GIÁNG SINH YÊU THƯƠNG
 
 


 Em không phải là người theo Chúa, em có niềm tin tuyệt đối vào Phật và những lời răn dạy của Người. Bởi vậy, Giáng sinh với em cũng như bao ngày bình thường khác, một ngày trước đó của em màu xám chứ không phải của sắc đỏ lung linh và những quả chuông ngũ sắc, thậm chí có lúc Giáng sinh trở thành hai từ xa lạ nhất trong từ điển của em.

 DauTay_Cry

 Chỉ có điều lễ Noel hàng năm đều diễn ra dưới tiết trời lạnh se của mùa đông và từ lâu người ta mặc nhiên đã coi nó như một dịp đặc biệt để ủ ấm những yêu thương và trao nhau hẹn ước, một sự mặc định vừa có lý lại vừa vô lý. Gần một tháng trước ngày lễ đó ở ngay cả những nơi hẻo lánh nhất của phố phường đã vang lên những bản tình ca mừng Giáng sinh bất hủ, đó là điều duy nhất gợi nên trong em đôi chút cảm hoài.

 Có thật nhiều Giáng Sinh đi qua em buồn tẻ và đơn điệu. Khi người ta nô nức kéo nhau ra ngoài đường, mắt trao mắt, môi trao môi, tay trong tay thì em ngồi một mình trên căn gác nghe những bản nhạc buồn, em không khóc như em vẫn vốn thế, nhưng nụ cười thì không được trọn vẹn. Em thờ ơ với những món quà Noel em được tặng và đọc những tin nhắn chúc mừng với một thái độ dửng dưng đáng ghét. Em một mình, luôn luôn một mình kể từ một mùa Giáng sinh xa lắc nào đó em không còn nhớ nữa. Em không thích ra đường để thấy mình đơn độc, em cũng chẳng biết làm gì giữa phố phường náo nức và càng không thích đi với một người mà em không cảm nhận được hơi ấm từ trái tim em dành cho họ… Ừ đấy, em cô đơn, thì sao? Mọi cái dường như đã trở thành thói quen, một thói quen em không hề muốn giữ nhưng không biết làm thế nào để thay đổi nếu như…

Nếu như anh không đến vào một ngày kịp làm trái tim em xôn xao trở lại, kịp làm cho mỗi ngày bình thường trở thành những thời khắc đặc biệt, kịp chuyển sắc xám thành những sắc màu lung linh. Và em đã được ủ ấm suốt cả một mùa đông... Hàng đêm em vẫn nghe nhạc nhưng lẫn trong những giai điệu buồn em thấy những thanh âm trong trẻo, dịu dàng cất lên. Dù vậy em vẫn chưa có khái niệm thật rõ ràng về Giáng sinh nếu như nó không gần với một ngày với em là vô cùng đặc biệt... Em đã muốn quay trở lại với phố phường nô nức đêm Giáng sinh, mình cùng nhau ngồi ở một góc quán yên ả nào đó nghe hơi thở hòa quyện trong nhau lẫn giữa hương thơm của trời đất.

 Nhưng giáng sinh năm nay em và anh xa nhau cả nữa vòng trái đất... Nhưng em chưa bao giờ thấy một mình của em lại có ý nghĩa đến vậy. Chưa bao giờ một mình lại không đơn độc như vậy! Em thức dậy bằng niềm tin mỗi sáng, một niềm tin tuyệt đối như niềm tin vào tôn giáo của em, em đi ngủ bằng nỗi nhớ trong lành....

 Khi gặp anh em biết mình cảm nhận được hạnh phúc là có thực, và vì cuộc sống anh vẫn ở rất xa nhưng em vẫn thấy hạnh phúc và niềm vui đang hiện hữu xung quanh, không phải là một giấc mơ. Không còn mơ hồ nữa, không còn là những Giáng sinh buồn tẻ và đơn độc nữa…

Và em muốn nói với anh rằng: HAPPY BIRTHDAY n' MERRY X-MAS TO YOU. Hãy mãi là chỗ dựa vững chãi cho em anh nhé!

 Ngoài kia, bài hát Jingle Bell vang lên như một tiếng chuông ngân dài dịu dàng và ấm áp:

 ... Jingle bell, jingle bell, jingle all on the way

 Oh what fun it is to ride in a one-horse open sleigh...
 
SƯU TẦM
CON BÉ BÁN DIÊM QUẸT
 
 Con bé bán diêm quẹt (The Little Match Girl) - Hans Christian Anderson
 

Hans Christian Andersen (02 tháng tư - 1805 - 04 tháng 8 -1875) là một nhà văn Đan Mạch nổi danh về những câu chuyện trẻ em. Những bài thơ và văn xuôi của ông đã được dịch sang hơn 150 thứ tiếng, là nguồn cảm hứng cho nhiều bức tranh, vở kịch, vũ điệu ballet, và phim ảnh.
 

Những câu chuyện nổi danh nhất mà người VN cũng biết tới là "Người cá" ("The Little Mermaid",) "Nữ hoàng tuyết" ("The Snow Queen",) "Con vịt xấu xí" ("The Ugly Duckling", ) "Chim sơn ca" ("The Nightingale",) và "Bộ áo mới cuả hoàng thượng" ( "The Emperor's New Clothes" ).
 
 
 
Chuyện 'Con bé bán diêm quẹt' (1848, 'The Little Match Girl') là một câu chuyện mà ông Andersen viết sau khi xem một bức hoạ cuả Johan Thomas Lundbye, ông sử dụng bối cảnh bức tranh và lồng vào những sự cố có thật đã xảy ra cho bà mẹ của ông khi bà còn nhỏ. 

Cùng với câu chuyện 'Oliver Twist' cuả Charles Dickens viết ra 9 năm trước đó, câu chuyện 'The Little Match Girl' đã soi thêm một chút ánh sáng lương tâm vào một ngõ tối u uẩn mà xã hội Âu Châu thời bấy giờ làm ngơ, đó là tình cảnh cuả những đứa trẻ yếu ớt con nhà nghèo, phải đi lao động sớm, bị hành hạ ngược đãi nhưng chỉ biết im lặng chiụ đựng .

Con bé bán diêm quẹt (The Little Match Girl) - Hans Christian Anderson





Lạnh chưa từng thấy; tuyết lại rơi, bầu trời u ám, và màn chiều đã kéo xuống-- buổi chiều cuối cùng của năm. Trong cái bóng tối và gió lạnh tê tái, con bé nghèo nàn thất thểu đi dọc theo ven đường, đầu để trần, chân đi đất. Hồi nó rời nhà sáng nay, nó cũng có guốc đấy chứ, thật thế; nhưng đôi guốc nào có giúp ích gì cho nó đâu? Đôi guốc rộng quá khổ, mẹ nó vẫn còn đi; rộng đến nỗi; con bé khốn khổ đánh rớt mất khi nó phải nhẩy ra ngoài đường để tránh hai chiếc xe ngựa lộng lẫy đang phóng như bay trên đường phố.


Một chiếc guốc mất tiêu ở đâu rồi; còn chiếc khác thì bị một tên ranh con nhặt lấy, rồi chạy biến mất; Thằng ranh con có lẽ nghĩ rằng chiếc guốc to đủ để dùng làm nôi cho con cháu cuả nó sau này. Vì vậy, con bé phải lết đi với đôi chân trần nhỏ bé, đôi chân đỏ lên và tím bầm vì lạnh. Con bé mang theo một lô diêm quẹt, một số để ở trong tuí yếm, một số cầm trên tay. Không ai mua diêm cuả nó cả, cả một ngày dài; Và cũng chẳng có ai cho nó một đồng xu.


Nó đi rón rén, run rẩy vì lạnh và đói - một hình ảnh đau lòng, con bé thật đáng thương!


Nhiều cụm tuyết bám vào mái tóc dài của nó, những lọn tóc quăn và đẹp lượn quanh chiếc cổ nhỏ bé. Nhưng ngay cả hình ảnh cuả làn tóc, nó cũng chưa bao giờ được biết tới. Lúc đó, tất cả các cửa sổ đã thắp nến lên, lấp lánh, và mùi vị ngỗng rôti lan ra thơm phức, vì bạn phải biết rằng đây là đêm giao thừa sắp bước qua năm mới; đúng vậy, nó cũng nghĩ thế.


Tới một cái góc do hai căn nhà tạo ra, vì một căn nhà xây lấn ra đường nhiều hơn căn nhà nọ, con bé ngồi xuống và co rúm người lại. Đôi chân gầy guộc của nó áp thật chặt vào người, nhưng nó vẫn thấy lạnh, ngày càng lạnh thêm, mà nó lại không dám phiêu lưu trở về nhà, vì nó chưa bán được một cái que diêm nào cả và một xu ăn mày nó cũng không có: Cha nó chắc chắn sẽ cho nó một trận đòn tơi bời, mà ở nhà thì cũng lạnh, nhà chỉ là một cái mái, gió rít từng hồi, dù cho các khe hở lớn đã có rơm và giẻ rách chẹn vào.


Hai bàn tay nhỏ bé cuả nó gần như tê cóng lại. Ô! một cái diêm cháy có thể sẽ mang đến một chút thoải mái, nếu nó dám lấy một que diêm ra, trong cả một bó diêm, thì nó sẽ quẹt vào tường, và sửa ấm những ngón tay. Thế rồi nó lấy một que diêm ra. "Xoạt!" que diêm sáng rực, cháy bùng! Một ngọn lửa sáng lên, ấm áp, giống như một ngọn nến, nó hơ tay lên trên: thât là một ánh sáng tuyệt vời. Giống như nó đang được ngồi trước một lò sưởi lớn, một cái lò có chân bằng đồng thau sáng chói và nắp củng bằng đồng thau trạm trổ. Ngọn lửa cháy mang lại một nguồn hạnh phúc lớn lao; mang lại một hơi ấm kỳ diệu. Con bé duỗi chân ra để sưởi; Nhưng - ngọn lửa tắt phụt, lò sưởi biến mất: chỉ còn lại một chút than tàn đang lụi tắt trong tay.


Nó quẹt một cái diêm khác vào tường: que diêm cháy sáng rạng ngời, và ở đâu mà ánh sáng chiếu lên tường, ở đó bức tường trở nên trong suốt như thể người ta nhìn qua một tấm màn che, và nó có thể nhìn vào căn phòng. Đã có một cái bàn trải khăn trắng như tuyết; trên bàn chén bát lộng lẫy bằng sứ đã dọn sẵn, và một món ngỗng rôti có nhồi táo và mận khô hấp dẫn đang bốc khói. Nhưng điều bất ngờ xảy đến là, con ngỗng đã nhảy xuống bàn, lăn trên sàn sàn nhà với cả con dao và cái nĩa cắm sẵn trên ngực, lăn cho đến khi tới gần con bé nghèo; Thì - cái diêm lại tắt và chẳng còn thấy gì nữa ngoài cái tường dầy, lạnh, ẩm ướt. Nó quẹt một cái diêm khác. Bây giờ thì nó ngồi ngay dưới một cây giáng sinh lộng lẫy: một cây giáng sinh còn lớn hơn, và trang trí nhiều hơn là cái cây mà nó nhìn thấy qua cửa kính cuả một nhà thương gia giàu có.


Có hàng ngàn ngọn đèn sáng rực trên cành cây xanh, và có nhiều bức hình màu sắc, giống như là nó đã thấy trên cửa sổ cuả các gian hàng. Con bé giơ tay với lên cây giáng sinh thì - Cái diêm lại tắt. Ánh sáng cây Giáng sinh bay bổng lên cao và cao hơn, cho tới khi trông giống như những vì sao trên trời; một vì sao rớt xuống và sẹt đi thành một vệt sáng dài.


"Một người nào đó vừa mới chết!" con bé nói một mình; đó là điều mà bà ngoại già cuả nó, người duy nhất yêu thương nó, nhưng nay thì không còn nữa, đã nói với nó, rằng khi có một ngôi sao rơi, là có một linh hồn bay lên với Chúa.


Nó quẹt thêm một que diêm nữa: Lại một lần nữa có ánh sáng, và trong vừng hào quang hiện ra bà cuả nó, tươi sáng và rạng rỡ, rất dịu dàng, đầy vẻ thương yêu.






"Bà ơi!" Con bé kêu lên. "Ô, dẫn con tới với bà đi! Đừng đi mất khi cái diêm tắt; đừng đi giống như cái lò sưởi, như con ngỗng thơm ngon, như cây Giáng sinh tuyệt vời!" Và nó vội vàng cọ hết bó diêm vào tường, nó muốn chắc chắn rằng bà ngoại ở lại với nó. Và bó diêm đã loè lên một ánh sáng thật rực rỡ, sáng hơn cả buổi trưa ban ngày: bà cuả nó cũng trở nên tươi đẹp và cao lớn hơn bao giờ hết. Bà bế con bé lên tay bà, và cả hai cùng bay bổng trong ánh sáng và niềm vui, lên cao, lên thật là cao, và rồi thì không còn lạnh nữa, cũng không còn đói nữa, cũng không còn lo lắng nữa - vì họ đi lên nhà cuả Chúa.
 
                                                       ♦♦♦

Vào buổi sáng bình minh lạnh lẽo ngày hôm sau, tại cái góc nhà, con bé vẫn còn bất động ngồi ở đó, với một đôi má hồng và một nụ cười tươi, thân mình vẫn còn dựa vào tường -- nó chết vì lạnh trong đêm cuối cùng cuả năm. Cái xác đông cứng còn ngồi bên cạnh một lô diêm, một bó đã cháy hết. "Nó cố sưởi ấm," người qua đường thờ ơ nói. Nhưng không có ai nghĩ ra về những điều đẹp đẽ mà con bé đã nhìn thấy; Thậm chí không có ai đã dám mơ ước đến cái lộng lẫy huy hoàng, mà nó cùng bà đã đón mừng một năm mới.

Nguồn : vietcatholic.org
  MÓN QUÀ CỦA ÔNG SANTA CLAUS.
 
 
 
Chị Bông đang ngồi trước computer để tìm kiếm gía vé máy bay cho cả nhà về Texas trong mùa lễ Giáng Sinh này. Cứ như một trò chơi đuổi bắt, có gía rất rẻ nhưng ngày giờ không thích hợp, chị liền du di dời đổi ngày giờ và hỏi ý chồng để cùng quyết định trước khi mua vé, thì khi chị quay lại gía vé đã tăng lên mấy chục đồng một cái, tính ra nhà chị cần 5 vé là mất toi gần 200 đồng, y như là chị bị…móc túi giữa ban ngày một cách công khai không được quyền kêu cứu. Không biết ai mà nhanh tay lẹ chân đến thế, đã chớp mất cái gía vé hời ấy của chị rồi.
Nếu chị chê, càng chậm trễ phút giây nào thì gía vé càng không bảo đảm rẻ hời nữa. Hãng máy bay chỉ chờ cơ hội để bán gía thật đắt cho những trường hợp cần thiết để bù trừ cho quanh năm suốt tháng đã bán gía rẻ khuyến khích người xử dụng đường bay.
Thế là chị đành mua vé.
Thôi rút kinh nghiệm cho những lần sau, vợ chồng phải bàn trước trường hợp linh động để chị dứt khóat mua vé ngay khi gía rẻ.
Anh Bông cằn nhằn vợ:
-         Đã mấy lần rồi mà lần nào em cũng bảo lần sau sẽ rút kinh nghiệm là sao? Cái tội tham lam, gía rẻ rồi còn muốn kiếm nơi khác rẻ hơn. Cứ khư khư muốn chính em là người tìm kiếm mua vé máy bay trên net để tìm được gía rẻ cho vừa ý cơ.
-         Còn hơn để cho anh làm cái rụp, gía nào cũng mua cho xong.
-         Thế mà có lần còn rẻ hơn em mua đấy, lựa chọn đã đời cuối cùng gần tới ngày phải mua gía cắt cổ.
Còn 4 tuần nữa tha hồ cho chị chuẩn bị, có trẻ con nên phải mang nhiều hành lý không thể giản tiện như người lớn được mà thời buổi này hãng máy bay nào cũng có quy luật ký gởi hành lý phải trả tiền. Phần phục vụ ăn uống trên máy bay thì ít đi, chỉ lèo tèo ly nước và gói chip nhỏ. Tính tóan chi li thế không biết các hãng máy bay có ngóc đầu lên được không hay lại khai lỗ vốn và xin tài trợ của chính phủ?
Cô Tabi 7 tuổi hay tin mẹ đã mua xong vé máy bay về Texas thăm ông bà ngoại, nó mừng lắm, ríu rít như chim:
-         Mẹ ơi con không biết phải mang theo những quần áo gì? cả những cuốn sách của con nữa, con sẽ đọc sách cho bà ngoại nghe.
-         Con hãy mang những quần áo nào mà con thích, chúng ta sẽ đi lễ đêm Giáng Sinh tại Texas đấy nhé, con sẽ không phải đi giày ủng cao vì Texas không có tuyết như Utah .
-         Ồ, con chưa bao giờ đi lễ tại Texas cả. Thích qúa!
Chợt Tabi nhảy dựng lên:
-         Không , không thể được mẹ ơi…Ai sẽ ở lại nhà mà nhận những món qùa đêm Giáng Sinh của ông Santa Claus?
-         Ông sẽ để dưới gốc cây thông, khi chúng ta trở về sẽ mở qùa.
Tabi rên rỉ:
-         Nhưng món qùa của con không thể nằm im trong hộp mãi được, mẹ biết không năm nay con mơ ước ông Santa Claus sẽ cho một con chó con.
Chị Bông ngạc nhiên kêu lên:
-         Một con chó con? Không phải là thú nhồi bông chứ?
-         Dĩ nhiên, nó phải là con chó bằng thật để chơi với con.
-         Con ơi, hãy mơ thứ khác đi, một cái áo len đẹp hay một đôi giày ấm đi trong nhà vào mùa Đông?
-         Nhưng con chỉ thích con chó con.
Chị Bông đi tìm chồng, anh Bông đang ngồi đọc báo dưới nhà, chị thì thầm bên anh:
-         Mùa Gíang Sinh này con Tabi mơ món qùa tặng của ông gìa Santa Claus mang tới là một con chó anh ạ, và nó không muốn đi Texas nữa, ở nhà để đợi món qùa này Mình tính sao đây?
Anh Bông gấp tờ báo lại, băn khoăn như vợ:
-         Nó càng ngày càng lớn và đòi hỏi nhiều. Em hãy khuyên nó bỏ ý định ấy đi vì nhà mình bận rộn lắm, không ai có thể chăm sóc chó. Ngay cả Tabi, mình còn phải tắm rửa cho nó, tối ngủ đôi khi còn đái dầm nếu không mang diaper thì ướt cả nệm đó thôi.
 Đó là đôi lúc Tabi uống nhiều nước vào buổi tối, hoặc nó quên đi tiểu trước khi đi ngủ. Nhưng Tabi vẫn luôn phụng phịu phản đối  bố mẹ đã coi nó như một baby.
Hàng năm vợ chồng chị Bông vẫn là người thay ông Santa Claus, bí mật mua qùa cho các con để dưới gốc cây thông trong đêm Giáng Sinh.
Tabi viết thư cho ông Santa Claus, còn Betsy 4 tuổi chưa biết viết thì nói ra, gồm những mơ ước trẻ con như một cái váy màu hồng như công chúa, hay hộp bút chì màu mới tinh v..v… Anh chị Bông đọc lén thư các con và mua qùa về, đợi chúng ngủ say đặt dưới gốc cây là xong. Sáng mai hai cô con gái thức dậy sớm chạy ra cây Giáng Sinh và sung sướng nhận gói qùa mang tên mình mà cứ tưởng là đêm qua ông gìa Santa Claus đã chui xuống từ ống khói mang đến . Trong gói qùa cho hai cô, bao giờ cũng có kèm theo lá thư, ông khuyên chúng phải chăm học và ngoan ngoãn thì năm nào ông cũng đến cho qùa.
Thế mà năm nay, món qùa của Tabi đã khác hẳn, không là đồ vật nữa, mà là một con vật sống động thì anh chị Bông biết làm sao đây? Chẳng lẽ cho ông gìa Santa Claus thất hứa?
-         Hay là mình nói thật với nó ông gìa Santa Claus chỉ có trong sách truyện thôi? Hay ông Santa Claus năm nay bị cảm cúm H1N1 nên phải nằm nhà không đi phát qùa cho trẻ em được?
Anh Bông gạt đi:
-         Cả hai câu ấy đều khó tin dù với một đứa trẻ con 7 tuổi còn ngây thơ như Tabi, thà cứ để Tabi lớn dần và tự hiểu ông gìa Santa Claus chỉ có trong huyền thoại. Em chỉ có cách duy nhất là thuyết phục nó đừng mơ ước con chó nữa.
-         Ừ nhỉ, với lại còn con bé Betsy và thằng cu Holden mai này lớn thêm nữa, chúng nó phải tiếp tục hưởng những món qùa của ông Santa Claus trong suốt tuổi ấu thơ chứ.
Chị Bông lại đi lên lầu để gặp Tabi, chị dỗ dành sao đó mà nửa tiếng sau mặt chị tươi tỉnh
đến bên anh:
-         Tabi đồng ý không mơ ước chó con nữa. Khi nào lớn thêm chút nữa nó nhất định sẽ có một con chó yêu để nâng niu và chăm sóc. Vậy hành trình về Texas của chúng ta hoàn toàn không bị cản trở.
                                                 *************
Anh Bông đã chu đáo nhắn bưu điện giữ thư từ, và nhờ hai hàng xóm bên cạnh để ý giùm nhà cửa trước sau và một thứ quan trọng nhất là thuê người cào tuyết nếu tuyết ngập đầy lối đi trong thời gian vắng nhà thì anh mới yên tâm.
Nhớ năm nào cả gia đình anh cũng vắng nhà vào dịp Giáng Sinh, hai tuần lễ sau về nhà trời lạnh cóng mà đứng trước núi tuyết ngoài sân cao gần bằng đầu người, không có lối vào nhà anh tưởng chừng như mình bất lực và gục ngã trước thiên nhiên, sau nhờ hàng xóm cho mượn xẻng và phụ anh cào tuyết làm tạm một lối nhỏ vào cửa chính, để vợ chồng con cái được bước vào nhà, mở heat lên anh mới thấy được ở nhà mình vào mùa Đông là tuyệt vời nhất.
Cả nhà ra phi trường vào ngày 18 tháng 12 bằng taxi, thay vì lái xe van như dự tính ban đầu, vì mỗi ngày tiền gởi xe có mái che trong phi trường là 28 đồng, tính ra tốn gấp đôi tiền taxi.
Phi trường vào dịp lễ nghỉ cuối năm thật đông vui, ai cũng tay xách nách mang và chộn rộn. Anh chị Bông đã ký gởi hầu hết va ly để rảnh tay bồng bế dắt díu 3 đứa trẻ.
Ngồi trên máy bay rồi mà cũng chưa được yên với chúng, đứa này đòi ăn, đứa kia đòi uống, và thằng cu Tí Holden thì không thể nào thiếu bình sữa để bú dù đã hơn 2 tuổi .
Đến nhà ông bà ngoại thật là sung sướng, ông bà đã mua sẵn bao nhiêu là qùa bánh , trái cây và nhất là cây Giáng Sinh ngay giữa phòng khách với lấp lánh kim tuyến và qủa cầu đủ màu rực rỡ làm Tabi chợt nhớ tới món qùa mơ ước của mình, nó nũng nịu kể với bà ngoại:
-         Bà ơi, cháu mơ một con chó con từ ông gìa Santa Claus mà mẹ bảo cháu còn bé không chăm sóc được nên cháu không dám mơ ước nữa.
Bà dỗ dành:
- Đúng rồi, vì ở Utah bố mẹ cháu rất bận rộn, không thể giúp cháu được đâu.
Đang sống ở xứ lạnh tuyết rơi, về đây ít lạnh hơn và đường phố không có tuyết nên Tabi và Betsy thích ra ngoài sân chơi làm thằng Holden cũng chạy ra theo, chúng sống ở xứ lạnh quen, nên cái lạnh của Texas so ra chẳng thấm vào đâu, chúng chơi trò trốn tìm và đuổi bắt nhau từ sân trước đến sân sau cho đến khi thấm lạnh mới chịu vào nhà.
Đêm Giáng Sinh cả nhà cùng đi lễ. Nhà thờ Việt Nam ở đây to lớn và đông người hơn ở Utah nhiều, ai cũng mặc quần áo đẹp và trang trọng, hai cô bé Tabi và Betsy đã nhanh chóng làm quen được với vài đứa trẻ khác đồng trang lứa, còn thằng Holden  cũng lủn củn chơi với một thằng bé khác đang ngậm bình sữa như nó. Thế nên suốt buổi lễ hầu như ông bà, cha mẹ đều không bị quấy rầy .
Đêm về sau bữa tiệc Giáng Sinh thật khuya cả nhà mới đi ngủ.
Sáng hôm sau Tabi là người thức dậy sớm nhất trong số 3 chị em nhà nó, như thói quen khi ở nhà, nó chạy ra phòng khách nơi có cây Giáng Sinh để tìm món qùa Giáng Sinh, và ngạc nhiên đến sung sướng khi cô bé thấy một con chó  mũm mĩm đang ngồi chồm hổm trong một cái rổ to bên cạnh nó 3 con chó con cũng mũm mĩm như mẹ, cả chó mẹ chó con đều mở  mắt to đen nhìn Tabi thân thiện.
Cô bé qùy xuống ôm chầm lấy những con chó và reo lên:
-  Ôi những con cho bằng bông đẹp qúa
 Cô bé thấy một phong thư bên cạnh chó con, có ghi tên của ông Santa Claus gởi cho Tabi, thế là nó liền mở ra đọc ngấu nghiến: “ Vì Tabi là một cô bé ngoan biết vâng lời cha mẹ, cô không dám mơ ước một con chó con bằng thật vì chưa biết cách chăm sóc, nên ông Santa Claus cảm động lắm, gởi tặng cô bé một chó mẹ và 3 chó con nhồi bông này để làm qùa làm bạn với cô suốt 2 tuần lễ tại Texas và sẽ theo cô Tabi về Utah. Khi nào cô bé Tabi lớn khôn thêm thì ông già Nô En sẽ tặng cô một con chó con bằng thật, nó biết nhảy vào lòng cô hay quẫy đuôi chào mừng cô khi nó vui. Hãy ngoan và chờ đợi món qùa này trong một đêm Giáng Sinh huyền diệu khác cô bé Tabi nhé”
Tabi hét to lên đánh thức cả nhà cùng thức dậy:
-         Ông Santa Claus gởi chó con cho Tabi rồi !
Cô vuốt ve từng con chó và tiếp khi có cả nhà ngồi xung quanh:
-         Ông gìa Nô En gởi cho con một đàn chó này, chúng dễ thương lắm con không cần con chó bằng thật nữa cho tới khi nào con lớn lên
Bà ngoại khen:
-         Tabi ngoan qúa, cả nhà thương con và ông già Nô En cũng thương con. Cả Betsy và Holden cũng có qùa của ông Santa Claus, ông theo các cháu về Texas để tặng qùa đấy.
Betsy và Holden nhận qùa mơ ước của mình Nhìn nét mặt vui tươi của Tabi, Betsy, và vẻ lăng xăng của Holden , anh chị Bông mỉm cười nháy mắt với ông bà ngoại, người đã hoàn thành nhiệm vụ thay ông gìa Santa Claus mang những món qùa kỳ diệu của ông đến cho những đứa trẻ này.
 
                             Nguyễn Thị Thanh Dương.
                              
KHI MÙA GIÁNG SINH ĐẾN
 
 
 
 
Đã tới giờ đi ngủ, tôi dắt cu Bí lên giường.Tôi nằm cạnh nó, vỗ nhẹ vào lưng và kể một câu chuyện thần tiên giản dị, nhưng mãi nó vẫn chưa ngủ còn quay ra hỏi tôi:
-  Bố sắp về chưa mẹ?
-  Lúc chiều bố đã nói chuyện phone với con là một tuần nữa bố sẽ về rồi mà.
Trong ánh sáng mờ của ngọn đèn ngủ cu Bí giơ cả hai bàn tay lên xòe đủ muời ngón nhỏ xíu ra truớc mặt tôi rồi hỏi:
-  Một tuần nữa là mấy ngày ? Mẹ đếm đi..
Tôi đếm từng ngón tay xinh của Bí:
-         Đây này, 1,2,3,4,5,6,7. Tới ngày này bố sẽ về.
Cu Bí reo lên:
-         Con thích qúa, Bố về với mẹ vói con để đi mua Christmas tree nhé?
-          Đúng vậy, mùa lễ Gíang Sinh này chúng ta sẽ có một Christmas tree đẹp ơi là đẹp như những năm truớc. Bây gìơ con hãy ngủ đi nhé.
Thằng bé sung suớng mỉm cuời và khép mắt lại.  Tôi tin rằng một giấc mơ đẹp đang đến với nó.  Nhưng ngay trong giây phút này một giấc mơ buồn của tuổi thơ tôi hiện ra, khi vừa rồi tôi nhìn thấy con tôi xòe những ngón tay để đếm từng ngày đợi mong bố về sau một chuyến công tác xa nhà…
                                                            *   *   *
Tôi chỉ còn nhớ những hình ảnh mơ hồ không theo thứ tự kể từ khi tôi lên 7 tuổi, tôi thấy bố mẹ tôi thường xuyên cãi nhau và có khi đánh nhau, mẹ ném một cái gì đó vào bố và bố cũng ném lại vào mẹ . Những lúc đó tôi sợ hãi khóc ré lên, nhưng mặc cho tôi gào khóc bố mẹ vẫn tiếp tục cãi nhau.
Một lần, khi thấy tôi khóc mẹ đã tức giận tát túi bụi vào mặt tôi làm tôi sợ hãi thêm và nín khóc ngay, từ đó trở đi tôi không dám khóc nữa, mỗi lần bố mẹ bắt đầu to tiếng thì tôi len lén chui vào closet, đóng cửa lại, tôi tìm thấy nơi đó một sự trú ẩn bình an. Có hôm tôi ngủ quên trong đó, có hôm tôi chờ đợi sự im ắng thì chui ra, hoặc bố hoặc mẹ đã ra khỏi nhà. Tôi đã biết tự lo cho chính mình, mở tủ lạnh tìm đồ ăn, là một vài miếng cheese khô hay cái hotdog đã mở bọc nằm lăn lóc trong góc tủ. Vì sau trận cãi nhau chẳng ai ngó ngàng đến tôi, tôi cũng biết thân phận chẳng dám kêu réo hay đòi hỏi gì.
Rồi một ngày tôi thức dậy thì biết mình mất mẹ, bố tôi ngồi thừ người ở ghế. Mẹ tôi đã ra đi và bỏ tôi ở lại như một trong các món đồ cũ mẹ không cần dùng.
 Bố tôi nói dửng dưng như thông báo một chuyện vừa xảy ra ở nhà hàng xóm:
-         Mẹ đi rồi, từ nay con ở với bố.
Tôi oà lên khóc, có lẽ vì sợ hãi cô đơn hơn là thương nhớ mẹ, tôi rất it khi nhận được sự chiều chuộng âu yếm nơi mẹ, thì giờ chính của mẹ ở nhà là uống bia, uống rượu như bố, rồi mẹ ngủ vùi hoặc đi ra ngoài vui chơi hay đánh bài bạc. Những bữa ăn của tôi thường là những lát bánh mì, gà chiên sẵn mua ở tiệm hay hotdog. Đôi khi bố mẹ vui vẻ tôi được dẫn đi ăn nhà hang, đó là những ngày hạnh phúc nhất đời tôi, vì được thấy bố mẹ thân thiện và được ăn đồ nóng sốt ngon lành. Tôi từng cầu mong những giây phút hạnh phúc đó kéo dài vô tận, nhưng thực tế thì quá ngắn ngủi, tôi không hiểu sao mới hôm qua họ còn cười nói, ôm hôn nhau, hôm sau họ đã cãi nhau, chửi nhau đầy vẻ hận thù . Tôi đã mong tôi lớn mau để hỏi bố hỏi mẹ điều này.
Bố để mặc tôi khóc một lúc rồi gắt:
-         Thôi nín đi, không có mẹ cũng không sao….
-         Tại sao mẹ bỏ đi? rồi mẹ ở nhà ai?
-          Bố không biết! bố tôi trả lời cụt ngủn và lạnh lùng.
Tôi tưởng mẹ đi mấy ngày rồi trở về như vài lần trước, nhưng bố đã nói:
-         Mẹ không bao giờ trở về đâu, bố sẽ gởi con cho baby sit để bố còn đi làm.
Từ ngày mẹ đi không còn ai để cãi nhau nên thì giờ của bố chỉ để uống rượu bia, hết uống với bạn bè ngoài đường về đến nhà lại uống. Tôi không chui vào closet để trốn nữa mà chỉ ngồi ru rú trong phòng coi ti vi một mình.
Bố gởi tôi cho một gia đình Việt Nam , sáng trước khi đi làm bố mang tôi đến, chiều về làm ghé vào đón tôi.  Bác Kha trai làm việc cùng hãng với bố, bác Kha gái ở nhà trông con, họ có một đứa con gái bằng tuổi tôi tên Linh.  Chính ở nơi đây tôi được ăn những bữa cơm ngon lành, được hưởng lây không khí gia đình ấm cúng, hai vợ chồng bác Kha không cãi nhau như bố mẹ tôi nên cái Linh ngạc nhiên khi nghe tôi kể phải trốn vào closet.
Vài tháng trôi qua, tôi thực sự yêu thích ngôi nhà êm ấm của bác Kha, nhưng một đôi lần bố không đón tôi đúng hẹn, bác Kha trai đã về đến nhà ăn xong bữa cơm chiều mà bố vẫn chưa đến, tôi đã thấy khi bác Kha trai về, nhà vui vẻ, rộn ràng hẳn lên, khi ấy Linh quên tôi, nó nhảy nhót lên lòng bố, kể chuỵện nọ kia, bác Kha gái vừa dọn cơm vừa nói chuyện vói chồng. Tôi như người thừa, bị bỏ rơi, cảm thấy tủi thân và ganh tị với Linh, chỉ mong mau chóng rời khỏi đây, dù chỉ là về nhà với bố ăn một cái bánh mì nguội kẹp hotdog và uống một ly sữa là xong bữa ăn chiều thường lệ.
Bố thường xuyên đón tôi trễ, tôi càng ngày càng mặc cảm, tủi thân với gia đình bác Kha, mỗi buổi chiều tôi đều ngó ra cửa sổ mong đợi bóng dáng bố đang từ ngoài sân bước vào, tôi vui khi thấy bố, tôi thất vọng khi bóng chiều ngả màu tối mà bố chưa đến. Thế là tôi lỉnh vào phòng trong vờ coi tivi để khỏi trông thấy cảnh Linh đang ríu rít bên bố mẹ nó.
Bác Kha gái hay nói với tôi như đùa và như thật:
-         Bố cháu có bồ rồi, bố quên đón cháu rồi.
Tôi đã nhìn bác Kha với vẻ tức giận, bố có bồ chỉ là một ý nghĩ bố đang gần gũi một người nào đó, chứ tôi chẳng hiểu “bồ”  là gì cả. Tôi không muốn tin điều bác Kha nói là sự thật.
Tôi hay khóc thút thít mỗi khi bố đón tôi trễ, đó là một sự phản đối, sự trách móc duy nhất tôi có thể làm, vì nếu tôi nói lên một điều gì đó sẽ bị cắt ngang ngay bằng lời gắt gỏng của bố, cho đến khi ăn xong bữa tối với bố ai về phòng nấy tôi lại khóc tiếp trong đống chăn gối quấn quanh tôi và ngủ thiếp đi.
Dù nhà bác Kha vẫn có những bữa cơm trưa ngon lành, vẫn là cảnh gia đình ấm cúng, nhưng tôi biết những cảnh đó không thuộc về tôi, tôi vẫn chỉ là đứa trẻ đứng bên ngoài, tôi càng ngày càng ganh ghét với Linh, tôi không thích đến nhà bác Kha nữa, dù ở nhà tôi cũng có gì vui đâu!
Một chiều đi làm về, bố sửa soạn quần áo của bố và tôi vào hai cái valy. Tôi lẩn quẩn bên chân bố và luôn miệng hỏi:
-         Chúng ta sẽ đi xa hở bố?
-         Ừ, chúng ta sẽ về Texas thăm bà nội và cô Nga.
Tôi ngạc nhiên lẫn tò mò:
-   Con không biết là mình có bà nội và cô Nga, con tưởng rằng trên cõi đời này nhà mình chỉ có bố, mẹ và con.
Bố tôi cười buồn:
 -  Ai cũng có họ hàng gần xa chứ, con có cả ông bà ngoại, nhưng họ đã từ bỏ mẹ con, nên họ chẳng bao giờ biết đến con đâu, còn bên nội con có bà nội và cô Nga, nhưng bố ít khi về thăm họ.  Thôi, mai bố sẽ đưa con về.
Đêm ấy tôi đã ngủ vói một giấc mơ thật đẹp, hai bố con tôi về một vùng đất xa xôi nào đó bên Texas , tôi sẽ có bà nội có cô Nga, mọi người sẽ sống gần nhau chắc là vui lắm. Dù tôi đã mơ thế, nhưng lần đầu gặp bà nội và cô Nga tôi vẫn rụt rè xa lạ.Tôi luôn nắm lấy áo bố hay bàn tay bố trong khi bà và cô quấn quýt hỏi han bố đủ thứ, rồi bà và cô đều khóc, không biết họ hờn trách hay sung sướng khi gặp bố?
Xong bà nội ôm tôi vào lòng, bà ngắm nghía, vuốt ve từng lọn tóc, từng bàn tay tôi, bà bảo tôi con gái mà giống cha như đúc. Bà hôn lên má tôi, tôi cảm nhận được tình thương bà dành cho tôi, cả cô Nga cũng thế, cô trìu mến chăm sóc tôi, nên tôi bớt thấy xa lạ và quen dần với họ.
Hai ngày sau, tôi thấy bố sắp quần áo vào valy, tôi lo âu hỏi:
-         Chúng ta lại về chốn cũ hở bố?
-         Chỉ mình bố về thôi, con ở lại đây.
Tôi càng lo sợ hơn, tôi nói mà sắp khóc:
-         Bố đừng đi, con muốn ở với bố.
-         Bà nội và cô Nga thương con, con đừng sợ. Bố khuyên tôi thế.
-         Nhưng con không muốn xa bố. Tại sao chúng ta không sống như thế này mãi?
-         Bố phải về đi làm để có tiền nuôi con chứ.
Bà nội tôi nước mắt ràn rụa cầm lấy tay bố tôi:
-         Con cuả con mới 7 tuổi còn bé bỏng, nó đã không có mẹ chỉ còn cha thôi, hãy vì nó mà ở lại, công việc lao động của con ở đâu mà chẳng có, mấy năm nay mẹ cũng không được gần con, đừng đi đâu nữa.
Cô Nga cũng khóc theo và nói:
-         Anh hãy ở lại đây, mẹ và em sẽ đỡ đần anh để cùng lo cho cháu.
Nhưng những giọt nước mắt chẳng làm bố tôi thay đổi. Mới 2 ngày ở với bà và cô, dù tôi đang cảm thấy thân thương, nhưng bố vẫn là người gần tôi nhất. Tôi đã quen thuộc với bố từng lúc vui buồn, những lần giận dữ, từng câu nói giọng cười, từng bữa ăn ngon hiếm hoi, từng ngày dài bị bỏ đói.
 Tôi vui khi ở với bà nội, cô Nga, nhưng tôi vẫn không muốn xa bố, hình như tình máu mủ ruột thịt làm tôi hiểu bố là người thân nhất, là nơi tôi cần nương tựa nhất. Tôi ôm chầm lấy bố gào lên:
-         Con không cho bố đi! Con không cho bố đi!
Bố hất mạnh tay tôi ra, tôi ngã lăn quay trên nền nhà. Bố thương hại đỡ tôi dậy, giọng dịu lại:
-         Rồi bố sẽ về thăm con, bố hứa sẽ về thăm con.
Tôi nghẹn ngào hỏi:
-         Bao giờ bố về?
Bố nhìn lên tờ lịch trên tường:
-         Bây giờ là tháng Mười, hai tháng nữa bố sẽ về, vào ngày Christmas, con thích ngày lễ Giáng Sinh lắm mà, nhất định bố sẽ về…
Tôi đã xoè tất cả những ngón tay của mình ra và hỏi:
-         Hai tháng là bao nhiêu ngày? Có lâu không? Con sẽ đếm bằng những ngón tay này…
-         Là 60 ngày, mau lắm . Bố sẽ mang về một Christmas tree để trang hoàng cho con xem, chịu không?
Mùa Giáng Sinh năm qua tôi đã say mê thích thú khi được ngắm những cây thông trang hoàng rực rỡ trong những cửa tiệm hay trên đường phố, đôi mắt trẻ thơ của tôi đã mở to ra như muốn mang tất cả những hình ảnh lung linh huyền diệu đó vào trong tâm hồn. Với đầu óc còn non nớt nhưng tôi vẫn cảm biết hình như tôi chưa bao giờ có một cây Giáng Sinh trong nhà khi mùa lễ đến và bố mẹ tôi chưa bao giờ mua sắm qùa Giáng Sinh cho tôi. Tất cả tôi chỉ nghe trong truyện hay gặp trong những giấc mơ.
 Tôi vừa chùi nước mắt vừa mỉm cười hi vọng:
-         Bố nhớ nhé, rồi chúng ta sẽ có một cây Christmas, con sẽ phụ bố để treo đèn. Bố ơi,  có phải là đêm Giáng Sinh ông già Noen sẽ chui từ ống khói để vào nhà và cho quà trẻ con để dưới gốc cây thông không?
-         Có đấy, nhưng bây giờ con phải ngoan để cho bố đi.
Tôi hồi hộp và hi vọng::
-         Nhưng bố ơi, bố có mua qùa Giáng Sinh tặng con không?
Bố đáp nay không cần suy nghĩ và cương quyết:lập lại:
-         Có chứ, nhưng bây giờ con phải ngoan để cho bố đi.
Tôi lại chùi nước mắt lần nữa để cho bố vui lòng, vì lời hứa hẹn trở về của bố vào mùa lễ Giáng Sinh với cây thông xinh đẹp và món qùa Giáng Sinh mà tôi chưa có lần được hưởng.trong đời..
-         Vâng, bố xem này, con không khóc nữa đâu.
Vậy mà chỉ mười phút sau khi bố vừa xách valy đi ra cửa tôi bỗng cảm thấy hụt hẫng và sợ hãi trở lại, tôi chạy theo bố nước mắt lại rơi ra:
-         Bố ơi ! đừng đi..
-         Vào nhà với bà nội đi. Bố tôi gắt
-         60 ngày nữa bố về nhé?
-         Ừ, bố hứa rồi mà.
Tôi vẫn không muốn rời bố:
-         Nhưng….nhưng….nếu bố quên, làm sao con nhắc bố được?  Bố cho con số điện thoại của bố đi…..
Bị níu kéo bố tôi bực mình đặt valy xuống đất, rút túi xé một mảnh giấy trắng nhỏ bằng bàn tay viết vội vài con số rồi đưa cho tôi:
-         Số điện thoại đây, thôi để bố đi.
Tôi nắm chặt tờ giấy như nắm chặt một báu vật, làm như tờ giấy mất thì tôi mất luôn cả bố. Bà nội đã ôm tôi cả hai bà cháu đều khóc.
Tối hôm ấy tôi hỏi bà nội : Bây giờ bố về đến nơi kia chưa? Bà nói rồi là tôi len lén vào phòng đóng cửa lại. Cầm phone lên tôi bấm đủ các số bố đã ghi trên mảnh giấy với lòng rạo rực được nghe thấy bố nói, nhưng không ai trả lời, cõi lòng mơ hồ thất vọng tôi nghĩ là bố đang trên đường trở về nhà hay bố đang ngủ nên không biết là tôi đã gọi.
Ngày mỗi ngày tôi đều lén vào phòng gọi phone cho bố nhưng chẳng lần nào được gặp bố, tôi xấu hổ sợ bà nội và vợ chồng cô Nga đọc thấy nỗi lòng mong đợi của tôi.
Tôi là đứa trẻ mỏng manh, yếu đuối, không đủ kiên nhẫn chờ đợi 60 ngày sau bố sẽ trở về.
Ngày nào tôi cũng hỏi bà nội còn bao nhiêu ngày nữa là Christmas, hình ảnh bố về với cây thông làm tôi náo nức.
Cho đến ngày cuối cùng thì cõi lòng tôi tan nát như một cái ly thuỷ tinh vừa bị đánh rơi trên nền gạch. Bố không về như đã hứa, chỉ có cây thông của vợ chồng cô Nga, cây thông to đẹp, được trang hoàng đủ màu sắc nhưng vẫn không làm tôi vui.
Tôi cảm thấy bị tổn thương, bị bỏ rơi. Bố đã quên tôi.
Tôi vẫn muốn liên lạc được với bố để nghe bố nói hay giải thích tại sao, miễn là tôi vẫn cảm thấy bố đang ở bên cạnh tôi. Tôi sợ mình đã không biết cách gọi phone, cuối cùng tôi đưa mảnh giấy ra nhờ bà nội và vợ chồng cô Nga gọi giùm, vẫn biệt tăm biệt tích, không biết bố ở đâu !
Bà nội thở dài:
-         Cháu ơi, chắc bố cháu bận làm việc đấy. Thôi đừng gọi nữa, không Christmas này thì Christmas sau bố sẽ về.
Lòng tôi đã bớt náo nức chờ mong vì mùa sau xa xôi quá, 60 ngày qua tôi đã chờ đợi biết bao lâu! Tôi cũng không xoè cả hai bàn tay ra để đếm nữa, dù trong lòng vẫn hi vọng vào lời ước đoán của bà, nhưng mảnh giấy mà bố tôi xé vội để ghi số điện thoại tôi vẫn giữ kỹ, vẫn tin đó là nhịp cầu duy nhất để nối liền tôi với bố, để tôi có thể gặp bố.
Chẳng phải chỉ mình tôi mong bố về mà bà nội và cô Nga cũng mong. Nhưng đứa con hư của bà nội chẳng bao giờ trở về.
Mấy năm trời biệt tăm biệt tích, bà nội mới nhận được tin bố từ một người tình khác của bố, họ báo tin bố tôi đã chết vì trúng gió, họ chỉ nói đơn giản thế.
 Năm ấy tôi mới 10 tuổi, về sau tôi càng lớn càng biết nhiều về bố do bà nội và cô Nga kể lại.
Bà nội chỉ có hai người con là bố và cô Nga, vì bố là con trai nên bà nội rất cưng chiều, bố chẳng lo học hành chỉ rong chơi cho tới lớn, rượu chè, cờ bạc và bồ bịch với đủ hạng người. Bố ăn ở với một cô gái dân chơi bụi đời, bà nội ngăn cản không được đành chịu thua số mệnh, bố mang người yêu đi sống ở một phương trời khác và từ đó chẳng  hề liên lạc với bà nội cho tới ngày mang tôi về.
Tôi quả là một đứa trẻ bất hạnh khi có cả cha lẫn mẹ đều hư hỏng, nhưng tôi may mắn có bà nội và vợ chồng cô Nga.
Tôi đã xé nát mảnh giấy năm xưa có ghi số điện thoại của bố, mảnh giấy tôi đã giữ kỹ suốt 3 năm trời. Đó chỉ là một sự lừa dối khủng khiếp và tàn nhẫn, những con số điện thoại đó không có thật, do bố bịa đặt ra, những lời hứa hẹn ngon ngọt chỉ để làm xiêu lòng một đứa trẻ lên 7, để bố được thoải mái ra đi sống theo con đường của mình.
Theo lời chỉ dạy của bà nội, của vợ chồng cô Nga, tôi đã chăm chỉ học hành. Tôi nhận thấy đây là mái ấm gia đình của tôi, vợ chồng cô Nga đã liên tiếp có 2 đứa con, dù chúng cách tuổi tôi khá xa nhưng chúng tôi vẫn thương yêu gắn bó nhau như chị em ruột . Mỗi khi rảnh tôi hay ôm bà nội, thủ thỉ :
-         Bà ơi, sau này cháu sẽ đi làm nuôi bà, cháu sẽ làm ra nhiều tiền để cho bà sung sướng.
Bà nội vuốt đầu tôi, âu yếm:
-         Bà chỉ mong mỗi một điều được thấy cháu ăn học nên người không hư hỏng như bố cháu thì chết bà cũng vui.
Bà đã đạt được ước nguyện đó và còn chứng kiến ngày tôi lên xe hoa với một người chồng hiền lành tử tế, anh đến với tôi bằng tình yêu và được cả gia đình tôi hài lòng tin tưởng, Bà nội tôi từ trần khi con tôi vừa một tuổi, trên gương mặt bà giây phút cuối còn hiện lên vẻ thanh thản mãn nguyện.
                                       *   *  *   *   *   *
Một tuần sau chồng tôi đã về, con tôi vui mừng đón cha để chuẩn bị mua sắm cây Giáng Sinh không như tôi ngày xưa chờ đợi mỏi mòn một điều không bao giờ đến
Cây thông tươi xanh được trang hoàng thật đẹp, những đèn đủ màu sắc, những sợi dây kim tuyến lấp lánh, và những tấm thiệp hớn hở treo đầy cành.  Vợ chồng tôi đều thích chưng cây thông tươi vào mỗi mùa lễ Giáng Sinh như mang cả thiên nhiên vào căn nhà ấm cúng khi ngoài trời gió lạnh đầy. Có lẽ đây là cây Christmas mà thuở lên 7 tôi đã mong mỏi đợi chờ nơi bố thì bây giờ tôi mang niềm vui và hạnh phúc đó cho con tôi, những gì mà khi xưa tôi không có tôi đều bù đắp cho con nhiều lên.
 Con tôi đâu hiểu rằng nó đang sống giùm tôi một quãng đời tuổi thơ thiếu thốn và mơ ước khát khao.
Đêm Chúa Giáng Sinh hai vợ chồng và con tôi quây quần bên gốc cây thông để mở những gói quà xinh đẹp, Tôi đọc thấy trong mắt con tôi cả một khoảng trời xanh ngây thơ và hạnh phúc, lòng tôi rạt rào niềm vui, niềm hãnh diện.
Nhưng tôi vẫn không bao giờ quên quá khứ của tôi, không phải để oán trách bố mẹ, mà để thương cho những cảnh ngộ trẻ thơ như tôi. Có biết bao đứa trẻ đã bị ghẻ lạnh, bị bỏ rơi trong những ngày lễ tết cuối năm đầy màu sắc tươi vui và nhộn nhịp này!!
Khi treo những cánh thiệp mang đầy lời cầu chúc, lời ước nguyện tốt lành trên cành cây Christmas tôi đã nghĩ đến chúng.
    Nguyễn Thị Thanh Dương