HOÀNG HÔN DẦN BUÔNG
ĐỖ DUNG
Buổi sáng bà Giáo thức dậy vươn vai. Nhẹ nhàng ngồi bên
mép giường, khoắng chân xuống sàn nhà tìm đôi giép. Ngồi yên một lúc bà mới từ từ đứng
lên, kéo màn, mở tung cửa sổ nhìn ra vườn sau. Bà mỉm cười, nhớ lại một buổi sáng
khi bà thức giấc, bà ngồi bật dậy
xỏ chân vào giép, định chạy ngay vào nhà vệ sinh như thường lệ thì
đầu óc choáng váng, vạn vật quay cuồng và bà ngã bật ngửa, đầu
đập mạnh xuống người ông chồng đang còn nằm kéo gỗ kế bên, khiến ông
giật bắn mình:
_ Cái gì vậy? Cái gì vậy?
Mẹ có sao không?
_Mẹ chóng mặt quá bố ơi... Mọi vật quay cuồng, mẹ ngã
ngửa, đập đầu mạnh vào người bố đó!
_Thôi chết, mẹ bị vertigo rồi!
Nằm im một lúc, thở đều cho hết chóng mặt rồi hãy ngồi lên!
Sợ quá, bà hỏi thăm bạn bè và chịu khó tập theo phương
pháp của chị TH và TD chỉ dẫn thì may quá, sau vài tuần thấy bịnh
chóng mặt hết hẳn! Từ đó mỗi
buối sáng bà đã chịu nghe lời ông, làm gì cũng phải thật từ từ,
không vội vàng, hấp tấp nữa.
Trời đã cuối hạ, những ngày nắng gắt đã qua, vạt nắng
vàng đã dịu dàng, gió chớm thu đã nhè nhẹ, hiu hiu. Nhìn ra vườn sau, rặng sồi già vươn
những cành lá cao to in trên nền trời xanh trong mà đôi khi bà đã
tưởng tượng như có các đạo sĩ hay cao thủ võ lâm đang bay qua bay lại
rồi ngồi trên những chạc cây to đàm đạo như trong tiểu thuyết kiếm
hiệp. Ông lại quý cụ sồi to nhất,
già hơn năm trăm tuổi. Theo ông những cây sồi lão chứa những năng lượng
mạnh mẽ, trong lành từ thiên nhiên nên ông hay ngồi ngay gốc cây để
hưởng những năng lượng quý báu từ cụ toả ra.
Mùi cà phê thơm ngát.
Tiếng ông từ nhà ngoài vọng vào:
_ Mẹ dậy rồi à? Cà phê
xong rồi đây!
Cả hai cùng làm những động tác thể thao buổi sáng cho
giãn gân cốt rồi ngồi đối diện nhau bên chiếc bàn tròn nhỏ, hai tách
cà phê nóng và hai bát miến gà còn bốc khói. Hai già mỗi người uống một vốc thuốc
rồi bắt đầu điểm tâm.
Ông khen:
_ Sáng nay có miến gà.
Ngon qúa!
Bà nháy mắt, nói đùa:
_Mẹ hóa phép mà!
Tối qua trước khi đi ngủ bà đã lấy sẵn miếng lườn gà
trong tủ đông ra để trong hộp trên bàn bếp, ngâm một ít nấm mèo và
thái hành ngò sẵn sàng. Khi ông
bận trong nhà tắm thì bà chỉ mở một lon chicken broth, luộc miếng
thịt gà, ngâm tí miến là xong ngay.
Hai ông bà vừa ăn vừa nghe tin tức thời sự trong ngày qua
những Youtube. Vừa xong “Đầu Ghềnh
Cuối Bãi” thì cũng vừa xong bữa sáng.
Hai già chia tay mỗi người riêng một góc trời.
Ông giắt con chó Chandler ra vườn sau chạy nhẩy, chơi đùa
với nó trong sân cỏ, khi mệt thì ngồi nghe tiếp tin tức hoặc những
truyện đọc qua Ipad rồi ngồi cạnh gốc sồi chơi Sudoku.
Bà dọn dẹp trong nhà một lúc rồi vào computer lướt mạng.
Trong không gian yên lặng, một mình một cõi, thỉnh thoảng hồn lên chơi
vơi, bà nhớ về thuở xa xưa, những ngày hoa mộng của một thời con
gái; nhớ những tháng ngày cực nhọc, vất vả sau ngày mất nước; cuộc
đời chông gai, lên bổng xuống trầm. Ngày xưa ấy có bao giờ bà nghĩ
đến lúc này, một bà già đầu tóc bạc phơ, sắp thành bà lão tám
bó!
Bà nhớ bầy cháu nội ngoại sáu đứa mà ông bà trông nom
chăm sóc từ lúc chúng ra đời đến khi khôn lớn, vững vàng ông bà mới
buông. Ba thằng cháu ngoại Kobe, Carter đã trưởng thành, có công việc
ở tiểu bang xa từ mấy năm nay, Logan cũng đã là sinh viên năm thứ hai
Đại Học SanDiego. Michelle, cháu nội
gái độc nhất hết hè đã lên năm thứ ba ở UC Irvine, hai thằng em Kenneth, Ethan cũng chỉ một, hai năm nữa
lên Đại Học, sẽ chắp cánh bay xa.
Nhìn các cháu bà mới nhận rõ là mình già!
Những lần bà đi họp hội cựu nữ sinh trung học, gặp gỡ
bạn xưa, bạn của một thời, bạn một đời.
Thật vui khi nghe những chuyện tốt lành, bạn bè gặt hái những
thành công; nhưng cũng thật bùi ngùi khi nghe những chuyện buồn cũng
như những trắc trở không may cuả vài bạn.
Bà đã cảm nhận lứa của bà như những chiếc lá mùa thu đang
rực rỡ trên cành của một cây cổ thụ, lác đác vài chiếc lá rồi lần
lượt tiếp theo, những chiếc lá đã bay xa. Lá rụng từ từ rồi đến
cuối thu, một cơn gió thổi mạnh là cả đám lá vàng sẽ cuốn theo
chiều gió. Bà bất giác thở dài.
Nhìn ra vườn sau ông đang nằm trên chiếc ghế bố ngước nhìn
trời cao, chả hiểu ông đang nghĩ gì.
Liếc nhìn đồng hồ đã hơn bốn giờ.
Bà vào bếp soạn bữa ăn chiều, sẵn còn nồi thịt kho bà bóc
mấy lá bắp cải rửa sẵn sàng, lát nữa chỉ lấy thêm hai quả trứng
bỏ vào luộc chung với bắp cải là có ngay đĩa thịt kho bên cạnh đĩa
bắp cải luộc chấm nước thịt kho dầm trứng với bát nước rau luộc là
xong. Cơm bà nấu một tuần hai lần thôi, để sẵn trong hộp cất tủ
lạnh, khi ăn thì lấy ra hâm trong lò vi sóng cho nóng.
Một ngày ông bà chỉ ăn hai bữa, sáng khoảng chín
giờ. Chiều khoảng sáu đến bẩy
giờ, khỏi ăn trưa.
Bà sửa soạn ra vườn:
_Bố, nông dân đến giờ đồng áng!
Ông nhỏm dậy đi lấy vòi nước tưới cây một vòng từ trong
ra ngoài. Bà xách xô đựng đồ nghề,
một cái bay, một cái kéo, một cây kềm cắt cây, thêm một cái ghế đẩu
và một cái rổ. Bà săn sóc vườn
rau thơm và hành lá, cắt bỏ lá héo, tỉa bớt cành già và thâu hoạch
một mớ rau tươi. Năm nay các cháu
đã bán xe của bố, không cho bố mẹ lái xe nữa sợ nguy hiểm nên ông bà
không có phương tiện đi mua hoa mới và cây mới trồng thêm như mọi năm,
có gì thì trồng nấy. Mỗi khi đi ăn
phở bà lại nhặt nhạnh những cành húng về giâm, một bà bạn thương
tình cho một cây tiá tô lão, cao hơn hai gang tay. Thế mà bây giờ bà đã gây được một
chậu tía tô và một chậu húng quế rậm rạp. Rau răm và húng lủi còn
sót lại từ năm cũ mọc lại mạnh mẽ đầy hai bồn bự. Xả cũng ra đầy chậu to. Hành lá thì ra nhiều quá, ăn không kịp,
bà phải cắt ra cất vào hộp kín bỏ vào tủ lạnh, bà cũng thái nhỏ
bỏ vào vài hộp cất trong tủ đông.
Xong công việc đồng áng ông bà đến giờ tập Dịch Cân Kinh,
ông một góc, bà một góc, cùng nhau vẫy đến đủ một ngàn cái thì
ngồi bên chiếc bàn nhỏ bên hông nhà xoa bóp chân tay.
Trong không gian êm ả của buổi chiều rơi xuống thật êm
đềm. Ông bà ngồi bên nhau với tâm
thanh thản, hạnh phúc thật an nhiên. Ông bà đã hiểu lẽ trời, những
điều nhân quả, những lẽ vô thường.
Bà không còn oán than trời đất, buồn phiền vì những éo le
trong cuộc sống; không còn so sánh với bạn bè, với chị em để buồn
tủi với những đắng cay, nghiệt ngã của đời mình.
Quá khứ đã qua đi, không tiếc thương, không hờn dỗi, không
hậm hực, oán trách nữa. Hiện tại còn đây, các con trai gái, dâu rể
hiếu đễ. Các cháu yêu thương gần
gũi ông bà. Hai ông bà già còn có
nhau. Đôi khi “cẩm chướng” cũng tưng bừng nở rộ nhưng nhìn đi, nghĩ
lại “đôi ta cùng cẩm chướng” nên lại cười xoà và dùng đó để trêu
ghẹo nhau làm vui. Biết chọn những
gì tốt đẹp, lạc quan và bỏ đi những khía cạnh bi quan hay những mặt
xấu của cuộc đời.
Cuộc sống của ông bà bây giờ giản dị. Ăn uống đạm bạc, thì giờ nhàn
rỗi. Mỗi người đều có thú vui
riêng. Ông đọc sách, chạy chơi, đùa
giỡn với “thằng cháu chó” và xem những chương trình, những game vận
động trí óc qua TV. Bà tha hồ muốn làm gì thì làm, viết văn,
vẽ vời, đùa vui với con cháu.
Thích thì làm không bị bó buộc về thời gian hay bất cứ điều
gì tự tạo ra để ràng buộc mình như ngày xưa. Ông bà ung dung an hưởng những ngày trời
cho còn lại bên nhau trong TUỔI HOÀNG HÔN CỦA CUỘC ĐỜI
với tâm hồn thật thanh thản.
ĐỖ DUNG
