Sưu tầm từ Internet
 
HÃY NẮM LẤY BÀN TAY
 
 
Khi một bé thơ nắm lấy bàn tay bạn, có thể nó đã vấy bẩn vào đó chút kem còn thừa, vài mẩu mứt vụn, hoặc làm lem nhem đủ thứ bùn đất. Nhưng hãy khoan nổi giận hay bực mình, vì những vết bẩn ấy sẽ dễ dàng rửa trôi, còn bàn tay sẵn sàng và đầy yêu thương của bạn mới chính là điều sẽ khắc sâu vào trong lòng bé. Bé sẽ cảm nhận từ bàn tay ấy của bạn một sự ấm áp, bình yên để tự tin hơn bước vào cuộc sống rộng mở phía trước.
 
 Một ngày nào đó, đôi tay nhỏ bé kia sẽ chơi một bản nhạc trong nhà hát giao hưởng thành phố hoặc sa lầy vào chốn cờ bạc, ăn chơi; sẽ nhẹ nhàng khéo léo băng bó vết thương cho người bệnh, hoặc nắm chặt cái kim đã tẩm sẵn thứ ma tuý chết người?... Điều đó tùy thuộc rất lớn vào sự giáo dục và những hành vi lúc này của bạn.
 
 Bây giờ, bàn tay bé bỏng ấy đang nằm trong tay bạn. Vì vậy, hãy nhẹ nhàng nắm lấy nó và dẫn dắt theo con đường tươi sáng, tốt đẹp. Hãy nâng niu và trân trọng nó, bằng tất cả tình yêu và lòng quảng đại của bạn.
 
- Ngọc Huệ Theo Take A Child's Hand
Sưu tầm từ Internet
 
10 BÍ QUYẾT ĐỂ CÓ NỘI TÂM MẠNH MẼ,SỐNG CUỘC ĐỜI HẠNH PHÚC
 
 
 
 
Trong cuộc đời của mỗi người, ít ai không gặp chuyện phiền não. Có người vì không muốn mất mặt mà không thể buông bỏ thể diện, có người vì bị đối xử bất công mà sinh ra oán giận khiến tâm, thân mệt mỏi.v.v. Để hạnh phúc vui vẻ, chỉ cần học cách buông bỏ 10 điều này.
 

1. Buông bỏ thể diện

Thể diện là một cái lồng mà khi bạn nhốt mình trong đó bạn sẽ cảm thấy ngột ngạt. Cái tôi không nên quá cao, chấp trước vào thể diện bản thân khiến bạn cả đời căng thẳng. Sống thật với mình, không đẹp một chút cũng đã sao, sai lầm một chút thì cũng đâu có vấn đề gì. Quan trọng là có thể bước tiếp và học hỏi từ những vấp ngã, thay vì chỉ cố gắng trong tuyệt vọng để giữ hình ảnh hoàn hảo.

 
2. Buông bỏ áp lực

Mệt mỏi hay không là do cách nhìn nhận của mỗi người. Đừng tự tạo cho mình áp lực, hãy tìm thấy điểm tốt trong những việc không thuận lòng. Giải quyết mọi việc một các rõ ràng, mới có thể cắt đứt mọi phiền não. Vứt bỏ mọi thống khổ trong lòng mới có không gian để đón nhận hạnh phúc.
 

3. Buông bỏ quá khứ

Quên đi quá khứ thì bạn mới có thể thay đổi tâm trí, tâm trạng để sống tiếp những ngày hạnh phúc. Học cách bình tĩnh chấp nhận thực tế và nói với chính mình rằng hãy tùy kỳ tự nhiên, hãy thản nhiên đón nhận những điều không may mắn, học cách tìm hiểu quan điểm tích cực và luôn nghĩ về mặt tốt của cuộc sống.
 

4. Buông bỏ mặc cảm

Hãy xóa từ mặc cảm khỏi từ điển của bạn. Không phải ai cũng có thể trở thành một con người hoàn hảo. Nhưng bất kỳ ai cũng có thể là một người có nội tâm mạnh mẽ. Tin vào bản thân và xác định vị trí của chính mình. Bạn cũng xứng đáng có một cuộc sống có giá trị như những người khác.

 
5. Buông bỏ sự lười biếng

Cố gắng để bản thân sống ý nghĩa hơn, nỗ lực để làm tốt tất cả mọi việc, kể cả là một việc nhỏ nhặt nhất. Tự nhắc nhở bản thân phải là một người chăm chỉ, khiêm tốn, vui vẻ, hạnh phúc và lương thiện, như vậy mới hy vọng có được cuộc sống xán lạn hơn.

 
6. Buông bỏ tiêu cực

Tuyệt vọng sang bên trái, hy vọng sang bên phải. Nếu bạn muốn trở thành một người thành công, thì nên hướng về bên phải. Hãy để tích cực đánh bại tiêu cực, lấy cao thượng đánh bại sự nhỏ mọn, lấy chân thành đánh bại dối trá, lấy khoan dung đánh bại hẹp hòi, lấy vui vẻ đánh bại u buồn, lấy chăm chỉ đánh bại lười biếng, lấy kiên cường đánh bại yếu đuối, lấy vĩ đại đánh bại hèn mọn. Miễn là bạn cố gắng thì đều có thể biến bản thân thành một người hoàn hảo. Không ai có thể làm ảnh hưởng đến cuộc đời bạn trừ bản thân bạn. Trong cuộc chiến với bản thân, bạn sẽ phải tự mình quyết định rút ra chiến lược chiếu tướng như thế nào.

 
7. Buông bỏ oán hận

Oán hận không bằng nỗ lực, thất bại chính là sự chuẩn bị cho thành công. Oán hận chính là sự cản trở trên con đường tiến đến thành công, buông bỏ oán hận, thản nhiên tiếp nhận thất bại. Bất bình không cũng không thể thay đổi được thực tế, phấn đấu mới mang đến hy vọng. Dù là vàng thật thì cũng dần dần bị ôxy hóa, vì thế chỉ cần trong tâm nghĩ đến những điều tốt đẹp thì cuộc sống mới có thể vui vẻ. Đừng nghĩ tiêu cực về cuộc sống, đừng bao giờ nghĩ cuộc đời đối với bạn thật bất công. Kỳ thực ông trời rất công bằng, không cho không và lấy không của ai thứ gì.
 

8. Buông bỏ ngại ngần

Đã lập rõ kế hoạch thì không nên do dự. Đã chọn được phương hướng và con đường đúng đắn thì không cần phải quay đầu lại nhìn. Lập tức hành động là phương châm của của những người thành công. Nếu bạn có một kế hoạch nào cảm thấy có thể thực hiện, vậy thì hãy nhanh chóng nắm lấy cơ hội. Lập tức hành động, thành công không có giới hạn.

 
9. Buông bỏ sự nhỏ mọn

Trái tim rộng mở thì đất trời cũng trở nên thênh thang. Khoan dung người khác trên thực tế chính là mở ra cho bản thân một con đường. Chỉ có khoan dung mới có thể tạo nên những bản nhạc tuyệt vời cho cuộc sống, nó cũng chính là một loại mỹ đức.

 
10. Buông bỏ nghi ngờ

Trong tâm có nghi ngờ, thì làm việc gì cũng khó. Dùng người thì không nên hoài nghi, hoài nghi thì không nên dùng. Nên nhận định rõ ràng quan điểm của người khác, không nên nghi ngờ đoán già đoán non, nếu không sẽ ảnh hưởng đến quan hệ giữa hai người.
 
Thiếu Kỳ biên dịch
Sưu tầm từ Internet
 
SO SÁNH


Người giầu có được cung phụng.  Kẻ tài giỏi được quý mến.  Người có chức quyền được kính trọng.  Người thông minh được ưu đãi.  Người đã có, lại có thêm.  Người nghèo khó bị coi thường.  Kẻ ít học bị khinh khi.  Não trạng con người bị đóng khung.  Ý thức hệ bị thiên kiến.  Khuôn mẫu xã hội tạo phân biệt đẳng cấp đã gây nên sự tranh đấu không ngừng.
 
Một trong những điều gây nhức nhối và phiền hà trong đời sống chính là sự so sánh đua đòi.  So sánh để học hỏi và thi đua là điều tích cực, nhưng so sánh để chỉ trích chê bai lại là một điều hết sức tiêu cực.  Đôi khi điều tiêu cực này sẽ gây nên sự thù ghét, tẩy chay và phân rẽ.  Chúng ta biết sự hình thành của mỗi người hiện hữu trên trần đời thì có muôn hình vạn trạng.  Mỗi người khác nhau về kết cấu, khuôn mặt, dấu chỉ tay, khả năng hiểu biết, chuyên môn, số phận và số mệnh.  Bước vào cuộc sống chung, chúng ta chấp nhận những khác biệt bổ túc cho nhau để tạo nên một xã hội đa chiều phong phú.
 
Về cá nhân, không một ai giống ai trong hoàn cảnh sống.  Ngay từ khi lọt lòng mẹ, mỗi người bước vào đời với một số mệnh riêng.  Chúng ta có thể ngồi gẫm lại từ những ngày thơ ấu, khi mới chập chững cắp sách đến trường cho tới khi thành đạt lập thân.  Cuộc sống của mỗi người trải qua bao năm tháng thăng trầm, mỗi cá nhân đã có biết bao sự đổi thay theo dòng đời.  Chúng ta nên chấp nhận hoàn cảnh thực tế của cuộc sống nơi mỗi cá nhân.  Mỗi người hãy vui với niềm vui riêng của mình. Chúng ta không thể so sánh hơn thua về cuộc sống và về định mệnh riêng tư của mỗi người.
 
 
Về con cái, cha mẹ không nên so sánh sự thành công của bạn bè đồng lứa tuổi với con cái của mình.  Đứa con sẽ chạm tự ái và khó chịu.  Có lần tôi nghe một đứa con trả lời thẳng thắn với bố mẹ rằng con là con, và nó là nó.  Là phụ huynh, chúng ta nên hết sức tế nhị dạy bảo con cái.  Chịu khó tìm hiểu và nhận biết khả năng, sở thích và nhu cầu mà con cái đang khao khát để hướng dẫn.
 
Về vợ chồng, một điều tối kỵ là đừng bao giờ so sánh vợ/chồng của mình với vợ/chồng của người khác.  Đừng “đứng núi này mà trông núi nọ.”  Người ta nói: “Ở trong chăn, mới biết chăn có rận.”  “Nhìn vậy mà không phải vậy” đâu.  Thực tế, có nhiều cặp vợ chồng ở với nhau cả đời mà vẫn chưa hiểu và biết nhau tỏ tường.  Làm sao chúng ta có thể đem vợ/chồng của mình ra so sánh với một nhân vật nào đó tình cờ gặp gỡ.  Chúng ta có nguy cơ lầm lẫn lớn.  Vì sự so sánh như cơm với phở đã làm cho biết bao cặp vợ chồng phải rơi vào sự nghi ngờ và thất trung bất tín.  Đường đời còn dài và cuộc sống có nhiều niềm vui và thử thách.  Mỗi người hãy tự xét mình trước khi xét người.  Muốn so sánh để đòi hỏi vợ/chồng phải trở nên giống hoặc bằng người khác là điều xuẩn trí.
 
 
Về gia đình, chúng ta không thể so sánh đời sống gia đình này với gia đình khác.  Trong cuộc sống đời thường, chúng ta nhận thấy có gia đình giầu sang phú quý sống trên nhung lụa.  Có gia đình bần cùng, màn trời chiếu đất.  Có những gia đình may mắn, làm ăn thành đạt và của cải đầy dư.  Có những gia đình phải lao động vất vả mà cơm không đủ ăn và áo không đủ mặc.  Có những gia đình sang trọng giầu có, nhưng chưa chắc vợ chồng con cái hạnh phúc ấm êm.  Có gia đình tuy nghèo nhưng vợ chồng yên vui đầm ấm và con cái ngoan hiền…  Mỗi gia đình một hoàn cảnh sống khác nhau cả về tinh thần lẫn vật chất.  Có biết bao nhiêu tình tiết tế nhị trong đời sống, chúng ta không thể so sánh cuộc sống gia đình này với gia đình kia.
 
Về nhóm hội và cộng đồng, mỗi nơi, mỗi hoàn cảnh và mỗi con người có nhiều điểm khác biệt kết nối với nhau tạo nên một nhịp sống chung.  Chúng ta có thể tìm thấy một số những điểm tương đồng trong hình thức sinh hoạt, nhưng không thể rập khuôn bắt chước bất cứ một nhóm hội nào.  Sự khác biệt não trạng và ý thức hệ của các thành viên ảnh hưởng đến sinh hoạt chung.  Mỗi nhóm hội hay cộng đồng có bản sắc riêng trong cách thế sinh hoạt và sống đạo.  Có nhiều sự việc có thể thực hiện được nơi cộng đoàn này, nhưng nơi khác thì không thể.  Chúng ta có thể học hỏi kinh nghiệm, nhưng không thể rập khuôn trong sinh hoạt.  Sự chắp nối để nên giống nhau, đôi khi sẽ làm mất đi cái bản chất đích thực của mình.
 
 
Sự so sánh nào cũng khập khễnh.  Chúng ta chỉ có thể học hỏi và tham khảo lẫn nhau để trau dồi kiến thức.  Sống dựa vào nhau để thăng tiến.  Điều quan trọng là sự cố gắng phấn đấu không ngừng. Những kinh nghiệm trong đời sống sẽ giúp chúng ta học và học mãi.  Người đời khen chê nhau là lẽ thường.  Biết lắng nghe và rút tỉa kinh nghiệm sẽ giúp chúng ta đổi thay nên hoàn thiện mỗi ngày.  Ai trong chúng ta cũng cần sự khích lệ tích cực để xây dựng.  Bạn của ta là những người dám nói sự thật và nói đúng nơi đúng lúc.  Lời nói chân thành có một mãnh lực phi thường khuyến khích nhau trong mọi hoàn cảnh.  Người nói sau lưng, mãi mãi là người đứng phía sau.
 
 
Tôi thích câu truyện này: Một đàn nhái đang di chuyển qua khu rừng và có hai con bị rơi xuống hố sâu.  Những chú nhái tụ nhau bên miệng hố nhìn xuống.  Khi thấy hố qúa sâu, chúng nói với hai con nhái kia rằng thôi chịu chết đi.  Hai con nhái như giả lờ không nghe và cố gắng hết sức để nhảy ra khỏi cái hố sâu.  Các con nhái trên bờ tiếp tục la rằng: Thôi ngừng đi, chúng mày sẽ chết thôi.  Cuối cùng, một con nhái chú ý lắng nghe và bỏ cuộc.  Nó ngã xuống và chết.  Con kia đã tiếp tục cố gắng nhảy lên.  Một lần nữa, đám nhái trên bờ lớn tiếng, đừng cố nữa và chờ chết thôi.  Con nhái nhảy mạnh hơn nữa và cuối cùng nó đã thoát ra khỏi.  Khi nó nhảy ra khỏi hố, những con nhái khác nói: Bạn không nghe chúng tôi nói hả?  Con nhái giải thích rằng nó bị điếc.  Nó nghĩ rằng các bạn hoàn toàn muốn khuyến khích nó.
 
 
Câu truyện dạy chúng ta hai bài học: Thứ nhất, sức mạnh của sự sống và sự chết nằm ngay trong cái lưỡi.  Những lời khích lệ với những người đang chán nản sẽ làm họ phấn khích và giúp vượt qua những khó khăn.  Thứ hai, những lời tiêu cực xói mòn tâm tư của những người đang thất vọng, có thể dẫn họ tới sự tuyệt vọng và dẫn tới chỗ chết.  Hãy cẩn thận dùng lời nói khi chúng ta phát biểu.  Sức mạnh của lời nói rất quan trọng giống như chiếc dao sắc có hai lưỡi.  Chúng ta biết rằng xây dựng tình thân cần thời gian lâu dài, nhưng phá đổ chỉ trong giây lát.
 
 
Chúng ta hãy nhìn đời với con mắt lạc quan hơn.  Xây dựng tình người với những lời khen tích cực.  Ca dao: “Lời nói không mất tiền mua, lựa lời mà nói cho vừa lòng nhau.”  Ước chi mỗi lời chúng ta bày tỏ sẽ mang lại niềm vui và phấn khích cho lòng người.  Chúng ta bớt đi những lời so sánh chì chiết gây thương đau cho nhau, nhất là trong đời sống vợ chồng.  Hãy tôn trọng và nâng đỡ nhau mọi nơi mọi lúc.  Không ai tốt hơn vợ/chồng của mình đâu.
 
 
 
Xin Thiên Chúa ban ơn lành, để mỗi người hoàn thành sứ mệnh và định mệnh Chúa đã đặt để trong đời sống của mỗi người chúng ta.
Lm. Giuse Trần Việt Hùng
Bronx, New York.
 
Sưu tầm từ Internet
 
 
MẶT TRỜI VÀ MẶT TRĂNG - CÁI NÀO QUAN TRỌNG HƠN
 
 
 
Có một câu chuyện kể rằng: Một ngày nọ, có một người hỏi một vị lão tiên sinh, mặt trời và mặt trăng, cái nào quan trọng hơn?
 
Vị lão tiên sinh kia suy nghĩ nửa ngày, mới trả lời: “Là mặt trăng, mặt trăng quan trọng hơn”. “tại sao?”
 
“Bởi vì mặt trăng chiếu sáng vào ban đêm, đó là thời điểm chúng ta cần ánh sáng nhất, còn mặt trời lại chiếu sáng vào ban ngày mà ban ngày chúng ta đã có đủ ánh sáng rồi.”
 
Bạn có lẽ sẽ cười vị lão tiên sinh này là hồ đồ, nhưng mà bạn không biết là có rất nhiều người cũng nghĩ như thế sao? Người mà hàng ngày chăm sóc bạn, bạn cũng không cảm nhận được điều gì cả? Nhưng nếu là một người xa lạ ngẫu nhiên giúp đỡ bạn, bạn sẽ cho rằng đó là một người tốt, cha mẹ và người thân của bạn luôn luôn vì bạn mà hy sinh, mà đánh đổi nhưng bạn lại cảm thấy đó là việc đương nhiên, thậm chí có khi còn thấy phiền toái. Một khi người ngoài làm một việc na ná như thế thì bạn lại sẽ hết sức cảm kích. Đây chẳng phải là giống như đã hồ đồ “cảm kích ánh trăng mà phủ nhận mặt trời” hay sao?
 
Một cô gái đã có một cuộc tranh cãi với mẹ của mình, tức giận đến mức tông cửa chạy ra ngoài và quyết định không bao giờ trở về ngôi nhà chán ghét này nữa. Cô đã đi lang thang cả ngày ở bên ngoài, đến lúc bụng đói cồn cào, nhưng lại không có một đồng tiền nào, mà lại không muốn trở về nhà để ăn cơm. Mãi đến lúc trời tối, cô mới đi vào một quán mì, ngửi thấy mùi mì thơm tỏa ra. Cô thực sự rất muốn được ăn một bát, nhưng trên người không có tiền, chỉ có thể liên tục nuốt nước miếng.
 
Bỗng nhiên, ông chủ quán mì ân cần hỏi han: “Cháu gái, cháu có muốn ăn mì không?”, cô gái ngượng ngùng trả lời: “à, nhưng mà, cháu không mang tiền”. Ông chủ nghe xong cười to: “haha, không sao cả, hôm nay cứ coi như bác mời cháu đi!”
 
Cô gái quả thực không thể tin vào lỗ tai mình, cô ngồi xuống, ngay lúc đó, một bát mì được mang ra, cô ăn say sưa, và nói: “Bác chủ quán, bác thật là một người tốt!”
 
Ông chủ quán nói,: “Ồ, sao cháu lại nói vậy?”, cô gái trả lời: “Chúng ta vốn không quen biết nhau, bác lại đối xử tốt với cháu như vậy, không giống như mẹ của cháu, hoàn toàn không hiểu được những nhu cầu và ý nghĩ của cháu, thật là bực mình!”
 
Ông chủ quán lại cười: “haha, cháu gái, bác chẳng qua mới chỉ cho cháu một bát mì thôi, mà cháu đã cảm kích bác như thế, thế mà mẹ của cháu đã nấu cơm cho cháu hai mươi mấy năm nay, cháu chẳng phải là càng nên cảm kích mẹ của cháu hay sao?”
 
 
Nghe ông chủ quán nói xong, cô gái như tỉnh giấc mơ, lập tức nước mắt trào ra, cô bỏ mặc nửa bát mì còn lại mà vội vàng chạy về nhà.
 
Mới đến ngõ trước cổng nhà, cô đã nhìn thấy bóng mẹ xa xa, đang lo lắng nhìn quanh bốn phía cổng ra vào, trái tim cô như thắt lại, cô cảm thấy muốn nói một ngàn lần một vạn lần lời xin lỗi với mẹ của mình. Nhưng cô còn chưa kịp mở miệng thì mẹ của cô đã nghênh đón và nói: “trời ơi, con cả ngày đã đi đâu thế này? Mau mau, đi vào nhà rửa chân tay, ăn cơm tối đi.”
 
Tối hôm đó, cô gái mới cảm nhận được sâu sắc tình yêu của mẹ đối với mình.
 
Khi đã quen với sự hiện diện của mặt trời, mọi người đã quên mất là nó đem lại cho mọi người ánh sáng, khi đã quen với sự chăm sóc của người thân, mọi người thường quên mất họ đã cho mình sự ấm cúng, một người quen được chăm sóc từng li từng tí thì ngược lại sẽ không thấy biết ơn, vì họ cho rằng, ban ngày đã đủ ánh sáng rồi, cho nên mặt trời là dư thừa, không cần thiết.
 
Hy vọng trong chúng ta mỗi người đều biết mặt trời và mặt trăng, cái nào quan trọng hơn.
 
Trong cuộc sống thực tại, chúng ta thường hay không để mắt đến những điều mình đã có, cho rằng chúng là lẽ đương nhiên, không có gì quan trọng với mình, mà lại đi phàn nàn số phận bất công, như thể là thế giới này thiếu nợ chúng ta rất nhiều thứ vậy.
 
Kỳ thực, biết ơn cũng là một loại thái độ tích cực của cuộc sống, đúng như một số người đã nói:
“Hãy cảm ơn người đã làm bạn tổn thương bởi vì họ là người đã tôi luyện ý chí của bạn, hãy cảm ơn người đã lừa dối bạn bởi vì họ đã làm phong phú thêm kinh nghiệm của bạn, hãy cảm ơn người đã coi thường bạn bởi vì họ đã làm thức tỉnh lòng tự tôn của bạn…”. Cần phải mang một tấm lòng biết ơn, biết ơn số phận, biết ơn hết thảy những người đã giúp bạn trưởng thành, biết ơn hết thảy những gì ở xung quanh mình.
 
Để có một tấm lòng biết ơn, yêu cầu chúng ta cần phải để tâm quan sát, dụng tâm cảm ngộ, càng cần chúng ta phải biết yêu thương. Cỏ cây sinh trưởng phát triển mạnh mẽ là để báo đáp ân huệ của mặt trời mùa xuân, chim chóc liều mình kiếm ăn là để báo đáp ân huệ được nuôi nấng, cây mạ phát triển khỏe mạnh là để báo đáp ân huệ của dòng nước mát, con cái cố gắng học tập là để báo đáp công ơn sinh thành và dạy dỗ của cha mẹ.
 
 
Hãy học cách biết ơn đi! Khi bạn cảm ơn cuộc đời, cuộc đời sẽ ban thưởng cho bạn ánh nắng mặt trời rực rỡ. Bạn oán trách trời đất, khả năng cuối cùng chỉ có hai bàn tay trắng mà thôi! Không phải vậy sao? Mây cuốn mây bay, hoa nở hoa tàn đều đáng để chúng ta quý trọng, cảm ơn mặt trăng, càng cần phải cảm ơn mặt trời!