Sưu tầm từ Internet
10 LÝ DO BẠN CHẲNG CẦN QUAN TÂM NGƯỜI KHÁC NGHĨ GÌ.
 
 
Chắc cũng kha khá các bạn đã xem “Fight For Might Way” và thấy được sự cố gắng có chút lầy lội của các nhân vật chính để đạt được ước mơ của mình. Thực sự thì đúng là nếu muốn sống theo kiểu “Vì tôi là chính tôi” như thế này thì đôi khi bạn cần bỏ ngoài tai những gì người ta nói về mình. Hãy tìm hiểu xem những lý do bạn không cần quan tâm đến suy nghĩ của người khác về mình mà Teddy Lim, một blogger của Lifehack, đưa ra là gì nhé.
 
Bản tính của con người là muốn được yêu mến và chấp nhận. Tuy nhiên, điều này thường khiến chúng ta lo lắng quá nhiều về việc người khác nghĩ gì về mình.
 
Suy nghĩ quá nhiều về việc này có thể khiến bạn rất tiêu cực về cuộc sống. Nó có thể ảnh hưởng đến sự thoải mái của các bạn và khi ở cạnh người khác. Đừng để nó ngăn cản bạn sống cuộc sống của mình một cách thoải mái nhất.
 
Đây là lý do vì sao bạn không nên quan tâm đến những gì mà người khác nghĩ:
 
1.Đây không phải cuộc sống của họ, nên cũng chẳng phải việc của họ
 
Con người có quyền nghĩ về bất kỳ những gì họ muốn, giống như bạn có quyền nghĩ về những gì bạn muốn. Những gì mà người khác nghĩ về bạn không thể thay đổi bạn là ai hay bạn đáng giá bao nhiêu, trừ khi là bạn cho phép họ làm điều đó.
Đây là cuộc sống của bạn. Cuối cùng thì bạn là người duy nhất cần đưa ra quyết định của mình.
 
2.Họ không có biết cái gì tốt nhất cho bạn đâu
 
Không ai có thể sống cuộc đời của bạn như bạn được. Chỉ có bạn biết là điều gì tốt nhất cho bạn, và điều đó có nghĩa là bạn cần phải học hỏi từ chính những quyết định của mình. Cách duy nhất đề bạn thực sự học hỏi đó là thông qua những quyết định của mình, chịu trách nhiệm với nó và nếu có thất bại, ít nhất thì bạn cũng đã học được nó một cách sâu sắc nhất, chứ không phải là đổ lỗi cho người khác.
 
3.Cái gì đúng với những người khác không có nghĩa là nó cũng sẽ đúng với bạn
 
Điều quan trọng bạn cần nhận ra là quan điểm của một người thường dựa trên những gì mà họ làm. Bản thân nó đã là một vấn đề. Những gì tốt nhất cho một người nào đó có thể là tồi tệ nhất cho bạn. Những điều mà một người nghĩ là rác rưởi thì đó lại có thể là kho báu đối người khác. Chúng ta đều rất đặc biệt. Chỉ có mình bạn biết bạn cái gì tốt cho bạn thôi.
 
4.Nó sẽ khiến bạn xa rời những giấc mơ của mình
 
Nếu bạn luôn luôn lo lắng người khác nghĩ gì về mình, bạn sẽ không bao giờ đến được nơi mà bạn cần đến trong cuộc đời này. Bạn đang làm những điều mà không phải lúc nào cũng đáp ứng được hết yêu cầu của người khác. Bạn sẽ gặp tình huống mà bạn phải đặt niềm kiêu hãnh, danh tiếng sang một bên để đạt được những gì bạn muốn. Nếu bạn luôn luôn lo lắng về những gì người khác nghĩ, bạn sẽ không bao giờ có đủ bản lĩnh để làm những gì đúng cho mình.
 
5.Bạn là người duy nhất hứng chịu hậu quả
 
Trong cuộc sống, bạn là người duy nhất hứng chịu những hậu quả từ quyết định của mình. Ví dụ như nếu ai đó gợi ý bạn mua một vài cổ phiếu, nhưng bạn thấy đó không phải là quyết định đúng đắn. Nếu cổ phiếu giảm giá và bạn mất rất nhiều tiền, bạn là người duy nhất chịu hậu quả khi không nghe theo “tiếng gọi con tim”. Khi người ta gợi ý cho bạn hay thậm chí là ra lệnh cho bạn, họ chẳng mất gì cả. Họ không có bất kỳ ràng buộc nào với quyết định của bạn – nhưng bạn thì có.
 
Suy nghĩ của con người thì luôn thay đổi
 
Chúng ta luôn thay đổi, một số triết gia và tâm lý cho biết là chúng ta luôn trong một trạng thái thay đổi, đến mức mà chúng ta không thể nói là chúng có một tính cách. Suy nghĩ, ý kiến, quan điểm của con người luôn luôn thay đổi.
 
Nó có nghĩa là nếu một người nghĩ xấu về bạn lúc này, họ có thể nghĩ khác về bạn trong tương lai. Nên về cơ bản là suy nghĩ của con người chẳng là vấn đề gì cả.
 
7.Đơn giản là cuộc sống quá ngắn bạn à
 
Bạn chỉ có duy nhất một cuộc sống thôi, sao lại phải dành thời gian để lo lắng xem người khác nghĩ gì chứ? Làm bất cứ gì bạn thích, hãy là bất kỳ ai bạn muốn. Bạn sẽ không nhìn thấy những người này sau khi bạn qua thế giới bên kia đâu. Có thể là bạn sẽ còn chẳng nhìn thấy họ trong vòng 1 năm tới ý. Hãy sống cuộc đời mình đừng quan tâm đến người khác nghĩ gì, hãy sống một cách trọn vẹn nhất nhé.
 
8.Bạn sẽ thu hoạch những gì bạn trồng
 
Thông thường, mọi người quá nuông chiều những nhu cầu của mình đến mức mà nó điều khiển cách mà họ cư xử. Một số trở thành những người luôn làm người khác hài lòng hoặc là luôn sẵn sàng làm theo những gì người khác muốn. Cách cư xử mà bạn đang chắc chắn là sẽ được mọi người thích có thể ngược lại khiến bạn bị ghét.
 
9.Người khác không có quan tâm nhiều như bạn nghĩ đâu
 
Thường thì mọi người sẽ không nghĩ quá nhiều ngoài bản thân họ. Sự thật đơn giản và đáng buồn là người thường sẽ nhìn thế giới qua cái tôi của họ, có nghĩa là họ nghĩ về tất cả mọi thứ thông qua “tôi” hay là “của tôi”.
 
Nó có nghĩa là, nếu việc bạn là ai hay những gì bạn làm không ảnh hưởng trực tiếp đến cuộc sống của người khác, họ sẽ không tốn thời gian nghĩ quá nhiều về bạn đâu.
 
10.Sự thật đau đớn là bạn không thể làm hài lòng tất cả mọi người
 
Bạn không thể làm hài lòng tất cả mọi người mọi lúc. Không thể sống để đáp ứng kỳ vọng của tất cả mọi người được vậy nên chẳng có lý do gì mà bạn phải cố gắng đến kiệt sức để làm điều đó. Chỉ cần biết rằng người quan trọng nhất trong số những người bạn cần phải làm hài lòng đó chính là bản thân bạn.
 
Kết luận
 
Suy nghĩ của người khác có thể trở thành gánh nặng cho bạn. Nó có thể ngăn cản bạn sống cuộc sống của mình, vì sự tồn tại của bạn (tính cách, suy nghĩ, hành động) bị điều khiển bởi một tiêu chuẩn lý tưởng nào đó mà mọi người muốn thấy. Khi bạn bị ám ảnh bởi những gì người khác nghĩ về bạn, bạn sẽ quên mất bản thân mình.
 
Bạn nên nỗ lực một cách tỉnh táo để thôi chửi thề, hãy giải phóng bản thân. Đó là kỹ năng bạn cần luyện tập, giống như thiền. Nhưng một khi bạn đã hiểu làm sao để có thể giải phóng nó, bạn sẽ thấy thế giới này hoàn toàn thay đổi.
 
Một khi mà bạn từ bỏ việc nghĩ quá nhiều về ý kiến và suy nghĩ của người khác, bạn sẽ thấy con người thật của mình, và tự do sẽ được mở ra.
 
Dịch Giả: Huth - Nguồn: YBOX.VN
Sưu tầm từ Internet
 
HÃY MỈM CƯỜI MỖI NGÀY BỞI 6 LỢI ÍCH VÔ GIÁ NÀY
 
Dù bạn cười điệu, cười nhe răng hay cười to thành tiếng… đó thực sự là “hoạt động” vô cùng phức tạp liên quan đến toàn thân và tạo ra những thay đổi sinh lý kỳ diệu bên trong cơ thể.
Vì sao con người có thể nở nụ cười
 
Bạn có thể cười chỉ trong vài giây, nhưng bạn có biết rằng để có được nụ cười phải trải qua một quá trình của cơ thể?

 
Theo các nhà khoa học, cười là một hoạt động không hề đơn giản. Trước hết, cười là một hoạt động được điều khiển từ não bộ và phản xạ cười bắt đầu từ một kích thích ở phần trước của vùng hạ đồi (hypothalamus), một trung khu thần kinh cao cấp, chi phối mọi hoạt động của hệ thần kinh tự chủ. Kích thích cười lan tỏa như làn sóng và truyền một luồng thần kinh đến trung khu cảm xúc ở rìa não.

Sau khi tín hiệu được phát ra: cơ mặt sẽ giãn và các biểu lộ tình cảm mãn nguyện sẽ xuất hiện ở vùng mặt. Nếu kích thích ở phần sau vùng hạ đồi, phản ứng theo nó sẽ là bất mãn. Để nở được một nụ cười đơn giản nhất, như cử động nhẹ ở mắt và môi, ít nhất phải có 15 phần cơ khác nhau hoạt động cùng lúc. Nhưng không chỉ có vậy, mỗi kiểu cười lại liên quan đến những cơ khác nhau, nhằm tạo ra nét riêng biệt.
 
6 tác dụng tuyệt vời của nụ cười – “1 nụ cười bằng 10 thang thuốc bổ”

1. Giúp giảm đau
Cảm giác đau đớn có thể khiến bạn khó chịu sợ hãi, nhưng bạn có thể làm một việc rất đơn giản ngay lúc đó, đấy là nở một nụ cười. Khoa học đã chững minh rằng khi cười sẽ có tác dụng giảm đau tức thì bởi cười giúp tăng tiết các hoóc-môn tích cực như endophins (hoóc-môn giảm đau tự nhiên) và serotonin (hoóc môn điều hòa tâm trạng). Cơn đau và nỗi sợ hãi sẽ được giảm đi đáng kể.
 
2. Giảm Stress

Công việc hay việc học hành luôn làm thần kinh của bạn trở nên căng thẳng, cảm giác quá tải luôn đè nặng lên bạn nhưng nụ cười sẽ giúp bạn lấy lại cân bằng vì khi cười nồng độ adrenalin – hoóc-môn stress sẽ có thể xuống mức thấp. Ngoài ra, nó còn thúc đẩy sức đề kháng vì cười làm giảm các hoóc-môn tiêu cực và tăng hoóc-môn tích cực.
 
3. Tốt cho hệ tim mạch

Một nghiên cứu gần đây của các nhà khoa học tại Mỹ cho thấy đọc một hoặc hai mẩu chuyện cười sẽ giúp mạch máu hoạt động tốt hơn. Các chuyên gia y khoa đã nhiều lần cảnh báo, tình trạng căng thẳng ảnh hưởng không tốt đến tim mạch.
Khi đối mặt với tình huống khó khăn, cơ thể sẽ tiết ra adrenaline và noradrenaline, các chất làm tăng huyết áp đồng thời khi căng thẳng mạch máu giãn nở chậm hơn 35%…
Nếu không được chữa trị, lâu ngày, tình trạng cao huyết áp sẽ dẫn đến đột quỵ hoặc đau tim. Do đó các bác sĩ vẫn thường khuyên bệnh nhân bị cao huyết áp hãy tìm cách thư giãn càng nhiều càng tốt. Ngoài ra, họ cần kết hợp vận động thể chất đều đặn sau một ngày làm việc.
Trong khi đó, tiếng cười giống như một cách tập thể dục cho tim của bạn. Tiếng cười đã được chứng minh là có lợi cho các đường máu đi khắp cơ thể, làm giảm khả năng mắc bệnh tim. Nghiên cứu cho biết rằng 15 phút của tiếng cười một ngày cũng quan trọng cho tim của bạn như là 30 phút tập thể dục 3 lần một tuần.
 
4. Giúp ngủ ngon, tiêu hóa tốt

Cười có thể được coi là môn thể thao nội tạng tim đập nhanh như khi ta chạy 100 mét, phổi thải ra một khối lớn không khí. Máu di chuyển nhanh làm thải đi nhanh các chất độc từ lâu tích trữ. Sự tiêu hóa hoạt động nhờ co thắt vùng bụng. Căng thẳng thần kinh giảm. Cơ thể được thư giãn là nhờ các endorphine, một loại morphine thiên nhiên được tiết ra bởi não khi chúng ta cười thỏa thích. Sau đó nhịp tim chậm lại, mạch máu dãn nở và huyết áp giảm. Nói tóm lại cười làm giảm huyết áp cao, lảm tiêu hóa tốt và cho ta giấc ngủ ngon.
 
5. Giúp giảm cân
Khi cười sẽ mang lại nhiều tác động cho cơ thể. Cười làm gia tăng quá trình đốt cháy năng lượng. Theo các nhà nghiên cứu, 15 phút cười sảng khoái giúp cơ thể tiêu hao số calo tương đương đường chạy 800m. Đồng thời, khi cười cũng giúp cho cơ bụng được săn chắc hơn.
 
6. Cung cấp thêm oxy cho cơ thể
Thông thường khi thở, bạn thở rất nông vì vậy khó có thể cung cấp đủ lượng không khí cần thiết cho buồng phổi. Tuy nhiên, nếu bạn cười sẽ giúp cơ thể hấp thụ lượng không khí nhiều gấp ba lần bình thường, bởi hơi thở trở nên rất sâu. Như vậy, mỗi tế bào cũng sẽ được cung cấp nhiều oxy hơn cho sự sống.
 
Trên đây chỉ là những tác dụng mang tính khoa học của nụ cười, trong cuộc sống chúng ta nụ cười còn có nhiều ý nghĩa khác, đó không chỉ khích lệ chính mình mà còn làm cho những người xung quanh thoải mái hơn. Vì vậy hãy thường xuyên nở nụ cười nhé!

Sưu tầm từ Internet
 
HÃY NHÌN XUỐNG ĐỂ THẤU HIỂU VÀ SẺ CHIA
 


 
Xã hội phát triển, đồng nghĩa đời sống vật chất và tinh thần con người ngày càng được nâng lên.  Tuy nhiên, nhiều người trong chúng ta lại không cảm thấy hạnh phúc dù họ không hề thiếu thứ gì.  Họ khó chịu, mệt mỏi khi gặp chuyện không vừa ý, khi thua kém người khác hay khi không được thỏa mãn điều gì đó,… và thường nghĩ rằng mình là người bất hạnh nhất, cảm thấy trên đời không ai khổ bằng mình.
 
Vậy nếu bạn cảm thấy mình là người bất hạnh nhất thì ai sẽ là người hạnh phúc nhất?  Câu trả lời là chẳng có ai!  Bởi cuộc sống này không có điều gì là toàn mỹ, không có gì là toàn nhất cả.  Được cái này thì mất cái kia!  Hãy nhìn rộng ra và làm vài phép so sánh, bạn sẽ thấy mừng vì mình chưa phải người bất hạnh nhất đâu.
 
Nếu bạn cảm thấy việc học đối với bạn quá nhàm chán, luôn là một gánh nặng và bạn muốn bỏ cuộc thì hãy nhìn sang những đứa trẻ trong lớp học tình thương hay những em nhỏ sáng đánh giày, tối học trong lớp bổ túc văn hóa, chắc chắn bạn sẽ rút lại ý định bỏ học của mình. 
 
 
Cuộc sống này không có điều gì là toàn mỹ, không có gì là toàn nhất cả Hay khi bạn cảm thấy căn nhà mình ở quá “ngột ngạt”, không đủ rộng lớn đối với mình thì hãy thử sống trong khu ổ chuột để biết cảm giác thiếu thốn, ngột ngạt thật sự nó như thế nào.
 
Cảm giác bị ba mẹ mắng thật không dễ chịu chút nào!  Nhưng liệu có bằng cảm giác của người không còn ba mẹ la rầy hay phải chứng kiến gia đình “mỗi người một nơi” không?  Bạn có thể tự trả lời được.  Còn nhiều điều, nhiều điều khác lắm nhưng chỉ qua vài ví dụ như vậy cũng có thể thấy ta vẫn còn sung sướng hơn nhiều người.
 
Hôm trước tôi có xem một đoạn phóng sự trên TV về tình hình chiến sự tại Syria, một phóng viên đã hỏi những người tị nạn một câu như thế này :
 – Nếu được ước, các anh sẽ ước gì?
Tất cả đều trả lời :
 – Chúng tôi chỉ muốn kết thúc chiến tranh, chúng tôi chỉ muốn trở về nhà sống cuộc sống yên bình.
 
Trong khi chúng ta mãi lo nghĩ làm sao để sống giàu có, phủ phê thì những người tị nạn Syria chỉ mong ước đất nước kết thúc chiến tranh để có thể bình yên trở về nơi “chôn rau cắt rốn” của mình.  Thế mới biết, trong lúc khó khăn, nguy hiểm thì điều chúng ta cần nhất chính là bình yên thật sự.
 
 
Bạn tôi có lần kể cho tôi nghe chuyện về một ca sĩ hát nhạc cổ điển rất nổi tiếng.  Cô từng kết hôn với một người chồng giàu có và rất hạnh phúc.  Một hôm, cô đến một quốc gia láng giềng để trình diễn, và đêm trình diễn đó rất thành công.  Sau buổi diễn, khi cô bước ra khỏi nhà hát cùng với chồng và con trai, phóng viên điện ảnh liền đua nhau tới phỏng vấn.
 
Mọi người đều ca tụng và ngưỡng mộ người ca sĩ.  Họ ca ngợi cô vì cô đã nổi tiếng ngay sau khi tốt nghiệp đại học, lại được bầu là một trong mười người chơi nhạc cổ điển hay nhất trên thế giới ở tuổi 25.  Một số người ca ngợi rằng cô có chồng giàu, làm chủ một công ty rất lớn và có một con trai rất xinh xắn, luôn luôn mỉm cười.
 
 
Trong khi mọi người nói những lời có cánh, người ca sĩ chỉ lắng nghe.  Sau đó, cô bắt đầu nói rất chậm rãi: “Trước hết tôi muốn cám ơn tất cả mọi người vì lời ca ngợi về tôi và gia đình tôi, và tôi hy vọng tôi cũng qúy mến những điều này như các bạn.  Tuy nhiên, các bạn chỉ thấy một phần và đã không nhìn thấy những phần khác.  Sự thật là, đứa con trai xinh xắn của tôi mà các bạn nói rằng luôn luôn tươi cười thật ra bị câm.  Ngoài ra, bé còn một người chị ở nhà cũng đang mắc bệnh tâm thần, cháu bị giữ trong căn phòng chắn bằng các thanh sắt trên cửa sổ năm này qua năm khác.”
 
Nghe cô ca sĩ nói, đám đông im lặng nhìn nhau.  Cô ca sĩ tiếp tục nói một cách bình tĩnh: “Ðiều này cho chúng ta biết những gì?  Tôi tin rằng chỉ có một lời giải thích, đó là Thượng Đế ban tình thương cho mọi người rất công bằng.”
 
Thượng Đế rất công bằng bởi trong vũ trụ chúng ta đang sống luôn tồn tại một pháp lý: có được, có mất Câu chuyện của cô ca sĩ cho ta thấy Thượng Đế rất công bằng bởi trong vũ trụ chúng ta đang sống luôn tồn tại một pháp lý: có được, có mất.
 
 
Con người ta thường dễ sa đà vào những thứ phù phiếm mà thường bỏ quên những thứ đáng quý ở thực tại.  Ước mơ, khát khao sống tốt hơn là chính đáng nhưng chẳng may không đạt được cũng đừng quá buồn bởi còn nhiều người khó khăn hơn gấp vạn lần ta. Hãy mở lòng ra, nhìn xung quanh với ánh mắt từ bi và bao dung, sẽ biết rằng ta còn may mắn hơn rất nhiều người, và đó cũng là một lý do để ta cảm thấy thêm yêu đời.
 
Thượng Đế cho ta cái cổ không những để ta ngước lên trên phấn đấu mà còn để ta nhìn xuống để thấu hiểu, chia sẻ với những mảnh đời còn khó khăn, bất hạnh.
 
Hoàng An
 
NIỀM TIN
 
 
MỘT BẦY CON GÁI
 
MÂY LANG THANG
 
(Tám chị em họ Đỗ từ trái qua phải: Quỳnh Mai, Anh Thư, Phương Nam, Vân Hạnh, Đoan Thuỳ, Thiên Hương, Minh Thuận, Đỗ Dung)
 
Viết về một bầy con gái Trưng Vương đầu óc tôi như bồng bềnh trở về những ngày tháng cũ. Con đường Nguyễn Bỉnh Khiêm như trải dài trước mặt tôi với hai hàng cây sao cao vời vợi hai bên đường chụm đầu vào nhau để che nắng. Hình ảnh những nữ sinh áo trắng điệu đàng trên những chiếc Velo, ríu rít giăng hàng ngang, cười đùa trên những chiếc xe đạp, những bước chân sáo tung tăng trên vỉa hè, hay bằng những phương tiện khác cùng tiến đến cổng trường trong buổi sáng tinh khôi với nắng sớm vàng tươi. Rồi hình ảnh những tà áo trắng túa ra khỏi cửa trường khi giờ tan học.

 
Tôi là chị lớn của một bầy em gái, tổng cộng chín nàng. Một bầy con gái mà Ông Bố tôi luôn gọi là những con chào mào mổ khế. Bố Mẹ tôi cũng lác đác cho ra đời ba cậu con trai nên Bà Nội tôi bảo là Mẹ chúng tôi thật khôn, có tràng pháo lẹt đẹt lâu lâu lại điểm quả pháo đùng. Bố tôi đặc biệt thích Trưng Vương, trường nữ trung học nổi tiếng đã di cư từ Bắc vào Nam năm 1954, vì vậy cả bầy con gái của Bố đã là những nữ sinh Trưng Vương ngoại trừ cô bé út khi mất nước mới lên bẩy. Ngôi trường này đã ấp ủ chị em tôi trong suốt thời thơ ấu. Chúng tôi luôn ghi nhớ công ơn những Thầy Cô đã tận tâm uốn nắn, dậy dỗ chúng tôi về cả trí dục lẫn đức dục, đã cho chúng tôi một hành trang để sẵn sàng vững bước vào đời.
 
Sở dĩ hồi ở TV các giáo sư không biết đến dây chị em hùng hậu chúng tôi vì tên chẳng vào một bộ và mặt mũi, hình dáng cũng chẳng giống nhau, đứa cao, đứa thấp, đứa trắng, đứa đen, mặc dù đứa nào cũng có những nét hoặc của Bố hoặc của Mẹ. Tôi là chiếc đầu tầu, vào TV đầu tiên, khi tôi lên Đệ Tứ học buổi sáng Minh Thuận mới vào Đệ Thất học buổi chiều. Hai cô Thuận, Hạnh học liền nhau rồi cách bốn năm sau Phương Nam mới đến tuổi vào trường, dẫn đầu dây năm chị em liên tiếp nhau, Phương Nam, Quỳnh Mai, Anh Thư, Tuyết Minh, Thiên Hương. Tám chị em chúng tôi là những TV được Thày Cô thương yêu, bạn bè quý mến nhưng mãi đến sau này qua những kỳ hội ngộ, có nhắc đến, có gặp mặt chung, các Cô mới biết đến liên hệ chị em ruột một nhà của chúng tôi.
 
Thỉnh thoảng trong các dịp tụ họp đại gia đình, khi nhắc lại những kỷ niệm vui chúng tôi cũng phải rũ ra cười với nhau. Bố Mẹ tôi dành riêng cho các cô con gái một căn phòng dài, rộng trên lầu hai. Một dẫy giường đơn kê liên tiếp nhau bên phía tường không cửa sổ và một dẫy bàn học kê sát tường có cửa sổ phía đối diện, như một trại nữ binh. Bên trong là phòng riêng của Bố Mẹ và em bé nhỏ nhất. Bố tôi là nhà binh nên luật lệ cũng theo kiểu nhà binh. Khăn trải giường lúc nào cũng phải phẳng phiu, gối màn ngay ngắn, sàn nhà sạch sẽ, bóng loáng, không được vứt rác rưởi lung tung. Hễ đứa nào thấy chiếc xe Jeep đưa Bố về đậu xịch ngay trước cửa là hô lên “Bố về!”. Thế là mấy đứa răm rắp kéo giường cho thẳng, bao nhiêu đồ đạc ngổn ngang được tống hết vào gầm bàn và đứa nào đứa nấy ngồi ngoan ngoãn trên ghế hoặc dưới sàn gạch đá hoa. Mấy đứa nhỏ thì ríu rít sà vào lòng Bố.
 
Khi anh Dũng đi du học tôi được thừa hưởng phòng riêng của anh trên sân thượng, Mẹ tôi sắp xếp lại trại nữ binh, bỏ bớt giường và đẩy sát các giường nhỏ vào nhau, chỉ còn lối đi xung quanh để nhìn cho rộng hơn. Mẹ vào Chợ Lớn mua một xúc vải tuyn màu hồng để tôi may một tấm màn lớn bao phủ nguyên cả mấy chiếc giường đã kê sát vào nhau và may cho tôi một chiếc màn mới.
 
Bấy giờ lại có luật riêng giữa những con chào mào. Đứa nào dậy trễ nhất phải gấp màn, làm giường. Thế là buổi sáng thức dậy hí hí mắt nhìn nhau để canh me và khi thấy đã thức hết là cả lũ tung màn chạy. Đứa nào chậm chân đứa đó phải dọn giường. Những đứa thắng thì cười rinh rích trêu chọc đứa thua đang mặt mày bí xị.
 
Năm tôi học Đệ Nhất (1964 – 1965) được đề cử làm trưởng ban báo chí, cùng các bạn thực hiện Đặc San Mê Linh. Khi báo in xong Vân Bằng và tôi được bà Hiệu Trưởng Nguyễn Thị Phú phái bác tài xế lấy xe hơi của bà chở hai cô sang các trường bạn để dán bích chương quảng cáo. Vân Bằng rất khéo nói và vì các anh chị lớn của Vân Bằng trong ngành giáo dục nên thường đến trường nào cũng có giáo sư quen, được giúp đỡ rất tận tình. Đến ngày phát hành tôi nhờ các đại diện lớp phụ trách bán báo ở trường mình và chia nhóm đi bán ở các trường bạn.
 
Tôi tốt nghiệp trung học thì vừa lúc Bố được mua phân phối một chiếc Suzuki cho tôi, thế là chiếc Velo Solex của Bà Nội thưởng cho anh Dũng khi thi đỗ Tú Tài, qua tay tôi, bây giờ được chuyền lại cho Thuận và Hạnh. Một buổi sáng từ sân thượng tôi đang thả hồn theo những cụm mây trắng lờ lững nhẹ bay trong bầu trời xanh trong. Chợt nhìn xuống phía dưới, hai nhỏ em đang đẩy chiếc Velo ra khỏi cổng, chở nhau đi học. Hai tà áo trắng tung bay trong nắng sớm, hai cặp ống tay áo phất phơ như những cánh bướm. Hai con nhỏ mặc hai chiếc áo dài tôi vừa mới chế kiểu. Tôi chế ra áo cổ tròn, xẻ một đoạn sau lưng đủ để chui đầu qua lọt, như vậy chỉ phải đơm khuy một bên từ nách tới eo thật giản dị. Hai ống tay xòe rộng. Dạo đó quần áo cả nhà đều do tôi may, kể cả áo dài đi học.
 
Các cụ thường nói có con gái trong nhà như chứa bom nổ chậm. Vậy mà Bố Mẹ tôi có tới chín quả bom. Bố Mẹ yêu chín cô con gái của Bố Mẹ và yêu luôn cả bạn của các con. Nhà chúng tôi luôn rộn ràng tiếng cười đùa và bạn bè tụ họp đông đảo thường xuyên. Khi Bố tôi làm việc tại Viện Bài Lao Ngô Quyền Thủ Đức, được cấp một căn biệt thự xinh xắn có vườn cây trái xung quanh trong khuôn viên nhà thương, mỗi khi nghỉ hè chúng tôi lại về đó chơi với Bố và tiện đường xe đò thỉnh thoảng lại kéo nhau đi Vũng Tàu tắm biển. Hè năm 1967 tôi bận thi lên năm thứ hai trường Dược, Thuận thi Tú Tài nên chúng tôi được ở lại Sài Gòn để học thi. Năm đó Ngân đến học với tôi, ở cả ngày, thỉnh thoảng ngủ lại đêm; Thuận có Bích Nga, Nguyệt Viên, Hoàng Nga; Hạnh có bạn thân là Kim Thục, Vượng. Mẹ giao tiền chợ mỗi ngày cho Hạnh. Cả một bầy con gái không có người lớn ở nhà, vui như Tết. Hai cô Hạnh và Thục không phải học thi nên đảm nhiệm việc cơm nước. Hai cô tính rất khéo, thịt kho thêm cả một quả dừa khô bào mỏng. Cá kho thì độn củ cải hay đậu hũ. Bữa ăn nào cũng có rau, có thịt, có cá, lại còn có cả nồi chè đậu xanh hay đậu đen lai rai cả ngày. Một bầy con gái lo học thi, nghe tiếng chuông báo hiệu bữa ăn thì chạy ào ào xuống, vừa ăn vừa rúc rích cười đùa rất là vui. May là các thí sinh năm đó đều thi đỗ.
 
Thuận liền tôi, kém tôi hai tuổi, hiền lành, ít nói và rất chăm học. Các bạn của Thuận cũng hiền như Thuận, hồi đó Bích Nga hay đến nhà học cùng, Hoàng Nga có cặp mắt tròn to màu hạt dẻ, Ngọc Thanh, Minh Toán... những cô bạn TV thật dễ thương. Thuận thích làm cô giáo nên vào Đại Học Sư Phạm, có người yêu ngay khi đang là sinh viên. Thuận sinh hoạt hướng đạo ở ấu đoàn Bạch Đằng. Người yêu của Thuận là một chàng tráng sinh Bạch Đằng lém lỉnh. Bên nhà trai xin làm đám hỏi rồi đợi khi Thuận ra trường sẽ làm đám cưới. Bố tôi nói để khi gần cưới sẽ làm đám hỏi luôn. Khi thấy tôi mãi chưa quyết định chọn ai, Mẹ tạo áp lực lên tôi rất nhiều vì Mẹ cho rằng phải gả cô chị rồi mới tính tới cô em.
 
Năm 1971 tôi lập gia đình. Năm 1972 Thuận ra trường là làm đám cưới ngay và được bổ nhiệm về dậy tại trường Trung Học Vĩnh Long. Đến năm 1974 Thuận được chuyển về Sài Gòn theo nhiệm sở của chồng và được trở về làm giáo sư Trưng Vương. Năm 1975 Thuận di tản sang Mỹ theo nhà chồng.
 
Vân Hạnh sau Thuận, cao lớn hơn hai cô chị, đặc biệt là hai chị em Hạnh và tôi trông chẳng giống nhau, đứa cao, đứa thấp nhưng số cân hai đứa luôn bằng nhau và Hạnh mặc áo của tôi rất đẹp. Khi nào đi chơi thì Hạnh cứ vào tủ áo của chị mà chọn, thích chiếc nào xỏ chiếc ấy, mặc vừa như in. Hạnh rất thông minh, học giỏi và như thần hộ mạng của tôi. Khi tôi đi thi Bố luôn bắt Hạnh phải chở đi và đến khi đi xem bảng tôi cũng đùn Hạnh đi xem trước. Chắc ăn rồi tôi mới đi xem kết quả sau.
 
Tôi còn nhớ trong một chương trình Văn Nghệ Học Sinh của các trường trung học ở Sài Gòn được chiếu trên màn ảnh truyền hình. Trường Marie Curie có Thanh Lan, Trưng Vương có Vân Hạnh. Vân Hạnh đơn ca bài Bên Bờ Đại Dương. Cả nhà ngồi xúm xít quanh chiếc TV, nhìn Hạnh hát mà mọi người như ngưng thở. Bố tôi chăm chú xem và thỉnh thoảng lại: “Cố lên con, cố lên con...” như sợ em bị đứt hơi mặc dù đã biết không phải là truyền hình trực tiếp.
 
Vân Hạnh học Chính Trị Kinh Doanh Đà Lạt, ra trường đậu Thủ Khoa ngành Tiếp Thị và được sang Mỹ học tiếp lên cao học. Thời sinh viên Vân Hạnh hay hoạt động xã hội, từng tổ chức các buổi văn nghệ tại Viện Đại Học Đà Lạt để gây quỹ cứu trợ nạn lụt miền trung.
 
Đám lau nhau từ Phương Nam trở xuống hay được tôi dắt vào trường những dịp tất niên hay những ngày Đại Hội, khi đủ tuổi đi thi lại trở thành nữ sinh TV.
 
Tôi ra trường được một năm Nam mới vào Đệ Thất (1966) Nam thông minh, học giỏi, thi Tú Tài đậu Bình nên được lên trường lãnh huy chương đặc biệt cho những người đi thi đậu hạng Bình trở lên năm đó. Trông Nam hiền, ít nói, làm gì cũng kỹ càng và tính toán cẩn thận. Lũ em nhỏ luôn nói chị Nam tầm ngầm mà chết người. Nhà con đàn nên Mẹ tôi thường mua trái cây cả cần xé và cà rem thì mua nguyên ký. Khi ăn Mẹ để nguyên kí lô kem trong cái đĩa sâu lớn bầy ngay giữa bàn, mỗi đứa lấy muỗng tự ăn. Thường thì dùng muỗng nhỏ để ăn kem, cùng lắm là dùng muỗng súp. Cô nàng chơi luôn cái sạn để chiên xào, xắn ngay một tảng để vào chén riêng, ra một góc ngồi ăn ngon lành rồi cười ha hả trong khi mấy con nhỏ kia dùng cái muỗng ăn kem nhỏ xíu chổng mông lên mà chúi đầu vào đĩa kem. Bạn thân của PN có Bích Hạnh, Tạ Nga, Thanh Loan, Bích Thúy, Diệu Trang... Năm PN ứng cử chức Phó Tổng Thư Ký toàn trường, Lê Bích Hoà là Tổng Thư Ký, cả nhà tôi được dùng làm trụ sở cho ban vận động, lo bích chương, soạn tờ quảng cáo, bàn thảo về các chương trình, sách lược... Không khí tranh cử cũng sôi nổi không kém dịp bầu cử Tổng Thống Mỹ. Cuối cùng liên danh của PN đã đắc cử.
 
Sau khi ra trường Nam học Nha, vượt biên sang đây Nam học lại và tốt nghiệp tại Hoa Kỳ, sau đó em mở văn phòng ở Houston, Texas cho đến ngày nay.
 
Cô em Quỳnh Mai! “Em là con gái trời cho đẹp. Tuổi mới mười ba đã đẹp rồi” (Một cây si đã mượn câu thơ này để ca tụng cô nàng). Ngay từ hồi bé Mai luôn được tôi dắt vào trường những lúc có dịp vui. Con nhỏ mặt lúc nào cũng tươi, da trắng nõn. Mai cũng học giỏi, thi vào TV đứng hạng 36 và có khiếu văn chương, ngay khi học đệ nhất cấp đã là phó trưởng khối báo chí toàn trường. Mai cũng tham gia văn nghệ trong trường, có một năm bộ ba Quỳnh Mai, Tuyết Mai và Liên Tâm đóng vở kịch Trần Văn Ngu, Quỳnh Mai đóng vai chàng Trần Văn Ngu, Tuyết Mai làm bà già và Liên Tâm làm cậu bé bán lạc rang, thật vui. Mai chơi thân với Nam Hồng, Diễm Thi, Minh Châm. Về sau Mai làm kinh doanh vì cho là “Phi Thương Bất Phú”
 
Hồi nhỏ, cô bé Anh Thư học rất giỏi, đứng hạng 22 trong danh sách trúng tuyển TV. Thư chăm và ngoan nhưng tính tình hơi nhút nhát. Chỉ củ mỉ, cù mì sinh hoạt trong phạm vi lớp nhỏ của mình. Liên tiếp mấy năm Thư được các bạn bầu là trưởng lớp, mỗi đầu niên học Thư cắm cúi làm bản đồ lớp, phụ với bà giám thị soạn học bạ cho các bạn và thông báo đến các bạn những tin tức từ ban giám hiệu. Năm 1978 Thư tiên phong đi vượt biên một mình. Sang đây Thư thay đổi hẳn, vào UC Berkeley làm chủ tịch hội sinh viên và dạn dĩ, linh hoạt hẳn ra. Thư tốt nghiệp BS về Computer Science, rất thích làm việc thiện và những việc lợi ích xã hội. Bạn của Thư có Ngô Nga, Ngân, Lan Anh, Thuỷ, Đoan Trang...
 
Nhắc đến Tuyết Minh lại ngậm ngùi. Minh xinh đẹp, khôn khéo, giỏi dang nhất nhà nhưng Tài Hoa Bạc Mệnh nên vắn số. Em vượt biên cùng PN năm 1978, đi sau Anh Thư nhưng sang đến Bidong thì ba chị em gặp lại nhau và cùng sang Mỹ một lượt. Minh học UC Berkeley ngành Kỹ Sư Cơ Khí, tốt nghiệp Cao Học, làm cho hãng Lockheed. Sau sinh nhật thứ năm mươi, qua một cơn bạo bịnh em trút hơi thở cuối cùng để lại sự xót thương cho bao người thân. Bạn thân của Minh có Bùi Hoàng Yến, Khánh Hoàn, Ngọc Tân, Hạnh, Hiền... Minh có giọng hát hay tuyệt nên đã được mệnh danh là "Họa Mi của đại học Berkeley".
 
Thiên Hương là cô em thứ mười trong nhà. Thiên Hương vào TV xếp hạng 10 trong danh sách trúng tuyển. Đó là đợt nữ sinh cuối cùng của TV trước 1975. Em vừa thông minh, chăm chỉ, lại yêu văn nghệ, thích viết văn. Mới vào Lớp Sáu em đã cùng bạn là Đinh Lưu Phương Khanh làm bích báo, Võ thị Lý múa bài Lý Con Sáo. Bạn TV thân nhất bây giờ em còn giữ liên lạc là Đỗ Thu Mê Linh. Em còn nhớ giáo sư chủ nhiệm là cô Vĩnh Thanh và bà phó tổng giám thị thời đó là bà Mỹ. Tiếc thay thời cuộc đảo điên, sau 1975 mọi chuyện đổi thay. Trưng Vương không còn là Trưng Vương yêu dấu của những ngày tháng cũ. Tuy phải xa trường rất sớm, TH vẫn luôn tự hào là nữ sinh TV. Hiện nay TH là Bác Sĩ Nhãn Khoa, Trưởng sáng lập Liên Đoàn Hướng Đạo Hướng Việt ở Irvine, đoàn trưởng đoàn Du Ca Nam Cali. Mấy năm gần đây TH được các chị lớn của Hội Cựu Nữ Sinh TV Nam Cali giao cho nhiệm vụ làm MC của hội.
 
Cô Út Đoan Thùy sinh sau đẻ muộn nên không được hân hạnh làm nữ sinh Trưng Vương nhưng em cũng có tinh thần Trưng Vương nhờ dòng máu Hai Bà của "một bầy chị gái". Em hay được theo các chị đến trường và em cũng được sống trong môi trường sống của các chị, sinh hoạt ké với các chị. Út thích âm nhạc từ bé nên có những đêm khuya em lên gõ cửa phòng chị: “Dung ơi, cho em ngủ với Dung để em nghe music!”. Chả là vì trong phòng riêng của tôi, Ông Bố sắm cho con gái rượu một bộ máy Akai để nghe nhạc.
 
Các anh chị đi hết còn mình Út ở lại với Mẹ để chờ Bố đi tù cải tạo trở về. Sang Mỹ cùng bố mẹ năm 1990, học UC Berkeley về Kế Toán và Út Thuỳ có bằng CPA. Em có điều kiện thực hiện được những ước vọng của Bố Mẹ. Em lập nên Đỗ Gia Trang, một toà nhà thật rộng ở Colfax, California, nơi cả đại gia đình chúng tôi kéo nhau về quây quần ít nhất mỗi năm một lần vào dịp Thanksgiving, để mãi mãi giữ được mối dây thân ái cho đời này và nối tiếp những đời sau.
 
Đôi nét về chín chị em gái chúng tôi đó!
 
Tôi thật may mắn và hạnh phúc có một thời thơ ấu sống bình yên bên cha mẹ, anh chị em trong đất nước Việt Nam thuở thanh bình.
 
Vì thời cuộc đổi thay chị em chúng tôi cũng đã trải qua những nỗi thăng trầm, đau chung với nỗi đau của dân tộc, chia ly, tan tác. Từng đứa xuống tàu vượt biên rồi đoàn tụ lại hết trên đất nước Hoa Kỳ, đã cố gắng để vươn lên. Ngày nay chị em chúng tôi đều có gia đình riêng. Dung, Thuận, Hạnh, Mai đã thành bà nội, bà ngoại. Các con của Nam, Thư, Minh, Hương, Thuỳ cũng đã đến tuổi trưởng thành. Chị em chúng tôi vẫn liên lạc thường xuyên, chia sẻ vui buồn, giúp đỡ, đùm bọc nhau trong tinh thần “chị ngã em nâng”.
 
Năm nay tôi đã bước sang tuổi bẩy mươi, sống an bình, thanh thản, luôn hãnh diện là chị lớn của Chín Chị Em Gái, trong đó có Tám Nàng Con Gái Trưng Vương.
 MLT