TRỞ VỀ TỪ CÕI CHẾT

(Thương tặng và mừng bạn trở về với bạn bè Bùi Thị Xuân và Sư phạm Áo nâu Dalat)


-A lô. Chúc mừng sinh nhật bà nghe. Dịch dã nên không đi qua bà được. Mà sao tui điện thoại hoài không được.

-Bữa nay sinh nhật tui hả. Tui có biết ngày giờ đâu?

-Sao giọng bà nghe ghê vậy! Bà đau?

-Không khỏe rồi. Tui mới từ bệnh viện dã chiến về.

-Cái gì! Bà bị cô vít?

-Ừ. Tui mệt quá. Mai mốt nói.

 

-Bà sao rồi? Khỏe được chút nào không. Ăn cơm được chưa.

-Tui không phải xài máy thở nhưng vẫn còn nằm trên giường, chưa ngồi dậy nổi. Phải mặc tã cả ngày. Nóng và khó chịu lắm. Giờ này kiếm người chăm sóc không ra. Tui cũng ráng nhịn tiểu nhưng mỗi khi lên cơn ho là không thể kiềm được. Con cái phải làm việc online nên rãnh lúc nào mới ghé nhìn. Tội nghiệp thằng cháu nội thấy tui về, thập thò ngoài cửa : nội về rồi hả, nội còn con vi rút nào không để con vô thăm. Tui khoác tay : thôi con đi đi, mai mốt vô cho nội hun một cái. Tui thương thằng nhỏ lắm. Tui ôm và hun nó đến khi nó la làng mới thôi.

-Thằng nhỏ dễ thương thiệt.

-Tui ăn cơm, mà sao ngán quá, thấy thịt cá là muốn ói. Chả lẽ ăn chay.

-Giờ đang thời kỳ phục hồi, bà ráng đi.

-Tui mệt lắm nhưng thèm nghe tiếng nói chuyện. Mừng từ cõi chết về. Tui nói gì bà nghe đó, đừng hỏi thêm làm tui suy nghĩ đâm mệt.

 

-Bà sao rồi? Khỏe được chút nào không?

-Tui ăn thấy ngon miệng rồi. Mấy ngày, tui ở trong trại cách ly chỉ húp cháo ; ngày cuối được ăn tô nui, trời sao mà ngon. Con dâu cũng tội. Thức ăn mua khó khăn nhưng nó cũng kiếm được món, nấu cho tui. Tui lết ra xe lăn ngày trước ông anh rể để lại, con nó chỉ đẩy vào nhà vệ sinh tắm rửa, không phải bồng nữa.

-Bà ở mặt đường lại nhà tầng riêng biệt, sao bị nhiễm bệnh ?

-Tụi mình gần 70 tuổi rồi có được ra đường đâu, Cả nhà tui xúm xít trong nhà ; con cái mua hàng online, nhận hàng cũng đeo khẩu trang. Bình yên được hơn tháng, tui ho, mấy nhỏ cũng sụt sùi, thằng Cả mua bộ xét nghiệm mất hết mười mấy triệu tự test lấy, ngờ đâu cả nhà dương tính hết. Để coi : chị Ba, tui, vợ chồng thằng Cả với 2 đứa con nó. Sáu người cả thảy, tụi tui bị đưa đi cách ly. May mắn, năm người về rồi còn chị Ba thôi.

 

….

-Bà sao rồi ? Đứng được chưa.

-Khỏe ! Khỏe rồi. Tui dựa tường đứng lên rồi. Tui thương thằng Cả, để nó phải chăm mình tắm rửa, đi vệ sinh, tui không đành ; thà là con gái chứ nó con trai cũng tội. Mà cái thằng có hiếu thiệt, tối ngủ nó kê ghế bố gần tui, nó không dám để tui một mình. Vợ chồng thằng Út không qua được, nó gọi điện hằng ngày, nhìn khóc. Chị Ba về rồi. Chị ở phòng khác, tui cũng chưa thấy mặt.

-Khi nào gặp chị Ba, cho tui gởi lời thăm, mong chị mau khỏe. Mà bà chữa ở bệnh viện nào ?

-Ban đầu 6 người nhà tui cách ly ở một khách sạn, phòng hơi chật nhưng thoáng. Hai ngày sau, tui với chị Ba trở bệnh nặng, tui đi trước vô bệnh viện dã chiến Thủ Đức, còn chị Ba đi bệnh viện nào tui không rõ nhưng chỗ chị có nhiều ma soeur chăm sóc và chìu bệnh nhân nên nghe thằng con nói lại chị còn xài máy thở nhưng ăn tốt hơn tui.

 

….

-Bà sao rồi ? Làm được gì rồi ?

-Tui ăn được. Tui lần tường đứng dậy vô thăm chị Ba. Chị còn yếu. Thằng Cả không lo tui nữa mà qua canh chị suốt ngày đêm, sợ rủi chị thiếu oxy là dễ đi lắm.

-Bà khỏe ra, chị Ba cũng đã về mà sao giọng buồn thiu vậy.

-Thằng Cả mới cho hay : má vợ với bà ngoại vợ nó cũng mất trong đợt này. Tụi nó biết khi còn khu cách ly, giờ còn chưa được ra khỏi nhà để qua thắp nhang cho bà và cụ. Tội nghiệp con dâu, nhà nó có 2 chị em thôi ; nên tui là người thân già nhất nên nó không nề hà chăm sóc. Nhà chị Hai tui cũng bệnh hết cả nhà, chị già hơn mình mà qua khỏi, thằng con rể mới hơn 40 lại chết. Đợt này nhà tui nạp mạng cho bà Cô Vít hết 3 người.

 

-Bà sao rồi ?

-Tui chống gậy đi lẩm chẩm trong phòng. Cái bệnh này ghê quá, nó tàn phá sức của mình kinh quá. Tui ốm gần 10 ký. Thằng con vô đón, nhìn tui không ra, nó khóc quá chừng. Bà mở camera nhìn cái tay tui nè, nó cà khỏng cà khẻo. Ghê không.

-Giọng bà giờ tươi tỉnh nhiều rồi đó.

-Ừ. Mới về, tui còn sảng hồn nói lung tung, không đầu không đuôi. Giờ tỉnh táo, tui kể bà nghe : họ đưa tui vô bệnh viện dã chiến thì tui mệt nhiều rồi, cứ nằm thiếp thiếp ngủ, sốt nhè nhẹ nhưng không nhấc người lên nổi. Bà biết tui mà : tui khỏe mạnh, một tay chăm bà ngoại chồng 9 năm bị tai biến, nuôi má bệnh 3 năm, có khi bà trở chứng vác cây rượt tui hoài, phụ chị Ba trông anh rễ mấy năm trên xe lăn, chăm sóc ông chồng cả năm vì ung thư. Tui kỹ lưỡng nên ở máy lạnh mà trong phòng vẫn thơm tho. Tui biết người bệnh họ muốn gì, đâu phải chỉ cho ăn uống mà còn thủ thỉ chuyện trò. Vậy mà ở đó, tui nằm thui thủi một mình, tiêu tiểu tại chỗ, thèm miếng nước phải nhờ người lạ rót. Tủi thân ghê.

-Ừ ! Khi khỏe không sao khi đau mới thấy cần người thân bên canh.

-Bệnh viện của tui ở tận Thủ Đức, chung quanh đồng không mông quạnh, ban đêm lạnh như ở quê mình. Xe cứu thương tới chở nên tui vội mang túi xách đựng quần áo, con nó bỏ vào túi quần ít tiền, không mang cả điện thoại. Khi hoàn hồn không nhớ nổi số điện thoại của con để nhờ ai đó gọi giùm. Tụi con xét âm tính xong được trở về nhà, thằng Cả nhờ bạn làm bác sĩ tìm hoài mới ra tui, nó chưa kịp gởi đồ vào, hôm sau tui được xuất viện.

-Kinh khủng quá.

-Phòng của tui có mấy chục người bệnh, tui nằm ở gần đường đi nên cũng thoáng. Tui nằm thiêm thiếp ngủ, mê mê, tỉnh tỉnh. Bác sĩ, y tá, điều dưỡng tận tâm nhưng làm không xuể. Phải nói không nhờ mấy cô y tá thì bệnh nhân còn chết nhiều. Tui nhớ nhất là cô y tá tên Cúc với Hoa. Hai cô để ý tới tui. Họ nói : con thấy cô hiền lành, sạch sẽ con thấy thương. Cô ráng ăn chút cháo cho tỉnh người, cô không ăn là chết đó. Con nói cô nghe, khi nào khỏe chút, cô phải nhớ đi tắm rửa. Phụ nữ phải sạch sẽ mới sống được.

-Họ sống có đức ghê.

-Ừ ! Họ chăm mình kỹ lắm, tới bữa dậy không nổi, họ dỗ ngọt, đút từng muỗng cháo. Họ thay tã cho mình mà không thấy ghê. Có lần tui nói với cô y tá : cô nói con nghe, giờ cô không có tiền, con thương cô cho cô mượn một ít, sau này con cô vô thăm, nó trả lại : con mua giùm cô 2 tấm khăn lông lớn, không cần phải tốt ; con hơ cho nóng, rồi dìu cô vào nhà vệ sinh cho cô tắm, tắm xong, con lấy khăn lông nóng đó phủ lên người giùm. Cổ nói: để con cho cô cũng được. Cổ giúp tui tắm hai lần, nhờ vậy mà tui khoẻ ra. Khi về nhà, tui không biết tên họ đầy đủ hay xin số điện thoại để cám ơn. Tui nhớ ơn họ suốt đời dù không thấy rõ mặt vì lúc nào cũng mặc đồ bảo hộ với đeo khẩu trang.

-Trời Phật khiến người giúp bà đó.

-Nói cho ngay, họ làm không xuể nên tự mình phải làm thêm. Những người bệnh giúp nhau trong cảnh khổ, người khỏe dìu người nặng đi ra nhà vệ sinh, đút ăn, thay tã... Nhất là mấy đứa còn trẻ, tụi nó tội lắm.

-Chết nhiều lắm hả bà.

-Nhiều chớ, mỗi ngày bệnh nhân vào phòng thêm chục người thì có ngần ấy người chết. Tui mê man nhiều khi tưởng như mình đã chết.Tui mơ thấy những người mặc đồ đen đi tới từng giường người bệnh thì y như ngày hôm sau người chết đó. Lúc tỉnh, tui niệm Phật Quán Thế Âm và hằng nghĩ không thể chết trong bệnh viện, phải về gặp con cháu. Tui ám ảnh hình dáng to con mặc đồ bảo hộ của ông lo việc đưa xác người chết. Ông đó tới là có chuyện, y như thần chết cầm lưỡi hái gõ cửa. Tui không nhìn, chỉ nằm nghe tiếng xé băng keo để quấn vô ni lon bọc xác người chết mà thất thần. Âm thanh rợn người, tới giờ tui vẫn còn sợ. Kinh hoàng.

 

-Bà sao rồi? Khỏe rồi ha.

-Ừ ! Bữa nay tui chống gậy vô thăm chị Ba, ra ngoài hiên phơi chút nắng. Tụi tập thở, làm vài thế yo ga, quơ tay quơ chân. Tui nhờ con dâu tẩm bổ nên lên được vài ký, nhìn đỡ gớm. Tui ngẫm nghĩ : chờ bớt dịch, tui bán nhà này chia cho con. Thằng Út còn ở nhà thuê, thằng Cả cũng cần thêm vốn làm ăn. Mà giờ tui mới bình tâm hỏi thăm bạn bè.

-Ừ. Bà tính vậy cũng hay. Mấy người bạn ở quê bình an. Ở đây, vợ chồng Minh nhiễm bệnh, Minh khỏi về nhà nhưng ông chồng mất, năm ngày sau nhận cốt. Nó khóc quá chừng : khi đi tuy bệnh nhưng vẫn mạnh khỏe, khi về có hủ tro, không kịp nói lời từ giã. Bà sui gia của Hoa, lớp trưởng mình, bị nhiễm cô vít, con làm bác sĩ nên ông sui thương vợ ốm yếu xin vào chăm sóc. Bà khỏe về nhà, còn ông thì không. Thầy dạy văn của mình cũng mất rồi. Đám người quen trong xóm xuống Saigon làm ăn cũng chết một mớ.

-Chỗ bà sao rồi.

-Tui hả ! Thì như ở trong chảo lửa, cái gì bà trải qua là những gì tui lo lắng. Cũng ớn lạnh. Chung cư phong tỏa mấy tầng, chừng 30 người nhiễm bệnh. Giờ cho tự chữa tại nhà. Bên tui chuẩn bị chu đáo : lập đội bác sĩ tư vấn, mua bình oxy, máy thở để lo cho người trong chung cư nên không ai trở nặng phải vào bệnh viện. Tui cũng được chích một mũi vắc xin. Nói ngay. Bà giỏi đó, đã bước qua cửa tử nên giờ cô vít không làm gì được.

 

22.9.2021

Phạm Thị Mai Hương

 

Sưu tầm từ Internet

 TẠI SAO TÔI HAY CƯỜI?


Trong đời sống hằng ngày tôi hay cười mỗi khi giao tiếp với ai, và nụ cười của tôi cũng luôn có mặt trong các e-mail. Sau đây là một số lý do giải thích “Tại sao tôi hay cười”

 

Để ý các em bé, tôi thấy những em hay nhăn nhó thường bị người lớn cảm thấy khó thương, không quan tâm nhiều, không thích gần gũi và dễ bực mình. Trong khi các em hay cười luôn là trung tâm của sự chú ý. Các em làm cho người lớn lây bệnh cười, làm họ thích chơi đùa, nói chuyện và vui vẻ nuông chìu các em. Nói chung, nụ cười của trẻ em thường đem lại sự cởi mở tấm lòng, niềm hạnh phúc, và sự gần gũi cho người lớn.

 

Trẻ thơ thường hay cười, vì bất cứ chuyện gì, bất cứ lúc nào và cười một cách vô cớ – đó là những lý do tại sao người lớn mê con nít. Trải qua tuổi thơ, đứa bé bắt đầu ít cười vì vấp phải sự khắt khe của lễ giáo. Rồi khi ra đời, sự bương chải và mưu sinh làm cho ta mất dần nụ cười và tiếng cười – ngược hẳn với thời thơ ấu. Tuy nhiên, vẫn còn vô số người với nụ cười luôn nỡ trên môi.

 

Nhìn vào những danh nhân trên thế giới, tôi thấy, người nào càng thành công thì họ càng hay cười. Ví dụ như ông Obama, bà Clinton, ông Bill Gates… Thật dễ hiểu tại sao họ cười nhiều. Trên con đường leo lên những nất thang danh vọng ai cũng phải tận dụng tối đa mọi cơ hội, mọi năng khiếu, mọi mối quan hệ, mọi phương tiện, tiền bạc… và dĩ nhiên, họ không bao giờ quên lợi ích của nụ cười và vì tận dụng nhiều nên dần dần họ có luôn thói quen hay cười mỗi khi giao tiếp. Quên sao được khi mà tất cả những thứ khác cần phải tốn nhiều tiền, thì giờ hay công sức mới có thể có được; trong khi nụ cười tạo ấn tượng tốt, có tác động tâm lý sâu xa, tác động tức thời và nó hoàn toàn miễn phí; chỉ trong tích tắc là có ngay và cười cả tỷ lần cũng không mất đồng xu nào. Vậy, cười là một trong những phương tiện giúp ta thành công.

 

Mỗi lần ra đường, gặp người chạy xe ôm, cô bán hàng, anh phục vụ, nhân viên ngân hàng, bà chủ nhỏ, ông bác sĩ, cô thư ký…. mỉm cười với tôi là tôi cảm thấy giảm đi sự mệt nhọc, cảm thấy thân mật, thoả mái để nói chuyện và bỗng yêu người, yêu đời hơn. Do đó, khi ra đường tôi chỉ muốn tiếp xúc với người ưa cười. Vâng, cười làm cho tôi cảm thấy hạnh phúc.

 

Tôi thấy, chỗ nào làm ăn phát đạt là chỗ người ta hay cười. Ngược lại, không có hay thiếu nụ cười thì sớm hay muộn cũng bị ế ẩm và khó tồn tại lâu. Do đó, tôi thường nghĩ, tại sao nhiều doanh nghiệp thỉnh thoảng bỏ ra một đống tiền để quảng cáo, nhưng họ không chịu tận dụng nụ cười, trong khi nụ cười có giá trị tiếp thị hữu hiệu hơn nhiều. Theo tôi, nụ cười rất có giá trị cho việc giao dịch, buôn bán, và quảng cáo.

 

Cười nhiều là biểu hiện của sự mưu cầu hạnh phúc, cho nên tôi hiếm khi có vấn đề với ai và hiếm bị người ta ghét. Cười nhiều cũng là biểu hiện của sự ưa chuộng ôn hoà, thân thiện và bình yên. Cho nên khi tôi có lỗi hay lỡ lời, người hồ đồ, hiếu chiến, người thường lớn tiếng cũng dễ bỏ qua và lo kiềm chế cơn giận, vì thấy thái độ thân thiện của tôi và vì tôi không giành hay cướp lời, không to tiếng, không khiêu khích hay châm thêm dầu vào lửa. Vậy, theo kinh nghiệm của tôi, cười cần thiết cho người muốn sống đời hoà bình.

 

Nhiều người mặt mày trông khó ưa, hung dữ hay không được đẹp, nhưng khi họ chịu mở miệng cười là thường trông dễ nhìn ngay và nếu họ chịu cười nhiều thì từ từ sẽ trở thành người trông khả ái, ví dụ, bà tỉ phú Oprah, bà Whoopi, bà Michelle O…. Khi cười mặt của ta trở nên sống động, hấp dẫn. Nụ cười trở thành trung tâm của sự chú ý, nó làm cho người nhận tự động mỉm cười lại và không quan tâm đến một vài khuyết điểm nhỏ nhặt trên khuôn mặt. Và khi đã cười tươi với nhau được, thì suy nghĩ của ta thường tự động chỉ thích hướng đến cái tốt, cái đẹp và sự tích cực. Do đó không sai khi nói, cười là cách diễn đạt cảm xúc tuyệt vời nhất của con người.

 

Tập thói quen cười có khó lắm không? Không khó. Nếu những người bạn tiếp xúc hằng ngày ít cười thì bạn cần chủ động cười mỗi khi nói chuyện. Ở nhà thì dễ lắm. Hãy đề nghị cả nhà cùng cười nhiều hơn và cùng nhắc nhỡ với nhau. Đừng quên cho bộ răng tươi đẹp của mình có mặt khi chụp hình hay khi quay phim. Nhất quyết chỉ treo lên tường hay chỉ cho vào khung những hình cười thật tươi. Tại bàn làm việc ở chỗ làm nên có hình chân dung cười của con, của bạn trai/gái hay của vợ/chồng/cha/mẹ… Nói chung, nhìn thấy nụ cười ở mọi nơi và nhìn thấy thường xuyên sẽ có tác dụng tốt cho bạn. Dĩ nhiên, không thể có kết quả liền, mà phải từ từ những hình ảnh hạnh phúc, rạng rỡ đó mới ngấm sâu vào bạn.

 

Còn khi bạn muốn (bỗng) lên tinh thần trong lúc đang cảm thấy buồn vời vợi thì tôi có cách này: hãy nhìn xem mình mỉm cười đủ kiểu trong gương, hoặc là bạn tự mỉm cười trong khi nhắm mắt tập trung vào ý nghĩ mình đang cười tươi. Chỉ cần vài ba phút là khuôn mặt bạn trở nên hồng hào, tươi tắn, và nỗi buồn của bạn đã biến mất lúc nào không hay.

 

Tuy nhiên, có một điều cần nhớ là, nụ cười thật lòng không phải chỉ là nhe răng ra cho người ta thấy hoặc chỉ nhếch miệng chút ít. Nụ cười chỉ có ý nghĩa tốt đẹp khi ta cười với cả tấm lòng hay khi nụ cười có xuất phát từ tâm. Lúc đó nụ cười sẽ có hồn, có nghĩa là phải có ba thứ tham gia tạo ra nụ cười: cái miệng, hàm răng và đôi mắt.

 

Paulle

THƯƠNG MỘT NGƯỜI - KHÁNH LY