NÓNG BỎNG NHỮNG NGÀY HÈ.
 
 
 
 
Tôi cho cô Laura Picazo mướn nhà mà không cần check credit chỉ vì cái last name của cô gần giống tên nhà danh hoạ chuyên vẽ tranh lập thể Picasso.Thật ra tôi chẳng biết gì về hội hoạ, nhưng thấy người nổi tiếng thì cũng mến mộ…cho vui.
 
 
Chỉ vì cái máu văn nghệ vớ vẩn  ấy mà tôi đã hại tôi, cô Laura sau một hai tháng đầu trả tiền nhà sòng phẳng đã bắt đầu dở chứng, tôi vất vả vì cô, khi thì cô hẹn một tuần nữa, khi thì cô trả …một nửa , còn một nửa sẽ…trả sau, tôi lấy tiền rent mà như đi thu tiền nợ trả góp. Chưa yên, thỉnh thoảng cô còn ngang nhiên ký check…rổm trả tôi, tôi deposit vô bank vài ngày sau bị trả lại cộng thêm 7 đồng tiền phạt. Thấy cô trả tiền một cách khó khăn như thế, tôi bực mình -dĩ nhiên- và thương hại cho cô, mỗi lần tới đầu tháng tôi lại tự hỏi không biết Laura lấy tiền đâu ra mà trả cho mình đây?
Cô là single mom với 3 đứa con nhỏ, 3 loại gương mặt khác nhau dù chúng đều là gốc Hispanic, đứa thì đen nhẻm, đứa thì trắng, đứa thì mặt gãy trông láu cá lém lỉnh…không hiểu cô tìm đâu ra 3 thằng bồ đều có máu sở khanh như nhau, mỗi đứa cho cô một đứa con rồi biến mất mà không hề an ủi cô một tí tiền child support nào cả.
 
 
Bây giờ cô đang có người tình thứ tư, tôi ái ngại dùm cô, chỉ sợ cô nhẹ dạ lại có thêm một đứa con vô thừa nhận như các anh chị của nó.
 
 
Cứ mỗi đầu tháng cô lại lỉnh đi đâu không biết, gọi phone không ai bốc, đến nhà thì cửa đóng im ỉm, cô thừa biết tôi đi làm buổi tối, nên đến tối cô mới mò về.
 
 
Một hôm tôi nghỉ làm và đến nhà cô vào buổi tối, có 2 chiếc xe đậu trước cửa, đương nhiên là cô có nhà , tôi mừng rỡ bấm chuông cửa, một lần rồi đến mười lần vẫn là sự im lặng. Chán nản thất vọng tôi tính ra về, thì bà Mễ bên cạnh đi ra và nói nhỏ với tôi nó đang ngủ với thằng bồ trong đó, thằng này có vợ rồi, bồ chơi thôi ấy mà.
 
 
Thế là tôi đi đòi nợ không đúng lúc, chúng nó đang tâm tình trong đó, một đứa trốn nợ, một đứa trốn vợ thì đời nào nó dám mở cửa cơ chứ?
 
 
 Đã mấy lần tôi yêu cầu Laura move out, nhưng cô lại năn nỉ, hứa hẹn , làm tôi mềm lòng, và chắc là cô đang cười thầm con mẹ chủ nhà này ngu quá trời, cô đã nói dối liên tục mà vẫn tin.
 
 
Nhung chồng tôi cũng đang cười thầm tôi đấy, anh ta trách móc, Laura đã nhiều lần vi phạm hợp đồng, em mệt mỏi tốn thì giờ vì nó mà em vẫn “nice” với nó, còn anh làm cho em trăm thứ việc, tiền lương đưa về đầy đủ, mà em có bao giờ nice với anh như vậy đâu,  chỉ toàn là quát tháo, gắt gỏng. Xã hội còn có công lý, có sự công bằng, ở nhà mình thì không!
 
 
Tôi lý luận ngang tàng dù sao nó cũng là khách hàng, phải chịu đựng để đòi được tiền. Nếu anh muốn , thì kiếp sau đừng làm chồng em nữa, đi mướn nhà của em, em sẽ nice với anh như thế, nhé!
 
 
Anh than thở nếu có kiếp sau thì anh chẳng ngu gì dính líu đến em, anh đã nói rồi, đời người phù du nói chi đến tiền bạc, thảnh thơi không muốn , đi kinh doanh nhà cửa làm gì cho bận vào thân em và bận lây cả thân anh. Chồng con em, họ hàng và bạn bè gần xa của em, đều biết em đi làm ca tối, buổi sáng còn ngủ thẳng cẳng, bình minh của em là 9-10 giờ trưa, không ai dám wake up hay gọi phone cho em vào buổi sáng cả, nhưng mấy người mướn nhà là có quyền làm chuyện ấy, họ có thể dựng em dậy bất cứ lúc nào. Khổ chưa? khi thì cái này hư, khi thì cái kia hỏng, mình phục vụ ngon lành nhưng lấy tiền rent đâu có ngon lành, mà cái mặt của em đi đòi nợ không được, phải lạnh tanh, nghiêm nghị chúng mới sợ, đằng này em đi đòi nợ mà cứ năn nỉ, ỉ ôi như đi vay nợ ấy.
 
Tôi tự ái đùng đùng:
-  Được rồi, từ giờ trở đi em sẽ cho anh thấy bản lĩnh của em, anh đợi nhé, rồi Laura sẽ phải move out !!
Bây giờ đang là mùa Hè, nhiệt độ càng ngày càng nóng, cứ 90 độ trở lên, trời nóng, lòng tôi cũng nóng, vì tháng này Laura đang ì ra chưa chịu trả tiền nhà. Hai cái nóng cộng lại đủ cho tôi làm quyết định tiến hành thủ tục trục xuất cô ta, cô có năn nỉ, có rơi nước mắt như “Giọt mưa Thu”cũng mặc xác cô.
 
 
Tôi liên hệ với Constable của City, đây là lần đầu tiên tôi đến đây, mấy năm trước tôi cũng bị người mướn nhà quỵt tiền rồi, nhưng nó “tử tế” hơn Laura một chút là lén lút dọn nhà đi, không nỡ để tôi phải dậy sớm đi đến toà với giấy má linh tinh như thế này.
 
 
Đến nơi, chưa biết nên vào phòng nào thì tôi thấy một ông Việt Nam đang hỏi một nhân viên gần đó rằng chỗ nào làm thủ tục eviction vì người thuê nhà không trả tiền, thế là tôi khỏi phải hỏi, cứ việc đi theo ông Việt Nam, hai chúng tôi nhìn nhau cùng cười, nụ cười … cảm thông hết mình.
Lúc đó tôi tự hỏi hay tại là người Châu Á di dân nói chung và người Việt Nam nói riêng với bản mặt hiền lành, đi đâu cũng muốn sự hoà bình êm ấm, nên thiên hạ có mòi ăn hiếp, làm tới?
 
 
Nhưng chưa hẳn thế đâu, hôm đến hẹn ra toà tôi thấy nhiều người, ai cũng ôm một xấp giấy tờ hỏi ra toàn là chủ nhà, Agent, hay Manager, Mỹ trắng có, Hispanic có. Họ đại diện cho những căn nhà, những Apartment, dĩ nhiên thủ tục trước khi cho mướn nhà có check credit hẳn hoi, mà vẫn bị những cú trây lì quỵt tiền kia, chứ có phải một mình tôi đâu.
Bà thư ký ra điểm lại những người có mặt ngày hôm nay trước khi bước vào phòng xử, bà gọi tên từng nguyên đơn và hỏi bị đơn có mặt không, thì hồ sơ nào cũng vắng mặt bị đơn. Họ là những người thuê nhà, không trả tiền, vi phạm hợp đồng, có oan ức gì mà vác mặt đến đây cho mất thì giờ, họ tranh thủ giờ này chủ đang bận ở toà án, dọn nhà cho lẹ để thoát thân còn có lý hơn.
 
 
Cô Laura nhà tôi cũng thế, sau phiên toà tôi ra thẳng khu Duplex thì Laura đã dọn đồ đi rồi, bên trong nhà cửa còn bề bộn hàng trăm thứ rác mà cô thân ái để lại làm kỷ niệm cho tôi dọn dẹp.
 
 
Tôi điên người lên khi phải mất một ngày trời để lau dọn căn duplex cho sạch sẽ thơm tho, Laura, bây giờ cô ở đâu? Tôi đã mất toi một tháng tiền nhà lại phải dọn dẹp hầu cho cô, từ nhà bếp cho tới phòng tắm, những người tình của cô trông mong gặp cô thế nào thì tôi trông mong gặp cô thế ấy, để tôi sẽ …quát cô một tiếng, sẽ gắt gỏng cô một tiếng, cho vơi bực tức, và nhất là cho chồng tôi hài lòng, kẻo anh ta cứ ghen tị là tôi bất công, chỉ quát chồng mà chưa dám quát ai, chỉ “ khôn nhà dại chợ”.
 
 
Chưa hết đâu, tôi sẽ chịu tốn mấy chục đồng để tụi National Tenant Network report cô bad credit thì cô sẽ khó khăn khi đi mướn nhà nơi khác, trừ khi cô lại may mắn gặp một chủ nhà…ngây thơ vớ vẩn như tôi.
 
 
Căn Duplex lại sẵn sàng đợi chủ mới đến ở, cái bảng “For Rent” lại được mang ra cắm ở đầu đường và tôi đăng báo Việt Nam mong tìm được một đồng hương, sẵn sàng cho người Việt Nam mướn rẻ hơn thị trường, vì họ đáng tin cậy hơn. Nhưng người Việt Nam sao khó tính quá, giá cao thì chê đắt, giá rẻ thì nghi ngờ…có vấn đề!
Một bà Việt Nam gọi phone hỏi:
-         Bộ khu duplex của chị lu bu lắm hay sao mà giá rẻ bèo vậy?
Tôi hỏi:
- Chị nói “lu bu” là ý gì?
- Lu bu vì có nhiều Mỹ đen hoặc người Việt Nam đó, Mỹ đen thì không an tòan, Việt Nam thì lắm chuyện. Tôi không thích.
 
 
Trời, chưa biết ai lắm chuyện, hay là chính chị? cám ơn chị nghe, tôi cũng không thích có một người mướn nhà như chị đâu, chị kỳ thị đủ thứ như vậy thì chị sống với ai ? (tôi nghĩ thầm thôi, chứ nói ra chắc tha hồ nghe chửi)
Kỳ lạ thật, người Việt Nam lại hay kỳ thị người Việt Nam, nếu tình cờ hai người Việt Nam không quen biết gặp nhau ngoài đường thì ngó đi, làm lơ đi, ngược lại nếu người kia không phải là Việt Nam thì người Việt Nam này đã mỉm cười xã giao đúng như kiểu Mỹ rồi.
 
 
Tôi có một người quen, khi đi build nhà mới, thấy khu nào có nhiều người Việt Nam là chị chê. Nếu một ngày nào đó, cũng có một người Việt Nam nào đó, đi mua nhà và thấy chị, họ cũng chê vì khu này có người Việt nam, chị có tủi thân không? Có tự ái không?
 
 
Nhưng cũng có người Việt Nam gọi tới hỏi duplex có gần nhà thờ, gần chợ Việt Nam không, nghe có vẻ gắn bó với đồng hương đấy, và bà thẳng thừng từ chối ngay vì quá xa, không thèm đếm xỉa gì đến những offer của tôi, tiền rent rẻ, nhà mới xây, khu sạch sẽ, mát mẻ. Mỗi ngày bà ấy đi chợ, đi nhà thờ mấy lần mà đòi hỏi ở gần kề cơ chứ ?
Thôi thì không có duyên với người Việt Nam tôi sẽ cho Mễ mướn vậy, những người Mễ di dân sau này cũng chăm chỉ làm việc, biết lo thân, biết tôn trọng luật lệ, sao quả tạ chiếu mới gặp một Laura thứ hai.
 
 
Giải quyết xong chuyện đại sự, Laura đã ra đi, tôi như trút được gánh nợ đời, mỗi đầu tháng sẽ không còn phải lo lắng nữa, vì những căn khác, người mướn đều trả tiền đầy đủ.
Bây giờ là mùa Hè, tôi thích một mùa Hè thảnh thơi, đi qua đường phố nào tôi cũng được ngắm đủ các loại hoa, sắc hoa làm lộng lẫy đường phố, làm dịu cơn nóng bức.
Nhưng hôm nay, vừa đặt chân đến khu duplex thì bà Mễ ở căn nhà đầu tiên hớn hở chạy ra đưa tôi một mảnh giấy mà nhân viên city đã dán trước cửa nhà bà, làm như mảnh giấy báo tin mừng hay ra tiền ra bạc gì. Đó là tờ giấy của sở cứu hoả thành phố thông báo cho chủ nhà phải cưa cắt bớt các cành cây thấp phía trước, để khi hữu sự xe cứu hoả không bị vướng víu cản đường, không hại xe, hại người của họ, yêu cầu cành cây phải cao 14 feet cách mặt đường, trong vòng 20 ngày kể từ thông báo này, nếu không làm thì họ sẽ gọi dịch vụ làm giùm và bill về cho chủ nhà trả tiền.
 
 
Chưa kịp ra đường ngắm hoa lá mùa Hè, tôi lại thêm một gánh nặng mới cần giải quyết. Khu duplex của tôi xây trên một con đường dài, dọc theo con đường là những cây thông xum xuê cành lá, bóng mát toả xuống êm đềm, cảnh đang thơ mộng đẹp đẽ thế mà ông city đòi cắt bớt, ông không có tâm hồn thi sĩ tí nào!
 
 
Nhìn sang những nhà hàng xóm, thấy họ đang chặt cây, chặt cành, luật lệ là luật lệ, đời sống không phải lúc nào cũng là thơ.
Tôi mở sổ tìm số phone mấy ông Mễ lậu, chuyên đi chặt cây cành, cướp hết khách hàng của các dịch vụ chuyên nghiệp có đăng ký hành nghề, vì giá rẻ không ngờ của họ và làm một cái hẹn hò bất đắc dĩ.
 
 
Không biết sau chuyện này còn chuyện gì xảy ra nữa không? Để những ngày Hè của tôi càng thêm nóng bỏng vì những bận rộn, nhiêu khê của cuộc đời...
 
 
                                             Nguyễn thị Thanh  Dương
 
Sưu tầm từ Internet
 
LÃNG PHÍ CUỘC ĐỜI
 
 
 
Khi còn là một đứa trẻ, có phải bạn cũng mơ ước lớn lên sẽ làm phi hành gia, ca sỹ hay kỹ sư? Và tới bây giờ thì thế nào? Hy vọng là những ước mơ của bạn trở thành sự thật và bạn được sống với niềm đam mê của mình. Tuy nhiên, với những người chưa thực hiện được ước mơ của mình, có một số dấu hiệu cho thấy bạn đang lãng phí cuộc đời của mình mà bạn không muốn thừa nhận:
 
1. PHÍ THỜI GIAN LÀM NHỮNG VIỆC VÔ ÍCH
Trò chơi trực tuyến. Truyền hình thực tế. Lướt web. Ăn uống quá độ. Vân vân và vân vân. Hãy nhìn lại cuộc đời mình một cách nghiêm túc. Bạn dành phần lớn thời gian trong ngày của mình vào việc gì? Và nó có ý nghĩa gì với bạn không? Nó có giúp bạn có một cuộc sống tốt hơn không? Nó có tạo nền tảng cho một tương lai tươi sáng không? Nếu câu trả lời là không, bạn thực sự cần xem xét lại những hoạt động đó và thay đổi chúng đi.
 
2. PHÀN NÀN QUÁ NHIỀU
Tôi biết những người lúc nào cũng ở trong tình trạng bất mãn với cuộc sống, và họ không ngừng nói với tôi về cảm giác của họ. Bạn có tự thấy bản thân mình nằm trong số đó không? Bạn có hay phàn nàn về công việc, cấp trên, mức lương, hàng xóm hay người bạn đời của mình không? Nếu có thì tất cả những gì bạn đã làm chỉ là phát tán ra năng lượng tiêu cực. Nhớ rằng sự tiêu cực không cải thiện được điều gì, mà chỉ khiến bạn bị mắc kẹt trong những vấn đề. Do đó, hãy thay đổi cách nghĩ của mình, nói về những điều khiến bạn cảm thấy biết ơn cuộc sống, thay vì nói về những điều bạn không thích.
 
3. KHÔNG CHỊU ĐỘNG NÃO
Nếu bạn không thường xuyên học hỏi và phát triển bản thân, trí óc của bạn sẽ trở nên trì trệ, giống như một cái ao tù nước không lưu chuyển được và bị các loại tảo phủ dày trên bề mặt. Điều tương tự cũng xảy ra với não bộ của bạn nếu bạn không giữ cho nó hoạt động liên tục. Những thử thách tích cực trong cuộc sống sẽ chỉ giúp tư duy của bạn sắc bén hơn chứ không làm nó yếu đi
 
4. ĐÁNH GIÁ THẤP BẢN THÂN
Việc tự vấn bản thân có thể khiến bạn trở nên thành công hoặc phá hỏng cuộc đời bạn. Henry Ford từng nói ‘Dù bạn nghĩ rằng mình có thể hay không thể làm một việc gì đó thì bạn cũng luôn đúng’. Nếu bạn tự nói với mình rằng bạn không đủ tài năng để được thăng chức hay bắt đầu một công việc kinh doanh, thì sự thực sẽ diễn ra đúng như vậy. Nếu bạn cảm thấy mình đã quá mệt mỏi trong việc thay đổi cuộc sống của mình và không thể tiếp tục nữa, bạn cũng sẽ thấy mình bỏ cuộc. Vấn đề nằm ở chỗ, bất cứ thứ gì bạn tự nhủ bản thân đều sẽ ăn khớp với cuộc sống thực của bạn. Do vậy, hãy kiểm soát một cách cẩn thận những điều bạn thường tự nhủ.
 
5. KHÔNG CÓ NIỀM ĐAM MÊ
Bạn có đặc biệt yêu thích một vấn đề gì trong cuộc sống không ? Có rất nhiều người nói với tôi rằng họ không có niềm đam mê nào cả. Thực tế thì không bao giờ có chuyện như vậy. Nhất định phải có điều gì đó mà bạn thích làm. Do vậy, bạn cần kiểm tra lại xem công việc gì thu hút bạn, và thực hiện việc đó nhiều hơn.
 
6. KHÔNG HOẠCH ĐỊNH TƯƠNG LAI
Mặc dù sống với hiện tại và hết mình với từng giây phút bạn đang sống là rất tốt, đôi khi bạn cũng cần nhìn về phía trước để xem mình muốn đi tới đâu. Nếu bạn không có một mục đích hay kế hoạch rõ ràng thì bạn sẽ chỉ như một con thuyền trôi lang thang trong đại dương, kỳ vọng mình sẽ cập vào một bờ bến nào đó thú vị. Bạn à, chuyện đó không xảy ra đâu. Bạn phải có một bản chỉ dẫn chi tiết về các bước cần thực hiện để đạt được mục tiêu. Giống như những chiếc máy định vị (GPS) giúp bạn tìm đường đến đích, bạn cũng cần những chiếc ‘máy định vị’ của riêng cuộc đời mình.
 
7. PHÍ THỜI GIAN CHO NHỮNG NGƯỜI KHÔNG GIÚP BẠN TIẾN BỘ
 Chúng ta rất dễ bị mắc kẹt trong việc kết bạn với những người không thể giúp ta tiến bộ hơn mỗi ngày. Nhưng nếu bạn làm vậy trong một thời gian dài, bạn sẽ bị họ kéo xuống đáy sâu của sự trì trệ. Tôi hay gọi họ là ‘Ma cà rồng năng lượng’ (Energy Vampires). Họ hút cạn sức sống của bạn và chẳng truyền lại cho bạn điều gì tích cực cả. Thay vào đó, hãy đi tìm những người luôn phấn đấu cải thiện bản thân để kết bạn.
 
8. QUANH QUẨN BÊN CHIẾC ĐIỆN THOẠI, IPAD, VI TÍNH,…
 Tất nhiên điện thoại di động là một ứng dụng tuyệt vời cho tất cả chúng ta. Nhưng hãy nghĩ đến thời gian mà bạn đã phí hoài với chiếc điện thoại của mình. Tệ hơn nữa, hãy nghĩ tới những mối quan hệ có thể bị đổ vỡ do chính chiếc điện thoại di động . Có khi nào bạn gửi tin nhắn hay lướt web trong lúc đang ăn tối cùng cha mẹ, anh chị em, hay vợ và con của mình không ? Nếu có thì bạn đang bỏ lỡ cơ hội được sống trong những khoảng khắc ý nghĩa cùng người thân của mình, hoặc đang cắt giảm vào thời gian lập kế hoạch cho tương lai.
 
9. PHÍ TIỀN VỚI NHỮNG THỨ VỚ VẨN
Có sự khác biệt rõ ràng giữa cần và muốn. Tôi tin rằng chúng ta đều đã học về điều đó từ hồi mẫu giáo. Tuy nhiên trong xã hội ngày nay, chúng ta đang xóa nhòa ranh giới giữa hai từ này. Trên thực tế, có nhiều người không thể trả nổi tiền thuê phòng trọ, nhưng vẫn có những thiết bị công nghệ hợp mốt nhất. Nghĩ kỹ thì nhu cầu thiết yếu của chúng ta thực ra tương đối ít, chỉ cần thức ăn, nước uống, chỗ ở, tình cảm… Tất cả những thứ khác chỉ là thêm nếm vào. Bạn hãy nhìn lại xem mình đang tiêu tiền vào đâu và cân nhắc xem có thể điều chỉnh chỗ nào. Biết đâu bạn có thể cắt giảm kha khá tiền cho những việc vô bổ và tiết kiệm được chút ít để đầu tư cho tương lai.
 
10. THIẾU NGỦ NGHỈ
 Tuy tôi không phải là bác sỹ, tôi cũng đã đọc nhiều sách và ý thức được giấc ngủ quan trọng với chúng ta như thế nào. Thậm chí tôi có thể viết tới 20 trang giấy về tầm quan trọng của giấc ngủ, nhưng hiển nhiên là không phải trong bài viết ngắn này. Giấc ngủ là yếu tố cơ bản và thiết yếu của một sức khỏe tốt. Nếu bạn bận tới mức không có thời gian ngủ, hoặc đơn giản là bạn có thói quen làm những chú ‘cú đêm’ thì bạn thực sự nên đánh giá lại thói quen của mình.
 
11. KHÔNG CHĂM SÓC CƠ THỂ
 Không chỉ có giấc ngủ quan trọng với sức khỏe, thức ăn và việc tập thể dục cũng vậy. Có thể bạn đã biết những điều này rồi, nhưng một chế độ ăn uống cân bằng, lành mạnh và việc vận động thường xuyên không chỉ giúp bạn giảm cân mà còn mang lại nhiều hiệu quả tích cực hơn thế nữa. Nó tác động tới tinh thần và thể trạng chung của bạn. Do đó, hãy xem xét lại chế độ ăn uống tập luyện của mình, biết đâu bạn sẽ nhận ra chỉ cần một vài thay đổi cũng có thể giúp cải thiện cuộc sống của bạn đáng kể.
 
12. KHÔNG DÁM RA KHỎI VÙNG AN TOÀN CỦA MÌNH
Tôi hiểu rõ sống trong vùng an toàn thì thoải mái như thế nào. Thực tế khi tôi đi tới nhà hàng quen thuộc của mình, tôi thường gọi những món như nhau, không phải vì ngại phải thử món mới, mà vì tôi thích những món tôi hay gọi đó. Tuy nhiên đây không phải vùng an toàn mà tôi đang nói đến. Tôi muốn đề cập tới việc chấp nhận những rủi ro để có một cuộc sống tốt đẹp hơn. Và xin lưu ý rằng ‘rủi ro’ và ‘rủi ro đã được tính toán trước’ là hai khái niệm hoàn toàn khác nhau. Rủi ro thì có rất nhiều điều không đoán định được, nhưng ‘rủi ro được tính trước’ là trường hợp bạn đã cân nhắc mọi khả năng và tìm ra được một kế hoạch hành động phù hợp rồi.
 
13. SỐNG KIỂU SỐNG MÌNH KHÔNG THÍCH
Đối với tôi, thước đo sự thành công là mức độ hạnh phúc của mỗi người. Bạn có hạnh phúc không? Nếu không thì bạn nên thay đổi điều gì đó. Kể cả cảm giác hài lòng, mãn nguyện cũng chưa chắc đã nói lên rằng bạn đang sống trọn vẹn cuộc đời của mình. Thay vào đó, cuộc sống nên thật thú vị. Do vậy, nếu bạn thấy mình đang không mấy yêu thích với cách sống hiện tại, hãy thử một vài thay đổi để sống tốt hơn.
 
 Nếu bạn thấy mình có bất cứ điều gì trong số 13 dấu hiệu trên, đừng thất vọng. Bạn cũng có thể thay đổi. Nhưng điều đầu tiên bạn cần làm là tránh xa ý nghĩ ‘mình không thể làm được’. Trong nhiều tình huống, trở ngại lớn nhất của bạn lại là chính bạn.
 
 Do đó, hãy bắt đầu ngay từ bây giờ: THAY thái độ, ĐỔI cuộc đời!
 
Tác giả: Khuyết Danh


 
Sưu tầm từ Internet
CUỘC ĐỜI CÓ 10 THỨ DÙ CON NGƯỜI CÓ MUỐN CŨNG ĐÀNH BẤT LỰC
 

 
 
Nếu bạn đang cảm thấy phiền não, cảm thấy mất niềm tin vào cuộc sống này, thì hy vọng rằng sau khi bạn biết được 10 điều “bất lực” trong đời người này, bạn sẽ thấu hiểu được nhiều hơn, buông bỏ nhiều hơn, đạt được nhiều hơn.
 
1. Người rời xa bạn
Con người đến với nhau vì duyên, ra đi cũng là duyên, không cần quá níu kéo, bởi có níu kéo cũng không giữ được.
Người rời xa bạn, đó là họ đã đánh mất bạn, không phải bạn đã đánh mất họ. Cũng có thể, rời xa là để gặp lại nhau tại một nơi nào đó tốt đẹp hơn.
 
2. Thời gian trôi qua
Trong dòng chảy cuộc đời, thời gian cuốn trôi đi bao thị phi, phiền muộn, bao niềm vui nỗi buồn, cũng như cả tuổi thanh xuân. Thời gian một khi trôi qua là không thể nào trở lại, vậy nên, việc gì cần làm thì nên cố gắng nỗ lực, đời này, ít nhất là không hổ thẹn với chính mình.
 
3. Thất bại
Thất bại tựa như một bức tường đổ sụp, nó đè lên thân bạn, khiến bạn không cách nào vùng vẫy, không thở được, khiến bạn mất đi niềm tin. Tuy nhiên, nếu bạn lặng lẽ chấp nhận nó, thì bạn sẽ không cách nào đứng dậy được nữa. Nếu bạn cố gắng đứng lên, bạn sẽ thấy mọi thứ không quá tồi tệ như mình vẫn nghĩ.
 
4. Không thể lựa chọn xuất thân
Có người sinh ra đã là vua, có người sinh ra là quý tộc, nhưng rất nhiều người sinh ra đã là thường dân. Trên thế giới này, chúng ta có thể thay đổi được mọi thứ, nhưng không thể lựa chọn cho mình được nơi sinh ra, lựa chọn bậc sinh thành.
 
5. Sự cô đơn không ai hiểu thấu
Con người, bất kể là đang vui vẻ hay ưu sầu, cao sang hay hèn mọn, đều có thể bắt gặp cảm giác cô đơn không sao hiểu thấu, nó quanh quẩn trong tâm hồn mỗi người, tựa như đang tìm kiếm ý nghĩa chân thực của đời người.
 
6. Tình yêu vô vọng
Một loại độc dược rất ngọt ngào gọi là “ưa thích”, cái thích này không có giới hạn, đủ dạng đủ loại, nhưng rốt cuộc ưa thích vẫn là ưa thích, nó không phải là “yêu”.
 
7. Lãng quên
Nhiều người trong chúng ta cho rằng cả đời sẽ không bao giờ quên đi sự tình, ngay cả những chuyện chúng ta cho rằng không thể quên, rốt cuộc vẫn sẽ bị lãng quên. Cuộc sống vì có kỷ niệm, nên mới có những phút giây hoài niệm. Hãy cứ để mọi chuyện thuận theo tự nhiên, vui với hiện tại là điều nên làm nhất.
 
8. Quá khứ đã qua
Một giây vừa trôi qua đã trở thành quá khứ. Cuộc sống này, rất nhiều thứ sẽ mất đi, dù muốn hay không cũng nên chấp nhận. Điều duy nhất có thể đọng lại, đó là những ký ức không bị lãng quên.
 
9. Người khác cười nhạo
Miệng là của người khác, tai là của bản thân mình, nói hay không đó là việc của họ, còn nghe hay không lại là chuyện riêng của mình, chúng ta phải học cách mỉm cười khi đối mặt với tất cả điều này.
 
10. Không tránh khỏi cái chết
Cuộc sống là một quá trình, và cái chết là điều không thể tránh khỏi. Nếu như đã không tránh khỏi, vậy cứ thản nhiên đối mặt, xem nhẹ nó, chuyện gì đến sẽ đến, như vậy những phút giây tồn tại trên đời này mới có ý nghĩa, mới có thể an nhiên tự tại.
 
Tuệ Tâm, theo aboluowang
 
MỘT CHUYẾN ĐI CHƠI
 
Đỗ Dung
 

 
Năm nay trời Cali lạnh sớm, mới sang Tháng Mười Hai mà những cơn gió buốt đã kéo về, cây cối trong vườn ủ ê. Cây Ngọc Lan rụng hết lá trơ cành.  Những cây ăn trái như đào, mận, mơ… còn vài chiếc lá vàng run rẩy.  Khóm Aloevera tái rũ đi vì cóng.  Chỉ còn vài cây Hoa Hồng là còn hoa, còn nụ. Kể từ ngày tôi mang căn bệnh hiếm vì phải ngồi xe lăn, mang ống thở nên chẳng được đi chơi xa. Năm nay nhân dịp nghỉ lễ lại có giá “sale” vì dịch cúm heo, vợ chồng cô con gái mời bố mẹ đi nghỉ hè vào mùa đông.
Rời phi trường Cabo San Lucas, trời xanh, mây trắng, khí hậu ấm áp của vùng nhiệt đới cho tôi cái cảm giác quen thuộc như đang đi trên con đường từ Sài Gòn ra Vũng Tàu thuở nào. Nhà cửa hai bên thưa thớt, xây cất lộn xộn không theo quy hoạch chung. Có những biệt thự thật to, đẹp xen lẫn những căn nhà nhỏ bé, nghèo nàn, thò ra, thụt vào không trật tự. Cây Bông Giấy được trồng khắp nơi, đủ màu sắc, tím, vàng, đỏ, hồng, cam… Có những cây leo thành giàn to, hoặc những lùm nhỏ quanh nhà, hoặc được cắt tỉa thành những bụi thấp để trang trí. Loại cây được trồng nhiều nữa là Dâm Bụt, Trúc Đào, không kể những cây sa mạc đặc biệt như Cactus và Palm.
Gần đến khu nghỉ mát, trời mênh mông, biển mênh mông, gió biển thơm nồng… Những “resort” với những khu chung cư kiến trúc kiểu Tây Ban Nha nằm trong những rặng Palm xanh tươi.  Cây cối, hoa lá được cắt tỉa gọn gàng, vén khéo, màu sắc vui mắt. Khu nghỉ mát nào cũng có những hồ bơi thật lớn, đẹp dọc theo bờ biển.
Chúng tôi ở tại “Riu Santa Fe”, bảy dãy nhà lớn nối nhau bằng những con đường nhỏ tình tứ.  Một khu hồ bơi với những chiếc dù lợp như những chòi lá bao xung quanh thật nên thơ. Bốn, năm khu hồ bơi lớn trông ra bãi biển… Dãy quầy tiếp tân nhìn ra ngay một khu thương mại gồm nhiều hàng quán, tiệm ăn, nơi bán quà kỷ niệm, quầy rượu và một sân khấu nhỏ… bao quanh một khoảng trống lộ thiên.  Tối tối có những nghệ sĩ ngồi vẽ, ngồi đàn hoặc bán những nghệ phẩm đặc biệt của địa phương.
Đã lâu, thật lâu chúng tôi mới có một dịp nghỉ ngơi đúng nghĩa. Hai vợ chồng tôi cùng vợ chồng cô con gái và ba thằng cháu ngoại chiếm ngụ hai phòng trên tầng lầu bốn của dãy nhà số bảy ngay sát biển.
Sáng sớm tinh mơ ông bà dắt nhau đi bộ ra bờ biển ngồi ngắm bình minh trên biển cả và thở hít khí trong lành của buổi ban mai. Anh bố cùng hai thằng con lớn chạy dọc theo bờ cát xuyên qua mấy khu “resort”. Tôi ngồi đây, bỏ máy oxygen ra để hít vào thật sâu, thở ra thật nhẹ.  Gió vào căng buồng phổi, gió đi khắp châu thân.  Gió ơi, gió làm ơn đẩy hết đi những ô trược, phiền não, gió ơi!
Mặt trời từ từ lên cao, nắng trong vàng, tươi sáng, mang sức sống đến từng ngọn cây, từng phiến lá. Nắng nhảy múa trên những bông hoa đang e ấp mỉm cười.  Mọi người lục tục kéo nhau ra chiếm hết những chiếc ghế xung quanh. Những tấm thân thanh niên, thiếu nữ khỏe mạnh phơi bày trong nắng Những ông bà già nằm thoải mái, yên bình.  Trẻ con nhảy nhót tung tăng. Tôi nhìn quanh, phải chăng thiên đàng là đây, hạnh phúc là đây. Dưới những khuôn mặt vui tươi, rạng rỡ kia có ai đau khổ, có ai phiền muộn không. Đuổi những ý nghĩ vẩn vơ, tôi ngả lưng xuống ghế ngước nhìn trời cao.  Buổi sáng trời xanh trong, không một gợn mây.
– Oà!
– Bà, ra biển chơi đi bà!
– Ông ơi, ông xuống biển chơi chạy đua với tụi con.
Đang thiu thiu ngủ tôi choàng tỉnh giấc theo tiếng gọi ríu rít của lũ trẻ, cất tiếng hỏi:
– Không đem “wheelchair” xuống cát được, ai cõng bà đây?
– “Me”, “me”, Logi “push” bà.
Thằng bé út hơn hai tuổi mau mắn trả lời.
Thằng anh cả Kobe tính kế:
– Bà đem khăn lông theo, khi nào mệt bà trải ra nằm nghỉ trên cát… OK?
Carter cũng thuyết phục:
– Don’t worry bà ngoại, I can carry the towels!
Thế là toàn gia kéo nhau xuống bãi cát.  Ba thằng bé chạy đuổi nhau, cười giòn tan. Nhìn lũ nhỏ nô đùa tôi lại nhớ ba đứa cháu nội, chị em con Michelle.  Nhớ thằng con út. Giá mà tất cả con cháu đông đủ ở đây thì vui biết mấy. Kenneth và Ethan đang còn nhỏ quá chưa biết chơi mà còn làm bận bịu mất vui người lớn. Thôi để sang năm!
Từ hồ bơi phải qua một cầu thang, xuống hai con dốc cát.  Mỗi dốc dài bằng gần nửa “block” mới tới mé nước. Tôi cố gắng đi chậm rải, thở sâu.  Đặt mỗi bước chân trên cát biết là mình đang đi trên cát.  Cảm được hơi ấm của cát qua làn da chân. Cát ở đây không trắng mịn như cát biển Nha Trang, hơi ngả vàng và hạt cát thô như cát bãi trước Vũng Tàu. Nhìn những thiếu nữ phơi mình dưới nắng, làn da lên màu nâu hồng, khỏe mạnh, tỏa sức sống. Con gái thời nay đa số có thân hình đẹp, lẳn mình dây, dong dỏng cao, thon thả, vòng eo mịn màng.  Thỉnh thoảng có cô điểm những hình xâm nho nhỏ hoặc gắn hột xoàn vào lỗ rốn xinh xinh, trông cũng vui vui con mắt. Nhớ ngày nào anh Chí của Chinh mới tậu xe hơi đưa năm cô em gái Chinh, Bằng, Liễu, Ngân, Dung đi Cấp. Hồi đó “ngũ long công chúa” cũng hồn nhiên vui chơi, cũng vô tư đùa giỡn như những người con gái này. Mới ngày nào da trắng, má thắm, môi hồng, mới ngày nào, mắt ngời sáng nhìn tương lai. Những kỷ niệm cũ hiện về rõ nét… Miên man nỗi nhớ nên tôi đi thẳng tới bờ nước mà không phải nghỉ lần nào.  Ông xã và cô con gái ngạc nhiên, thốt lời khen. Biển êm, sóng nhẹ, hai vợ chồng già dìu nhau ngâm mình xuống nước, nước mát, không ấm bằng nước biển Việt Nam. Được một lúc sóng bắt đầu lên cao đẩy mạnh vào bờ, Kobe, Carter thích chí nắm tay cha mẹ cùng nhảy sóng. Ông bà lên bờ đắp cát lên minh Logi, khi nước xô lên cuốn cát trôi đi thì thằng bé cười lên khanh khách.
Chơi một lúc thấm mệt tôi rủ ông xã về trước. Khi về tôi phải dừng lại nghỉ ba lần vì thở dốc. Thế mới biết mình vừa bịnh vừa già.  Ngày xưa leo đồi, leo núi nhanh thoăn thoắt.
Bảy ngày nhàn tản rong chơi, sáng ra biển nhởn nhơ, nhảy xuống tắm rồi lên phơi nắng. Đói bụng đi ăn xong lại ra biển, nằm phơi nắng đọc sách, ngắm người đẹp. Nhìn trời đất bao la, nghĩ đến thân phận mình. Theo những cụm mây trắng lờ lững trôi, đầu óc bềnh bồng về dĩ vãng… Chiều xuống mặt trời từ từ khuất sau rặng núi phía tây và hoàng hôn rơi xuống thật êm đềm. Tắt nắng chúng tôi trở về phòng tắm rửa nghỉ ngơi, sửa soạn xuống khu “mall” xem “show”, chờ giờ ăn tối. Trong khu nghỉ mát này có một “buffet” lớn, đồ ăn tươi ngon, ngoài ra còn có những nhà hàng sang như “Steak house”, tiệm ăn Ý, tiệm ăn Á Đông và tiệm ăn Mễ. Ở đây họ bán nguyên “vacation package” bao cả vé máy bay, tiền ăn và tiền ở, khách có thể ăn uống thoải mái vô hạn định. Riêng tôi mỗi bữa ăn tôi đều lấy một bát đầy đu đủ và dứa tươi, đu đủ thật ngọt và dứa thật chín thơm.
Khu nghỉ mát như một ngôi làng nhỏ với những con đường thật nên thơ. Chiều chiều chúng tôi thả bộ quanh làng. Liên tưởng đến Làng Tình Chí Choé, ngôi làng mà các bạn Trưng Vương đồng khóa chúng tôi ao ước thành lập. Giá mà chúng tôi có một làng xinh xắn thế này để về hưu sống với nhau thì đúng là phép lạ, đúng là như chuyện thần tiên. Các bà bà tha hồ tâm sự, các ông tha hồ làm thơ và… thơ anh làm em hét, xe lăn em ngồi anh đưa, ta không chịu đi nhà già, ta thích “enjoy” ở đây!
Christmas 2008
ƯỚC MUỐN BÌNH YÊN ....
 
 
HAPPY FATHER´S DAY 18.06.2017
 
 
 
 
LỜI CỦA BỐ
 
 
 
Dưới đây là những lời Bố đã tâm tình với Mẹ và các con trong ngày Lễ Kim Khánh (50 năm nghĩa vợ chồng) cuả bố mẹ vào tháng 12/1994.  Những dòng chữ vàng ngọc này đã trở thành những lời di huấn cuả Bố để lại cho con cháu sau này.
Các con thương yêu,
 
Từ dạo Bố trở về với gia đình sau 10 năm sống trong lao tù, nơi được mệnh danh là Trại Học Tập Cải Tạo ở Bắc Việt,  Mẹ thường nói bố hay lú lẫn, không còn minh mẫn như trước nữa.  Bây giờ, để Bố tâm sự với các con, thử xem Bố đã thực sự bị lẩm cẩm hay chưa nhé !?
 
Theo những lý luận cuả Khổng Giáo mà Bố đã được thấm nhuần thì:
 
Tam thập nhi lập, nghĩa là người ta khi đã 30 tuổi phải lo tạo dựng lấy sự nghiệp cho chính bản thân mình.
 
Tứ thập nhi bất hoặc:  đến năm 40 mới thật sự hiểu được lý lẽ trong thiên hạ và phân biệt được kẻ xấu, người tốt và ít khị bị sai lầm nghiêm trọng.
 
Ngũ thập tri thiên mệnh:  đến năm 50 tuổi mới hiểu thấu được mệnh trời, tức là chân lý huyền vi cuả tạo hoá.
 
Lục thập nhi nhĩ thuận: đến năm 60 tuổi thì kiến thức từ sách vở cũng như kinh nghiệm sống ở trường đời mới thấu triệt và suy nghĩ hành động mới chu đáo.
 
Thất thập cổ lai hy (hay thất thập nhị tùng tâm sở dục bất du):  đến năm 70 tuổi là đã đến mọi điạ vị một cách rất tự nhiên, nói hay làm một việc gì là thể hiện chủ tâm cuả mình, nói sao làm vậy, miễn là không vượt ra ngoài khuôn khổ đạo lý thông thường cuả kiếp người trên trần thế.
 
Bát thập đại thọ tiếu hi hi:  Đến năm 80 tuổi mà mệnh trời vẫn cho sống thì chỉ còn vỗ tay mà cười để nhìn lại cuộc đời mình đã trải qua, với tất cả thành bại trong cuộc sống
 
Vậy, muốn đạt được sự hiểu biết ở mỗi lưá tuổi vừa kể trên, không phải cứ sống tới tuổi đó là biết được, mà phải chuyên tâm học hỏi từ thời niên thiếu.  Dù rằng có tuổi mà không tuân theo lễ giáo, không chịu học hỏi thì không sao trở thành người hữu dụng cho nhà và lợi ích cho nước được. 
 
Giờ đây Bố đã ngoài 70, trong tình trạng sức khỏe yếu kém, Bố chợt nhớ lại mấy câu thơ cuả thi hào Pháp Alfred de Vigny:
Gémir, pleurer, prier est également lâche.
Fais énergiquement ta longue et lourde tâche
Dans
la voie où le sort a voulu t'appeler,
 
Tạm dịch là: 
      Rên xiết, khóc lóc,cầu xin đều là yếu đuối
             Hãy hăng hái làm tròn nhiệm vụ lâu dài và nặng nề
             định mệnh đã dành sẵn cho mình
 
   
                     
Sao, các con đã vững tâm thấy Bố chưa đến nỗi quên mình hiện đang sống ở tuổi nào, chưa thành lẩm cẩm nói trước quên sau, để đâu quên đấy rồi phải không?
 
Chỉ có một điều đáng buồn là tình trạng vật lý trị liệu cuả Bố không đạt kết quả như lòng mong muốn, chân tay Bố vẫn yếu, để cho Mẹ và các con phải bận tâm lo lắng.  Nhân đây, Bố xin chân thành cám ơn  Mẹ và các con vẫn luôn quan tâm đến sức khỏe cuả Bố.
 
Trong một lá số tử vi do một nhà tiên tri Ấn Độ tặng cho Bố vào khỏang thập niên 1950 có ghi rằng Bố sẽ thóat khỏi một cơn bệnh thập tử nhất sinh và sẽ sống thọ đến bát tuần. Hy vọng rằng nhờ hồng phúc cuả tổ tiên để lại, cùng với sự tận tụy chung tình cuả mẹ và lòng hiếu thảo cuả các con, Trời Phật sẽ phù hộ cho Bố sống đến 80 tuổi.  Chính vì thế, Bố hiện nay đã quên đi mọi phiền toái cuả cuộc đời này, chỉ muốn dành tất cả những chuỗi ngày còn lại cho vợ và các con, các cháu.  Hôm nay đại gia đình ta tập họp nơi đây mừng lễ Kim Khánh kỷ niệm 50 năm ngày cưới cuả Bố Mẹ, Bố mặc bộ y phục cổ, với áo dài, khăn xếp, khánh vàng, để cùng mẹ ôn lại kỷ niểm xưa khi Bố Mẹ kết hôn vào tháng Chạp năm 1944.
 
Bố muốn nhắc lại câu châm ngôn cổ và cũng là nền tảng đạo lý gia đình:  Tào khang chi thê, bất khả hạ đường, nghiã là đối với người vợ cùng sống từ thuở hàn vi thì dù bất cứ vào hoàn cảnh nào cũng không rời bỏ. Đạo lý cổ cuả Việt nam ta là như thế đó.  Ngày nay có nhiều người cho rằng đó là tư tưởng lạc hậu, không còn phù hợp với trào lưu văn hoá mới.  Nhưng các con ạ, theo suy nghĩ cuả Bố Mẹ thì đó vẫn là nền tảng cuả hạnh phúc gia đình.
 
Nhân dịp này, Bố cũng muốn nhắc lại những kỷ niệm xưa khi các con còn ở tuổi thơ ấu, sống trong vòng tay triù mến thương yêu cuả Bố Mẹ:
 
ANH DŨNG:  đứa con trai đầu lòng, thằng con so mà Mẹ luôn miệng nói là “con giai giống” cuả Bố Mẹ.  Khi con còn bé, hàng ngày Bố bế con đi họp hội nghị các trưởng khu tự vệ thành, Bố thường đội cho con cái mũ ca-lô xinh xinh.
 
CHỊ DUNG:  Bố mẹ luôn luôn gọi con là “Tí Con Dung Lùn” vì khi bé con mũm mĩm lắm.
 
MINH THUẬN:  vì lúc còn nhỏ con bé quá, chỉ bằng cái chai lít mà thôi, nên con mới có tên là tí Xiú
 
VÂN HẠNH;  Bố gọi con là “ông Lý Hạnh’ vì lúc nhỏ con hay đội chiếc mũ che thóp giống như một ông lý trưởng đội khăn xếp .
 
CHÚ TUẤN;  đâù trọc lóc không có một sợi tóc nào, miệng thì luôn đòi “đi đâu’ và hay bắt người làm bế đi chơi rong các phố.
 
PHƯƠNG NAM, QUỲNH MAI, ANH THƯ, TUYẾT MINH, THIÊN HƯƠNG:  gia đình ta đã di cư vào Nam sau khi đất nước phân đôi năm 1954.  Các con đều được bà Nội chăm sóc, yêu thương.  Ngũ Long Công Chuá cuả Bố thường mặc những chiếc váy đầm giống nhau và đều do bà già Đạo bế ẵm.
 
MINH DUY và ĐOAN THUỲ:  ra đời khi bà Nội đã quá vãng.  Khi đó cuộc sống ở miền nam đã thỏai mái hơn nhiều.  Bố còn nhớ mỗi khi đi làm về, tắm táp cho ba đứa bé nhất ;  Cun, Duy, Thuỳ xong là cho các con chơi xích đu tiên. Bố hay gọi Đoan Thùy là “Gang Ghì” như con thường hay nói ngọng.
 
Rồi năm 1975 đến.  Các con bé từ Phương Nam trở xuống đã lớn lên trong lúc nhà ta sa cơ thất thế.  Bố thì bị bắt đi tập trung cải tạo, tài sản bị tịch thu, Mẹ và các con bị cưỡng chế đi đến nơi gọi là vùng kinh tế mới.  Sau đó Mẹ phải một mình chống chọi với đời.  Mẹ đã đảm đang buôn bán nuôi chồng bị tù và chăm lo cho các con từng đứa, từng đứa được đến bến bờ tự do.  Còn Mẹ ở lại với út Thùy để chờ đợi Bố.  Cuộc đời binh nghiệp của Bố kết thúc từ đó, đúng như câu thơ Bố đã làm mà các con thường thấy trong tấm ảnh treo tại nhà: 
       
Nửa đời bẻ kiếm đau hồn nước
                        Xé nát chinh bào thẹn núi sông.
 
Các con phải nhiệt liệt tuyên dương Mẹ là bậc hiền mẫu tuyệt vời.  Bố nhân dịp này cũng muốn bày tỏ lòng tri ân đối với người bạn đời chung thuỷ, đảm đang đã thay Bố nuôi dạy các con nên người xứng đáng, và cũng xin Mẹ tha thứ cho Bố những lầm lỗi nhất thời lúc còn trai trẻ đã nhiều khi làm Mẹ phải buồn lòng.
 
Xin cho Bố được gọi Mẹ bằng  mấy tiếng yêu thương thời trai trẻ năm xưa:  “Em Lâm[1] yêu quý, nay chúng ta đã sống trọn cuộc đời với nhau, em thật xứng đáng được ca ngợi, kèm theo những lời âu yếm cuả tuổi đôi mươi.  Xin trang trọng tặng em chiếc nhẫn KIM KHÁNH  kỷ niệm 50 năm trong nghĩa nặng vợ chồng cuả chúng ta.”  Ước mong đây là tấm gương sang để các con cứ theo đó mà ăn ở với nhau theo đúng lễ giáo Việt nam và truyền thống gia đình cuả nhà ta.
 
Đỗ Đình Tá
12/1994



[1] Tên gọi ở nhà của Mẹ là “Lâm”