Sưu tầm từ Internet


LÀM CHỦ BẢN THÂN



"Chiến thắng là một bông hoa khắt khe
Không dành cho tất cả các mảnh đất,
Nó chỉ nở dưới ánh mặt trời của ý chí".

                      (Raymond de st.Laurent)


Như ngựa có cương, như thuyền có lái, thì người ta mới có thể điều khiển theo ý muốn được. Mỗi người đều cần biết mình muốn gì, đời mình đi về đâu. Ước muốn thì tốt lành và cao đẹp, nhưng không phải chúng ta muốn là có thể làm được như ý, vì chính trong bản thân mình, chúng ta còn có nhiều lực đối kháng đến nỗi thánh Phaolô, một vị tông đồ siêu quần bạt chúng như thế mà vẫn phải trăn trở chiến đấu với bản thân và Ngài đã nói lên một điều mà ai trong chúng ta cũng đã từng cảm nghiệm: "Điều tôi muốn, tôi lại không làm, mà tôi lại làm điều tôi không muốn..."

Thật vậy, con người có thể làm chủ phần nào thiên nhiên, thống trị người khác, nhưng thắng bản thân mình, làm chủ và điều khiển nó có lẽ là điều cần nhiều nỗ lực nhất.

Làm chủ bản thân là biết điều khiển mình; biết điều tiết mọi sự cho quân bình, đúng mức; biết khi nào cần tiến hay lúc nào nên lùi; biết dừng đúng lúc hay khi nào khoan, khi nào nhanh, khi nào cần chậm lại, có khi cần tạm dừng nhưng nhiều phen phải chạy nước rút... ngay cả nhiều lúc cần biết trở lui và bắt đầu lại...

Làm chủ bản thân là một đặc nét của người trưởng thành, biết lèo lái đời mình theo ý muốn và hướng về CHÂN THIỆN MỸ, nếu không chúng ta có thể hành động theo bản năng và vì thế, dễ trở nên một kẻ bốc đồng, sống vô định hướng và sống như những con rối bị điều khiển bởi nhiều lực nội tại mâu thuẫn. Đời chúng ta sẽ đi về đâu?

Làm chủ bản thân là làm chủ suy nghĩ, cảm xúc và hành vi; làm sao cho có sự hòa hợp cân đối giữa tiếng nói của lý trí và con tim. Lắm lúc chúng ta thường để mình rơi vào những trạng thái cảm xúc vô ích, mà quên đi việc dùng nó để khơi dậy tiềm năng... cảm xúc là một năng lực, nếu điều khiển nó sẽ làm cho đời mình thêm phong phú, cuộc đời như một khu vườn đầy hoa thơm cỏ lạ. Cảm xúc có thể ví như lực của nước, dùng đúng sẽ đem lại nhiệt điện, và sự tươi mát cho con người và hoa màu cây trái, nếu không điều khiển được, nước sẽ là lực tàn phá, lũ lụt hủy hoại sự sống con người và thiên nhiên, cùng với thành quả đầy công lao của con người... Người biết làm chủ mình là người có thể chọn cho mình cảm xúc mình muốn. Siêu thăng và chuyển hóa cái tầm thường trở nên những điều giá trị cho cuộc sống. Những áng thơ hay, những khúc nhạc tuyệt vời hay những tác phẩm nghệ thuật lừng danh há chẳng phải là thành quả của những phút cảm xúc dâng trào đó sao?

Làm chủ bản thân sẽ giúp chúng ta sử dụng tối đa những tiềm năng của mình để đem lại lợi ích trong nhiều hoàn cảnh khác nhau, những khả năng mà trời đã phú cho con người một cách hào phóng, mà cho đến nay chúng ta có thể còn đang để nó ngủ yên. Làm chủ bản thân là có thể chế ngự được các sự kiện trong cuộc sống, thay vì để cho hoàn cảnh và các sự kiện chế ngự mình.

Mỗi người chúng ta trong đời lắm lúc có những cơ may, hay hoàn cảnh thuận lợi; những người bản lĩnh thường nắm bắt ngay được nó, còn những người yếu đuối thì để cho nó qua đi. Những người không làm chủ bản thân thì cũng sẽ không làm chủ được số phận, trái lại đôi khi còn tự biến mình thành nạn nhân của chính mình. Những người biết làm chủ bản thân thường sống với ý chí, nghị lực, họ đấu tranh với những khó khăn và vượt qua trở ngại, nhờ làm chủ chính mình. Còn người mềm yếu thường tự để cho đời mình cuốn lôi và trôi dạt về bến bờ vô định.

Nếu tỉnh thức và suy gẫm chúng ta có thể nhận ra trong nhiều tình huống, chúng ta có thể làm tốt hơn, nhưng vì chúng ta thiếu sức mạnh của ý chí để kìm hãm những thúc đẩy tức thời, những lôi cuốn của bản năng và áp lực bên ngoài. Có khi chúng ta không thắng được tính nhút nhát, mặc cảm hoặc những nỗi sợ hãi do định kiến, do kinh nghiệm thất bại trước đó làm tê liệt và yếu mềm. Chúng ta không tự chủ được mình và để cho những lực tiêu cực cuốn hút mình theo.

Trở về với tuổi thanh thiếu niên.

Biết bao nhiêu bạn trẻ đã đánh mất, bán rẻ hay làm hỏng đời mình vì:

- lao vào con đường nghiện hút chỉ vì không thắng nổi những lời khích bác, thách thức của bạn bè.

- lao vào tình dục vì không thắng nổi những sự tò mò hay cảm xúc dâng trào hoặc những ham muốn nhất thời.

- bỏ bê việc học vì không thắng nổi tính ươn lười và sự chán nản mệt mỏi khi phải cố gắng.

- không làm việc hay học hành, bỏ cuộc trước những thách đố của trách nhiệm vì không thắng nổi những tháng ngày kham khổ hoặc sự đơn điệu và độ dài của thời gian.

- dễ dàng buông xuôi trước những khó khăn, nghịch cảnh hay thất bại, hoặc những đòi hỏi của bổn phận, của chữ nhân, chữ tín...

Muốn tạo nên những con người biết làm chủ bản thân, là chuyện đường dài, mong các bạn trẻ ý thức và bắt đầu sớm tiến trình giáo dục bản thân. Chúng ta cần chuẩn bị cho chính mình một đời sống kỷ luật và điều độ. Một sự tập luyện dai bền sẽ tạo những nếp sống, nếp nghĩ và hành động vững chắc và tích cực.

Làm chủ bản thân bắt đầu bằng làm chủ những cách nghĩ của mình, là tạo cho mình một cái "thắng" hay cái "phanh", đồng thời tự tập cho chúng ta:

- biết suy nghĩ trước mỗi chọn lựa lớn nhỏ trong ngày và trong đời. "biết dừng khi thấy mình lạc lối...".

- biết thôi không nói thêm một lời, hút thêm một điếu thuốc hay uống thêm một ly bia,

- biết từ chối một cuộc hẹn hò hay một lời mời mọc mà mình cảm thấy bất an,

- có thể ngưng một cuộc trò chuyện vô bổ hay dừng xem truyền hình khi nó đang hồi gay cấn để học bài hay làm một bổn phận cần thiết,

- tập thói quen phân tích lợi - hại khi làm hay nói một điều gì,...

Làm chủ bản thân là tập ý thức và điều khiển những cảm xúc đang tràn ngập trí lòng. Trước những cơn xúc động mạnh mẽ, tốt hơn chúng ta đừng nói gì hết, đừng viết gì hết, đừng quyết định điều gì. Nói cách khác, chúng ta tạm thời ngưng lại những hành vi cụ thể đang bị ảnh hưởng tai hại của những cơn xúc động...

- Sự im lặng giúp ổn định sự thăng bằng nội tâm và sự phán đoán và chúng ta sẽ trở nên sáng suốt và khách quan hơn...

- Nếu chịu khó suy nghĩ, ta sẽ tìm được cho mình một cảm giác tự tin.

Làm chủ bản thân đòi buộc mỗi người "Cần phải suy nghĩ, và đừng vội gặt lúa non, để phải cầm chắc sự thất bại. Đối với những người không làm chủ được bản thân họ dễ thất bại, và rồi sự thất bại ấy sẽ dìm họ vào sự suy sụp tinh thần". (Raymond de St. Laurent )

Tập làm chủ bản thân là tập trầm tĩnh, vì trong sự trầm tĩnh chúng ta có thể dễ nhận thấy bản thân và kiểm soát mình hơn. Sự trầm tĩnh có được chính là một sức mạnh. Nó ngăn không cho nguồn nghị lực của chúng ta bị phân tán và bị tiêu hao một cách vô ích.

"Kẻ nào có sự trầm tĩnh và sự suy nghĩ, kẻ ấy luôn chiến thắng".

Làm chủ bản thân qua việc tập luyện thói quen "Luôn chuẩn bị sẵn cho mình những điều kiện để đối phó với những khó khăn có thể gặp phải, vạch cho mình thái độ ứng xử phù hợp với mỗi tình thế ." (Raymond de st. Laurent ).

Tập làm chủ bản thân là tập chịu đựng những trái ý, những thiếu thốn, chấp nhận những điều không thuận lợi, tập kiên trì, làm việc đến cùng với tinh thần trách nhiệm dù sự việc xảy ra không như dự tính hay lòng mong muốn.

Còn các bạn trẻ, các bạn vui lòng dừng lại đôi phút, suy nghĩ xem các bạn đang cần tập luyện gì đây để có thể trở nên những người biết làm chủ bản thân??? Sống trọn vẹn cuộc đời một cách có giá trị và là những giá trị lâu bền.

Kỹ Năng Sống - Tác Giả  THÀNH QUANG .


Sưu tầm từ Internet  

ĐỂ ĐƯỢC YÊU MẾN



Bằng cách thoát ra khỏi cái tôi của mình, 
bạn sẽ dễ dàng đồng điệu với những mong muốn và nhu cầu của người khác.

Đừng phán xét. Người ta chỉ cảm thấy thật dễ chịu, tự tin khi tiếp xúc với những người không xét đoán họ. Bằng cách thể hiện sự vị tha và chấp nhận, bạn sẽ thấy mọi người đều mở lòng và mong muốn được gần gũi bạn.

Giữ liên lạc. Hãy làm cho người khác thấy rằng dù thời gian là vàng ngọc đối với bạn nhưng bạn vẫn cố gắng giữ liên lạc với họ, đôi khi chỉ đơn giản là một tin nhắn qua điện thoại, một email, một lá thư ngắn hoặc một postcard. Thật có ý nghĩa khi bạn tặng một quyển sách bạn yêu thích, một hộp kẹo nhỏ hoặc một món quà gì đó mà người được tặng chưa từng nghĩ họ sẽ mua cho chính mình. Đó còn là sắp xếp thời gian để có một bữa ăn sáng, một bữa ăn trưa nhanh, một buổi cùng nghe nhạc cuối tuần...

Tận tâm. Chúng ta có thể bỏ mặc bạn bè trong bất kỳ tình huống nào vẫn không vi phạm pháp luật. Nhưng trái tim không cho phép bạn làm thế! Người khác biết rất rõ khi bạn chân thành, tận tâm với họ.

Biết chúc mừng. Đừng đợi những sự kiện to tát mà hãy chúc mừng ngay những thành tựu đạt được mỗi ngày của những người quanh bạn.

Bày tỏ lòng mình. Đôi khi chúng ta yêu mến ai đó nhưng lại không biết cách làm cho họ cảm nhận được tình cảm ấy. Có người cảm thấy được yêu mến khi ai đó lắng nghe mình, hoặc cảm thấy mình là một phần trong cuộc sống của người kia hoặc đơn giản chỉ là thường xuyên liên lạc, một bữa ăn, một món quà, một bó hoa...

Cẩn ngôn. Điều này tưởng như đơn giản nhưng lại không phải thế. Nếu bạn thường lỡ lời, mọi người sẽ không thấy dễ chịu khi ở bên cạnh bạn, thậm chí ngờ vực bạn, xem nhẹ những lời hứa của bạn và đánh giá thấp về bạn.

Đừng khoe khoang. Con người về cơ bản là loài... ích kỷ. Đừng khuấy động lòng ganh tị nơi người khác bằng cách khoe khoang về những gì mình có được, hãy để mọi người tự nhận thấy điều ấy. Khi khoe khoang bạn cảm thấy thật thỏa mãn nhưng lại đem cảm giác buồn cho người khác, đừng để có bất kỳ một đấu trường nào trong tình bạn.

Biết cười với người xung quanh.

Hãy lắng nghe. Có quá ít người biết lắng nghe nên khi làm được điều ấy bạn sẽ trở thành “thính giả vĩ đại”. Khi bạn lắng nghe, hãy nhìn vào mắt người đối diện, đó chính là dấu hiệu cho thấy bạn đang chú ý và đồng cảm với những gì họ đang nói, nêu ý kiến với sự quan tâm sâu sắc, không xét đoán và không vụ lợi. Hãy phát triển kỹ năng lắng nghe, nó sẽ giúp bạn trở thành một người mà ai cũng muốn gần gũi, giao tiếp.




Sưu tầm từ Internet.

GIAI ĐIỆU TUYỆT VỜI



Hết thảy chúng ta đều là những thiên thần một cánh; và chúng ta chỉ bay được khi ôm chặt lấy nhau.
                                        
                                            Luciano De Cresehenzo

Mùa xuân năm 1983, bà Margaret Patrick, một phụ nữ da đen, tới trung tâm người già cô đơn ở Southeast để theo tập chương trình vật lý trị liệu. Khi được giám đốc dẫn đi thăm cơ sở vật chất, bà Margaret bỗng sựng lại, nhìn trân trân vào cây đàn piano trong góc phòng. Bắt gặp ánh mắt ấy, bà giám đốc hỏi:

- Có điều gì không ổn với bà chăng?
- Không, - bà Margaret đáp khẽ, - chỉ vì nó gi lên những ký ức xa xưa.

Trước khi bị đột quy âm nhạc đã là lẽ sống của đời tôi.
Rồi người cựu nghệ sĩ dương cầm ấy tư lự kể về những khoảnh khắc thăng hoa trong sự nghiệp của mình. Nhìn bàn tay bà Margaret buông thõng, giám đốc đột nhiên bảo bà hãy ngồi đợi chút xíu. Lát sau, bà quay lại cùng với một phụ nữ dáng người thấp bé, tay chống gậy, tóc bạc trắng, đeo kính dày cộm. Đó là bà Ruth Eisenberg - cũng từng chơi đàn piano và từng đoạn tuyệt âm nhạc sau cơn đột quy. Hơn nữa, cũng giống như bà Margaret, bà cũng là bà ngoại, bà góa và cũng từng bị mất con. Điều khác biệt giữa họ là mỗi người đều còn lại một bàn tay khỏe mạnh: bà Ruth tay phải và bà Margaret tay trái.

- Tôi có cảm giác là hai bà sẽ làm nên điều kỳ diệu.
- Bà giám đốc giải thích.
- Bà có biết bản Van-sơ của Chopin không? - Bà Ruth hỏi. Bà Margaret gật đầu.

Thế rồi cả hai sát cánh trên chiếc ghế dài. Một bàn tay da đen với những ngón dài gầy guộc, và một bàn tay da trắng, ngắn ngủn, tròn trịa lướt thoăn thoắt trên phím đàn. Họ đắm chìm trong thế giới của riêng mình, quên bẵng đi sự hiện diện của những người xung quanh.

Kể từ đó, họ như hình với bóng mang đến tiếng đàn du dương tới hàng triệu khán thính giả. Trên màn ảnh nhỏ, tại nhà thờ, trường học, trung tâm phục hồi chức năng, viện dưỡng lão. Công chúng luôn ngẩn ngơ trước hình ảnh bàn tay vô dụng của bà Margaret quàng sau lưng bà Ruth; và bàn tay yếu đuối của bà Ruth lặng lẽ đặt lên đùi bà Margaret. Thường thì, bàn tay khỏe mạnh của bà Ruth đi nốt còn bàn tay lành lặn của bà Margaret thì đánh đệm theo. Dạo đầu là Chopin, Bach rồi đến Beethoven - nhịp nhàng hơn cả trong mơ. Bà Margaret sung sương bảo:

- Âm nhạc của tôi bị cưóp đi nhưng bù lại tôi có Ruth. Bà Ruth im lặng, khóe mắt ánh lên niềm hạnh phúc.

Đó là câu chuyện về hai người phụ nữ - bây giờ họ tự gọi mình là Evory và Ivory (gỗ mun và ngà voi - hai vật liệu làm nên chiếc đàn piano).

(Trích từ Hạt Giống Tâm Hồn)

RU TÌNH - TRỊNH CÔNG SƠN - KHÁNH LY




Sưu tầm từ Internet

ĐẾN  MỘT NGÀY


Đến một ngày chúng ta bỗng nhận ra nhiều điều của cuộc sống, như một căn duyên chợt đến để cảm nhận - theo lời người xưa từng nói là ngộ ra.

Chúng ta bỗng nhận ra sự xuyên suốt lẽ ra phải có trong cuộc sống mình - khi trời đất tĩnh lặng, khi lòng người lắng xuống tận đáy ký ức tâm hồn. Chúng ta chợt thấy những ngày đã qua dù làm được nhiều việc nhưng chỉ là một quán tính của sự cảm nhận cùng lòng say mê chiến thắng và sự tự khẳng định mình.

Một lúc nào đó chúng ta bỗng nhận ra sự vô tình của bản thân với những giá trị khác và những tấm chân tình của người bạn đã xa. Chúng ta thường nhận ra sự chưa hoàn thiện của người khác mà quên đi của chính mình - khi bản ngã kiêu hãnh và cái tôi chen chân đứng cùng một chỗ, khi chúng ta tự cho tầm nhìn của mình là rộng nhất.

Chúng ta chợt cảm nhận được quy luật sâu xa của cuộc sống là quá trình cho và nhận. Chúng ta cảm thấy sự tha thứ, bao dung, nhìn nhận lại cũng là một sự cho đi và những tổn thương tinh thần tưởng chừng không có nguồn nào bù đắp trở nên nhẹ nhàng như cần phải có.

Chúng ta chợt cảm thấy sự thanh thản, nhẹ nhàng trước những nỗi đau, lỗi lầm, mất mát của ngày hôm qua, sự mới mẻ tinh khôi của ngày hôm nay và đó chính là những gì dành cho ngày mai.


Sưu tầm từ internet

TINH THẦN CŨNG LUÔN CẦN ĐƯỢC CHĂM SÓC


                      “Sự hài hòa giữa thể chất và tinh thần sẽ đem lại nguồn sức khỏe và những ý tưởng mới.”                                                                                               Carl Thoresen

Sống là cân bằng

Hàng ngàn năm trước, những triết gia Trung Quốc và Hy Lạp cổ đại đã nghiên cứu cuộc sống ở hai mặt: thể chất và tinh thần. Tuy cách diễn giải khác nhau, nhưng họ lại rất thống nhất về sự tồn tại của hai yếu tố này và khẳng định chúng đều quan trọng như nhau. Họ cũng đồng ý là khi biết cân bằng hai yếu tố này, chúng ta sẽ trở thành con người hoàn hảo, và sống trọn vẹn hơn. Vấn đề của ngày nay là có quá nhiều người thuộc đủ mọi lứa tuổi, đã không quan tâm đầy đủ đến hai yếu tố căn bản này của cuộc sống.

Đó là vì con đường vào thế kỷ thứ 21 với tất cả những kỳ tích công nghệ của nó đã khiến rất nhiều người có những quan niệm lệch lạc. Thế giới kỹ thuật cao giúp người ta có thể đi đây đi đó, thu thập kiến thức, và tiếp nhận thông tin với một tốc độ chóng mặt. Chúng ta càng bị cuốn vào nhịp độ phát triển nhanh chóng vượt bậc và những tiện nghi hiện đại chừng nào, thì chúng ta càng ít chịu bỏ thời gian để suy nghĩ chừng ấy.Ngày nay, những nhà tư tưởng hiện đại đang cố làm sống lại những bài học đơn giản nhưng hết sức có giá trị từ quá khứ. Cuộc sống cân bằng giữa thể chất và tinh thần đang mang lại cho ta nhiều ý nghĩa hơn bao giờ hết.

Chăm sóc cơ thể

Chưa bao giờ chúng ta ý thức nhiều về lợi ích của việc chăm sóc thân thể như hiện nay.Chúng ta có kiến thức về dinh dưỡng và tập luyện thể dục – điều chưa được đề cao nhiều cách nay mười năm và chúng ta đang trải qua một sự bùng nổ về việc chăm sóc và rèn luyện cho cơ thể cường tráng.Đây là một trong số ít những phong trào lành mạnh và chắc chắn sẽ có kết quả tốt, nhưng phải trong một thời gian dài chứ không chỉ là nhất thời.Có vô số thông tin tốt và giá trị về vấn đề này, vì thế tôi thấy không cần thiết phải lặp lại.

Chỉ có hai điều tôi muốn nói về sư rèn luyện cho cơ thể cường tráng.Đầu tiên, nó giúp tạo ra thái độ đúng đắn về vai trò cơ thể. Thứ hai, giữ gìn cơ thể được khỏe mạnh không nhất thiết phải so sánh với những cơ thể khác hay cần phải theo tiêu chuẩn của các người mẫu hoặc vận động viên thể thao, thể hình. Mỗi người có một thể chất khác nhau cũng như những gương mặt khác nhau vậy.Chỉ cần mỗi người chăm sóc tốt bản thân phù hợp với thể chất của mình là đủ để cải thiện chất lượng cuộc sống của chúng ta.

Chăm sóc tinh thần

“Tinh thần chúng ta tương tự như một khu vườn.
Nếu nó không được chăm sóc hoặc vun trồng, cỏ dại sẽ mọc lan tràn.”
                                                      Erwin G. Hall

Cơ thể bạn sẽ hoạt động ra sao nếu bạn chỉ ăn kem, kẹo, bánh rán, khoai tây chiên, bánh quy và chỉ dùng thức uống nhẹ? Đừng hiểu nhầm là tôi phản đối tất cả những thứ đó.Thực ra, chính tôi cũng thích một số món kể trên. Nhưng một chế độ ăn chỉ gồm những thứ đó sẽ khiến cơ thể thiếu một số chất dinh dưỡng cần thiết, và sức khỏe của bạn chắc chắn sẽ suy giảm ngay.

Tinh thần của bạn sẽ ra sao nếu tất cả những gì bạn đọc chỉ là sách báo lá cải, rẻ tiền; bạn chỉ xem những vở kịch ủy mị, những trận đấu đô vật bạo lực hạng nặng; hoặc nếu bạn chỉ thích nghe một loại nhạc rap; bạn chỉ xem phim kinh dị? Tôi không chê trách gì những thứ đó, nhưng điều gì sẽ xảy ra nếu đó là tất cả những gì bạn đưa vào đầu óc mình?Trí não bạn sẽ trở nên đặc quánh lại thôi. Tinh thần bạn cũng cần chất dinh dưỡng vậy!

Bạn hẳn biết rằng, các cơ bắp trong cơ thể chúng ta nếu không được dùng sẽ bị teo tóp đi. Trí não cũng vậy, nếu bạn để nó “ở không” trong phần lớn thời gian của mình; nếu bạn nghĩ học hành là điều vớ vẩn, và chẳng cần thiết phải kích thích trí não làm việc, suy nghĩ… thì khả năng tinh thần của bạn rồi cũng sẽ teo mòn đi.

Ngày nay, công nghiệp quảng cáo ồ ạt tấn công chúng ta; các phương tiện truyền thông cho chúng ta nhiều điều không đúng về thế giới; kinh doanh giải trí đưa đến cho chúng ta nhiều điều phản giá trị; chung quanh chúng ta là những người luôn thốt lời than phiền. Đó chắc chắn không phải là những món ăn tinh thần lành mạnh. Nhưng hãy nhớ là chúng ta có quyền lựa chọn. Chúng ta cần phải biết chọn lọc những thức ăn cho tinh thần cũng như cho cơ thể.

Ta cũng có thể tập thói quen chỉ cho phép những điều lành mạnh thâm nhập vào trí óc chúng ta. Một người bạn lớn tuổi và khôn ngoan hơn bảo tôi cách đây nhiều năm rằng, ông bắt đầu một ngày dựa trên một bản ghi chú những điều tích cực. Mỗi sáng, ông dành một ít thời gian để đọc một điều gì đó có thể nâng đỡ tinh thần và cổ vũ suy nghĩ. Ông nói nó không chỉ giúp ông tập trung vào những điều tốt lành trong cuộc sống mà còn giúp sàng lọc loại bỏ nhiều điều tiêu cực. Một thời gian ngắn sau, tôi bắt chước như thế.Tác dụng của nó thật to lớn.Và có lẽ đây là thói quen tốt nhất của tôi.

Chúng ta cần lưu ý hai điều quan trọng khi tiếp nhận thông tin:
Chúng ta chấp nhận cho điều gì vào đầu óc chúng ta?
Chúng ta sử dụng thông tin đó như thế nào?

Ta có thể để điều hay, điều tốt đi vào trí óc ta bằng cách chọn lọc những gì chúng ta đã đọc và nghe thấy từ thế giới xung quanh. Ai đó có lần nói rằng thật kinh khủng nếu phí phạm trí tuệ.Tại sao lại có thể phí phạm một bộ máy tuyệt vời đến thế?Khi được nuôi dưỡng và được sử dụng một cách hữu ích, trí tuệ giúp ta đánh giá và khám phá đúng cuộc sống, cho ta một cuộc đời trọn vẹn và ý nghĩa hơn.
Nói chung, chúng ta càng trở nên hoàn thiện bao nhiêu, chúng ta càng cảm nhận cuộc sống và cảm nhận về bản thân mình tốt hơn bấy nhiêu.

“Những người phát triển đời sống tinh thần nhiều nhất sẽ là
 những người nhận được nhiều niềm vui nhất trong cuộc sống.”
                                                                                                                                                              M. Scott Peck


Kỹ năng sống Tác giả: Hal Urban


Sưu tầm từ Intenet

ĐỪNG BAO GIỜ CHỜ ĐỢI



Thời gian thì trôi không ngừng, và cuộc sống cũng chẳng bao giờ ưu ái cho ai. Thế nên đừng bao giờ chờ đợi vì bạn không biết mình sẽ phải đợi đến bao giờ.


Đừng bao giờ chờ đến khi có được tình yêu mới học cách hy sinh.
Cuộc đời con người cũng giống như một trò chơi, có thể trên con đường tìm đến cái đích chiến thắng bạn đã vô tình bỏ lỡ nhiều cảnh đẹp. Cũng giống như tình yêu của bạn, cứ mải miết đi tìm cho mình một tình yêu thật hoàn hảo mà quên rằng hạnh phúc luôn ở ngay bên mình. Tình yêu chẳng phải điều quá xa xôi, chỉ cần bạn học cách mở lòng, biết quan tâm đến người khác, hy sinh một chút cái tôi cá nhân thì tình yêu sẽ nhanh đến với bạn.


Đừng bao giờ chờ đến khi mình cô đơn mới nhớ ra bạn bè.
Tình bạn là gì? Chắc hẳn trong số chúng ta ai cũng có thể định nghĩa cho mình được cái gọi là tình bạn kia. Cả đời người có được cho mình một tri kỷ đã là điều chẳng dễ dàng gì, đó là người luôn bên bạn những lúc khó khăn, tuyệt vọng, cả những lúc bạn đang băn khoăn khi đứng trước quyết định lớn của đời người, đó là người có thể làm mọi điều ngu ngốc cùng bạn mà không một chút do dự, là người có thể hy sinh nhiều cho bạn mà không một lời kêu ca, là người có thể chịu thiệt thòi mà không hề oán hận. Cái họ cần đơn giản chỉ là nụ cười của bạn.

- Vì vậy đừng lấy lý do này nọ để không nghe điện thoại hay hủy một cuộc hẹn với người bạn thân, vì rất có thể khi đó họ đang cô đơn.


Đừng bao giờ chờ đến khi có một vị trí tốt mới nỗ lực làm việc.
Có người dành ra cả đời chỉ để chờ đợi một công việc tốt sẽ đến với mình, cho dù trên đầu tóc đã chẳng còn đen như ngày xưa nhưng vẫn cố chấp chờ đợi. Họ quên rằng mọi điều tốt đẹp trên thế giới chỉ đến khi bạn đã cố gắng hết sức mình. Nỗ lực làm việc từ hôm nay đồng nghĩa với việc cơ hội thăng tiến sẽ ở ngay trong tầm tay bạn.


Đừng bao giờ chờ đến khi thất bại mới nhớ đến những lời khuyên chân thành.
Người xưa đã từng có câu “thuốc đắng giã tật, sự thật mất lòng”, nhưng chúng ta lại hay tin vào những lời xu nịnh của kẻ khác, bởi những lời đó thường rất dễ nghe, khiến chúng ta vui sướng nhất thời mà quên đi hậu quả đằng sau, đến khi thật sự thất bại thì lại ước “giá như…”

- Hãy biết phân biệt đâu là tốt đâu là xấu, cái gì có lợi cho mình, những ai mới là người thật lòng với mình.


Đừng bao giờ chờ đến khi mắc bệnh mới ý thức được sinh mệnh mỏng manh.
Sinh mệnh con người vốn đã rất mỏng manh, cũng giống như con kiến có thể chết dưới chân bạn bất cứ lúc nào mà nó cũng không hề hay biết. Còn con người chúng ta tránh sao được “sinh, lão, bệnh, tử”, chỉ có thể mỗi giờ phút trôi qua ta càng nên trân trọng cuộc sống. Đừng bao giờ ỷ rằng mình còn trẻ, sức mình còn dai mà bạc đãi bản thân. Để cơ thể có thời gian nghỉ ngơi mới chính là yêu cuộc sống.


Đừng bao giờ chờ đến khi có người khen ngợi thì bạn mới tin vào năng lực bản thân.
Mối người đều có những tiềm năng và thế mạnh riêng của mình, tin vào chính mình cũng có nghĩa bạn đã cầm trong tay chiếc chìa khóa để mở ra cánh cửa thành công. Cứ ngồi đấy để chờ có ai đó tìm ra tài năng, khen ngợi thì dường như quá muộn rồi. Cuộc sống là của bạn, con đường bạn đi do bạn tự quyết định, vậy nên hãy tự tin rằng mình sẽ làm được thì mọi điều tốt đẹp sẽ đến.


Đừng bao giờ chờ đến khi người khác phê bình mới nhận ra lỗi sai của mình.
Thực ra sai lầm không phải điều gì đáng xấu hổ, đáng xấu hổ đó là bạn đã sai mà không dám đứng ra để nhận lỗi sai của mình. Dũng cảm nhận lỗi sẽ có được sự tôn trọng từ người khác, sẽ khiến người ta tin tưởng mình hơn. Bởi trong cuộc sống không ai là hoàn hảo cả, cách đối mặt với sai lầm cũng sẽ quyết định đến tương lai của bạn.


Đừng bao giờ chờ đến khi có người giúp mình thì mình mới giúp lại.
Giúp đỡ người khác chưa bao giờ là trách nhiệm của bất kỳ ai, thế nhưng nếu bạn biết giúp đỡ mọi người thì cái mà bạn nhận được còn hơn cả lời cảm ơn, đó chính là niềm tin. Hãy đưa tay giúp đỡ những người xung quanh trước khi bạn cần ai đó giúp đỡ.


Sưu tầm từ Internet

 BÍ QUYẾT SỐNG LÂU TRĂM TUỔI


Trạng thái tâm lý

Cột mốc thứ ba giữ gìn sức khoẻ là vấn đề trạng thái tâm lý. Nếu trạng thái tâm lý không tốt thì anh ăn uống tập luyện cũng vô ích. Điều này rất quan trọng. Khí chất và máu có liên quan rất mật thiết và trực tiếp đến nhau. Nếu anh tức giận, u uất hay uất ức, ấm ức, bực tức, lo nghĩ, day dứt, khó chịu, cáu bẳn, hằn học, buồn bực với việc này việc khác ... thì rất dễ bị khối u. Trong tâm thức mà có u, bất kể là u uất, tức bực, hằn học, cay cú, bực bội ... gì gì thì hãy mau tìm cách giải toả cho sớm, cho nhanh vì nếu không, trong thân thể sẽ cũng phát sinh cái u (21) là điều chắc chắn.

Cả thế giới đều biết : Trường đại học Stan-pho đã làm một thí nghiệm nổi tiếng : lấy một ống mũi đặt lên mũi cho anh thở vài phút rồi sau đó, lấy ống mũi ra, đặt lên chỗ bãi tuyết 10 phút. Nếu băng tuyết vẫn không đổi mầu thì chứng tỏ anh đã bình tĩnh, tự nhiên. Còn nếu như băng tuyết trắng hẳn lên, chứng tỏ anh đã có điều gì đó hổ thẹn, day dứt ; Nếu như băng tuyết tím đi, chứng tỏ anh đang có điều gì đó rất tức giận, uất ức hay u uất, ấm ức, bực tức, lo nghĩ, day dứt, hằn học, thù hận, khó chịu với việc này việc khác. Rút lấy 1-2 cc chỗ băng tuyết ấy đi tiêm cho chuột con thì 1-2 phút sau, chuột con sẽ chết. Hơn nữa, thành phần của chỗ băng tuyết tím ấy, người ta cũng đã nghiên cứu được.

Cho nên, nếu tức giận, u uất hay uất ức, ấm ức, bực tức, lo nghĩ, day dứt, hằn học, thù hận, khó chịu với việc này việc khác ... thì rất dễ bị khối u và đó chính là vấn đề rất nghiêm trọng. "Ai không nói người trước mặt không ai nói sau lưng người ấy" (?). Tôi khuyên các bạn : ai muốn trêu tức bạn thì bạn đừng có tức. Nếu bạn không nhịn được, tôi xin nói với các vị : bạn hãy xem đồng hồ, đừng để quá 5 phút. Quá 5 phút là hỏng chuyện, máu sẽ tím đi. Thí nghiệm này đã được giải thưởng Nobel.

Tâm lý học có thể đề xuất 5 phương pháp tránh tức giận :

1 - Tránh đi.

2 - Chuyển đi. Người ta chửi anh thì anh đánh cờ, câu cá, làm như không nghe thấy ;

3 - Thả ra, nhưng phải chú ý : người ta chửi anh, anh lại đi chửi người khác thì không gọi là thả ra, mà phải đi tìm bạn tri âm để nói chuyện, thả bớt (giải toả) đi. Nếu không, cứ để bụng là sẽ sinh bệnh ;

4 - Thăng hoa, tức là người ta càng nói nhiều thì anh càng ra sức làm;

5 - Khống chế - là phương pháp chủ yếu nhất, tức là mày chửi thế nào ông cũng đếch sợ. Điểm này rất quan trọng.

Đồng chí Đặng Tiểu Bình của chúng ta thực hiện rất tốt, ba chìm bẩy nổi mà không hề đòi bình phản. Một vị tổng thống châu Phi hỏi đồng chí Đặng Tiểu Bình có gì hay, đồng chí ấy chỉ nói một câu :"Nhẫn nại". Nhịn một lúc, gió yên sóng lặng, lùi một bước, biển rộng trời cao. Nhẫn nại không phải là mục đích mà là sách lược. Thế nhưng người thường không làm nổi, mới nói một câu đã lồng lộn lên. "Tiểu bất nhẫn tắc loạn đại mưu" (Không nhịn điều nhỏ, ắt rối loạn, hỏng mưu lớn)

Châu Âu có một nguyên tắc xử sự kinh điển bác học :"Cái lý khó giảng thì nên dừng ; Con người khó đối xử thì nên xử hậu; Việc khó xử thì nên làm thong thả; Công việc khó thành thì nên khôn khéo". ý đầu tiên trong câu ấy có nghĩa là : Lý lẽ khó thì hãy khoan nói. Triết lý sâu sắc, rất có ích. Trong Tam Quốc diễn nghĩa, Gia Cát Lượng ba lần chọc tực Chu Du, rốt cuộc đã khiến Chu Du tức giận mà chết. Anh nói xem : Tại Chu Du hay tại Gia Cát Lượng ? Kết luận là : Tại Chu Du. Khí lượng ông ta hẹp hòi quá. Cho nên, tức giận, uất ức, u uất, u buồn hay ấm ức, bức tức, lo nghĩ, day dứt, khó chịu với việc này việc khác ... sẽ rất nguy hại cho người ta.

Hiện nay, trên thế giới một lý thuyết : tất cả động vật đều không có công năng cười. Duy chỉ có loài người là có công năng cười nhưng loài người lại chưa biết sử dụng tốt công năng đó. Có người bảo con khỉ biết cười, con voi biết cười, các vị đã thấy chưa nhưng quả thật, cũng đã thấy nó biết khóc. Lúc mổ thịt con bò, nó chẩy nước mắt (22). Xưa có câu :"Một nụ cười trẻ ra mười tuổi". Câu ấy không phải là để chỉ tuổi tác, mà để chỉ tâm thái. Miệng hay cười, người hay khóc (?). Tác dụng của cười rất lớn. Mỗi người chúng ta đều có bản năng đó, tại sao lại không cười nhỉ ? Các dân tộc phương Đông chúng ta rất nghiêm túc, hơn nữa lại có sự phân biệt quan hệ theo cấp bậc : Trưởng phòng, trưởng ban thì còn biết cười chứ khi lên đến Cục trưởng thì không biết cười nữa ; Giao thiệp với khách nước ngoài thì mặt cứ căng ra. Giờ đây, Lãnh đạo Trung ương cũng đã thay đổi rồi. Bạn xem, Giang chủ tịch cười thoải mái biết mấy ! Mỹ đã thành lập Câu lạc bộ mỉm cười. Cười là dấu hiệu của sức khoẻ. Cười khà một tiếng, mất hết nếp nhăn. Cười tránh được rất nhiều bệnh. Thứ nhất, không bị thiên đầu thống ; Thứ hai, không bị đau lưng, vì khi cười, vi tuần hoàn phát triển. "Thông tắc bất thống, bât thông, tắc thống" (Thông thì không đau, không thông ắt là đau) Bị thiên đầu thống ư ? Đừng lo, cứ cười ha hả là sẽ khoẻ. Không tin, bạn cứ thử xem !

Hơn nữa, công năng sinh lý không yếu đi, công năng sinh dục không giảm sút. Anh xem, bà cụ Rumani đã 92 còn đẻ con, người ta ngày nào cũng cười mà lị.

Chúng ta bây giờ hơn 30 tuổi là không đẻ nữa, hằng ngày mặt cứ căng ra thì tất nhiên không đẻ được. Lại nữa, cười, thường xuyên cười sẽ đặc biệt tốt cho đường hô hấp và đường tiêu hoá.

Có thể làm thí nghiệm : Anh cứ sờ vào bụng, bắt đầu cười. Mỗi ngày cười to 3 lần, bụng lọc sọc 3 lần thì sẽ không táo bón, không bị ung thư dạ dầy, đường ruột. Anh tập tay, tập chân nhưng có tập dạ dầy hay ruột không ? Không có cơ hội. Chỉ có cười mới tập được dạ dầy, đường ruột. Cười trên Quốc tế đã trở thành một tiêu chuẩn của sức khoẻ. Tôi đã điều tra nhiều lần : giải Nobel thứ 2 về cười đã được trao. Cười thúc đẩy thuỳ dưới não sản sinh phôi trong não. Nó là thứ thuốc tê thiên nhiên. Nếu bạn bị viêm khớp, xin đừng lo, cứ nhìn vào khớp mà cười ha hả, một chốc là không đau nữa. Cười mà có ích như thế, sao chúng ta lại không cười nhỉ ?

Mới đây, thành phố Bắc Kinh đã có tổng điều tra rồi. Tuổi thọ của người ta, bạn có biết là cụ ông thọ hơn hay cụ bà thọ hơn không ? Tôi xin mách các vị : Cụ bà thọ hơn cụ ông, bình quân thọ hơn cụ ông 6 năm rưỡi. Tình cờ gặp một ông cụ, tôi hỏi : sao cụ lại tập luyện một mình ? Ông cụ bảo :"Lão không ghép được đôi. Các bà lão đều tập với nhau, luyện tập từng đôi ở đầu phố". Ưu điểm lớn nhất của rất nhiều bà cụ là từ khi còn trẻ đã thích cười, già rồi vẫn cười. Mỗi lần giảng bài, tồi đều để ý, thấy toàn các bà cười, các ông không cười. Đã kém người ta 6 năm rưỡi rồi đấy, đến bao giờ các ông mới cười ?

Cho nên, từ giờ, mỗi người hãy mau mau cười đi ! Các vị hôm nay đến đây, các vị cười mấy tiếng là sống thêm được mấy năm. Có người nói thế nào cũng chẳng cười. Cấp bậc càng cao, càng không cười. Tôi biết làm thế nào được ? Chẳng những đã không cười, lại còn có một lôgích :"Nam nhi hữu lệ bất khinh đàn" (Đàn ông có nước mắt nhưng không dễ gì chẩy). Nước mắt người ta thường thì mặn nhưng nước mắt bệnh nhân đái tháo đường thì ngọt, nước mắt đau buồn thì cay đắng, trong đó có pép-tít (peptide), có hoóc môn. Nếu lâu ngày không "tiêu thoát" đi thì sẽ bị khối u, bị ung thư đấy. Dù có khỏi khối u thì cũng bị loét hoặc viêm kết tràng mạn tính. Cho nên, nếu các vị đau buồn thì phải cho chẩy nước mắt ra, giữ lại không ích gì đâu.

Tại hội nghị Quốc tế, người ta đã cảnh báo chúng ta. Chúng ta hãy uống trà xanh, ăn đậu nành, ngủ cho tốt, năng vận động và đừng quên luôn cười vui. Mong rằng mỗi người đều chú ý cân bằng ẩm thực, vận động có ôxy và chú ý trạng thái tâm lý của mình. Lúc đáng khóc thì khóc, lúc đáng cười thì cười. Tôi tin rằng chúng ta nhất định có thể vượt qua tuổi 73, qua tuổi 84, đến 90, 100 tuổi vẫn còn khoẻ mạnh.

Sức khỏeTác giả: GS. Tề Quốc Lực

Sưu tầm tiừ Internet


TÌNH BẠN  TRONG ĐỜI



**Nếu một ngày nào đó, bạn cảm thấy thật buồn và muốn khóc...
Hãy gọi cho tôi!
Tôi không hứa sẽ làm cho bạn cười, nhưng biết đâu tôi sẽ khóc cùng bạn!


**Nếu một ngày nào đó, bạn cảm thấy vô cùng đơn độc..
Hãy gọi cho tôi!
Tôi sẽ đến bên bạn, chỉ để im lặng không nói một lời, nhưng tôi muốn bạn biết rằng luôn có tôi bên cạnh.


**Nếu một ngày nào đó, bạn phân vân trước những quyết định của mình.. Hãy gọi cho tôi! Tôi sẽ không
quyết định thay bạn, nhưng có thể giúp bạn vững tâm hơn trước sự chọn lựa của mình.    
    

**Nếu một ngày nào đó, bạn gặp thất bại trong công việc.
Hãy gọi cho tôi!
Tôi sẽ không đem lại cho bạn một công việc mới, nhưng tôi sẽ giúp bạn tìm thấy một cánh cửa khác của sự thành công.


**Nếu một ngày nào đó, bạn vô cùng đau khổ vì phạm phải sai lầm.
Hãy gọi cho tôi!
Tôi không thể sửa chữa sai lầm đó, nhưng tôi có thể giúp bạn nhận ra rằng những sai lầm sẽ giúp bạn trưởng thành và tự tin hơn.


**Nếu một ngày nào đó, bạn lo sợ những điều tốt đẹp sẽ qua đi.
Hãy gọi cho tôi!
Tôi sẽ không níu giữ chúng lại, nhưng tôi giúp bạn hiểu rằng mọi việc đều có những điểm khởi đầu và kết thúc.


**Nếu một ngày nào đó, bạn trở nên bế tắc và tuyệt vọng.
Hãy gọi cho tôi!
Tôi không hứa sẽ làm bạn quên đi tất cả, nhưng tôi có thể giúp bạn tìm niềm tin trong cuộc sống.


Nhưng một ngày nào đó, bạn gọi mà không thấy tôi trả lời.
Bạn hãy đến bên tôi, vì lúc đó tôi đang cần bạn!

Trong cuộc đời dù hai tiếng BẠN & BÈ thật rất ư khác biệt nhưng hai tiếng "bạn bè" vẫn thường được ghép đôi ! -Khi đắc thời đâu biết... AI là BẠN -Lúc thất thời mới biết ... BẠN là AI -Trong cuộc vui vẫn coi ... BÈ là BẠN - Khi hoạn nạn mới biết ... BẠN là BÈ.