NGHỈ VỀ AI ...
GÓC THƯ GIÃN (Sưu tầm và lưu giữ Văn,Thơ, Nhạc và những bài viết hay trong cuộc sống ...)
Trang
- BLOG HY VỌNG VỚI HAI VÌ SAO
- HY VỌNG VỚI HAI VÌ SAO
- LỜI HAY Ý ĐẸP ( SƯU TẦM )
- ÂM NHẠC
- PHẠM ANH DŨNG - NHIẾP ẢNH GIA
- THƠ NGUYỄN THỊ THANH DƯƠNG
- ĐỖ DUNG NGUYỄN
- NGUYỄN THỊ THANH DƯƠNG
- CHƯƠNG HÀ
- PHẠM MAI HƯƠNG
- THIÊN HƯƠNG ( Thơ )
- THIÊN HƯƠNG ( Văn )
- HUỲNH NGỌC LAN
- PHAN VIỆT NAM
- THƠ. TRƯƠNG NGỌC QUYÊN
- * NGUYỄN THỊ MINH TRANG
- * LỜI HAY Ý ĐẸP
- * NHẬT THỤY VY
- SƯU TẦM VĂN HAY
- CỎ DẠI
HẠNH PHÚC TỪ ĐÂU
Nếu hạnh phúc là
thứ tìm có thể thấy thì có lẽ con người chẳng phải nếm mùi khổ đau nhiều như vậy
. Nếu hạnh phúc là thứ ẩn nấp để cùng con người tham gia trò trốn tìm thì cuộc
sống này liệu có còn thời gian cho yêu thương?
Hạnh phúc ở đâu ?
Hạnh phúc nằm ở
đôi môi của bạn đấy.
Một đôi môi biết
mỉm cười và biết nói lời yêu thương chính là cửa ngõ dẫn đến hạnh phúc an nhiên
của con người.
Nếu bạn chỉ biết
than vãn, chỉ biết oán trách những trớ trêu của cuộc đời, chỉ biết dùng lời nói
để chê bai, mỉa mai, công kích người khác thì đừng hỏi “Vì sao tôi không thấy
hạnh phúc”. Hãy nói về những yêu thương tốt đẹp, hãy mỉm cười với cuộc sống xung
quanh, hãy dành những lời ngọt ngào cho những người bạn yêu quý và bạn sẽ thấy
hạnh phúc nảy nở từ đôi môi.
Hạnh phúc
nằm ở sự tha thứ.
Chẳng có ai ôm
trong lòng mối hận thù mà cảm thấy vui vẻ và thoải mái cả. Có thể, họ đã làm tổn
thương bạn, họ đã phản bội lòng tin và hằn trong lòng bạn một vết thương sâu
hoắm và nhức nhối nhưng hãy đặt tay lên ngực mình và dặn với chính mình “Cuộc
đời này vốn không đủ dài để yêu thương chỉ sao lại phí hoài nó cho hận
thù”
Vì thế, bằng cách
này hay cách khác, hãy quên đi những vết thương và quên đi người để lại vết
thương ấy, bạn cho đi sự tha thứ cũng chính là cách bạn tự cho chính mình một
món quà chứa đầy hạnh phúc và an nhiên.
Tôi không chắc
chúng ta có thể lại tin, lại yêu người ấy như chưa có chuyện gì nhưng chỉ cần
bản thân tha thứ được thì ta sẽ lại có thể mỉm cười khi giáp mặt
nhau.
Như vậy, không
phải sẽ tốt hơn sao.???
Hạnh phúc
nằm ở chữ Cho chứ không phải chữ Đòi.
Hãy cho đi những
thứ bạn muốn nhận rồi cuộc đời sẽ trả lại cho bạn những điều mà bạn muốn, có thể
nó không đến từ người bạn cần nhưng chắc chắn rằng trong dòng đời sau này, sẽ có
người cho bạn lại những điều như thế.
Đừng đòi hỏi điều
gì khi bản thân không làm được. Sự hụt hẫng khi điều mình muốn không được đáp
lại rất dễ đẩy bạn vào hố sâu của thất vọng.
Vì thế, đừng tự
giết cảm xúc của mình chỉ vì những đòi hỏi cho thỏa mãn cảm xúc của bản thân,
hãy học cách cho đi thật nhiều, cuộc sống này, không để bạn chịu thiệt thòi
đâu.
Hạnh phúc là
khi bạn biết Đủ.
Nói theo kiểu dân
gian là “cái gì quá cũng không tốt”.
Đừng chạy theo cái
gì quá hoàn chỉnh và cũng đừng ép bản thân phải trở nên quá hoàn hảo, yêu thương
vừa đủ, ấm áp vừa đủ, quan tâm vừa đủ và bên nhau vừa đủ có lẽ sẽ hạnh phúc
hơn.
Và hạnh phúc chẳng
nằm ở đâu xa, nó nằm ngay trong trái tim của chính ta, khi bản thân chông chênh
mệt mỏi, hãy đặt tay lên tim và tự nỏi “Rồi mọi thứ sẽ ổn”.
Khi nỗi buồn xâm
chiếm tâm trí và cô đơn thống trị lấn át hạnh phúc, hãy tìm một khoảng không
gian riêng với những bản nhạc ta yêu, những món ăn ta thích và tự nói với lòng
“Hết hôm nay thôi nhé, ngày mai ta sẽ lại mỉm cười”.
Đừng gắng gượng,
hãy đối diện và tìm cách giải tỏa nỗi buồn và mang hạnh phúc quay
về.
Hạnh phúc của ta
nên tự ta xây lấy, đừng chạy theo người khác để thỏa mãn lòng họ và mang về thứ
hạnh phúc ảo sẽ chết theo thời gian.
Sưu tầm
KIỂM SOÁT ĐƯỢC CÁI MIỆNG
CỦA MÌNH CHÍNH LÀ MỘT LOẠI MỸ ĐỨC
Cổ nhân thường nói: “Bệnh từ cái miệng mà vô, họa cũng từ
cái miệng mà ra”, bởi vậy một người có trí tuệ chính là phải biết kiểm soát được
cái miệng của mình, đó cũng là một đức tính tốt đẹp cần tu dưỡng.
Một ngày nọ, tôi đi qua một cửa hàng mua sắm, người không
đông lắm, có một nhóm người tập trung ở quầy tính tiền. Tôi tiến về phía trước,
nhìn thấy một cô gái trẻ ăn mặc chỉnh tề đứng đầu tiên, cô gái quét thẻ nhiều lần,
thế nhưng chiếc máy dường như lần nào cũng “cự tuyệt” cô gái.
“Có vẻ như đó là một thẻ phúc lợi”, người đàn ông phía sau
tôi lẩm bẩm: “Trẻ, khỏe mạnh như thế, mà lại dựa vào phúc lợi để sống, tại sao
không giống như người trẻ khác tìm việc làm đi?”
Cô gái trẻ quay đầu lại theo tiếng nói, ánh mắt cô như muốn
tìm xem đó là ai. “Đúng, chính là tôi nói đó”, người đàn ông phía sau tôi chỉ
tay vào chính mình.
Cô gái trẻ đỏ bừng mặt, nước mắt cứ thể chảy xuống, cô ném
cái thẻ đi, rồi chạy nhanh ra khỏi cửa hàng, và rất nhanh chóng biến mất trong
cái nhìn soi mói của mọi người.
Vài phút sau, một thanh niên bước vào cửa hàng, cậu đi vào cửa
hàng hỏi cô thu ngân rằng có biết cô gái kia đâu không, thu ngân cửa hàng nói rằng
cô ấy đã quăng thẻ rồi chạy đi rồi.
“Tôi là bạn của cô ấy, đã xảy ra chuyện gì vậy ạ?”, cậu
thanh niên lo lắng hỏi.
Người đàn ông phía sau tôi nói: “Tôi không may nói ra những
lời ngủ xuẩn, mỉa mai cô ấy dùng thẻ phúc lợi, đáng lẽ tôi không nên nói ra, thật
xin lỗi!”
“Ôi, hỏng bét rồi. Hoàn cảnh cô ấy rất đáng thương, anh trai
cô đã bị giết chết ở Afghanistan hai năm trước, để lại đằng sau ba đứa em. Cô ấy
chỉ 21 tuổi mà phải lo cuộc sống cho 3 đứa em. Thật không ngờ, hôm nay lại xảy
ra việc thế này”, người thanh niên lo lắng không yên.
“Đây là những món hàng cô bé kia mua sao?”, người đàn ông
phía sau tôi hỏi thu ngân.
“Đúng ạ, nhưng tiếc là thẻ của cô ấy không sử dụng được”,
thu ngân nói.
Trong cửa hàng bỗng nhiên trở nên im lặng.
“Cậu chắc chắn biết cô gái đó ở đâu chứ”?, người đàn ông hỏi
cậu thanh niên trẻ, rồi ông chen lên phía trước, lấy ra thẻ tín dụng của mình
đưa cho thu ngân: “Lấy thẻ của tôi tính tiền đi”.
Thu ngân nhận lấy thẻ, và bắt đầu tính tiền những mặt hàng
cô gái đã mua.
“Đợi một chút”, người đàn ông quay người lấy một hộp sữa bò
bỏ vào trong túi đồ của cô gái.
“Chúng ta nên giúp đỡ ba đứa bé kia nhiều hơn một chút chứ”,
một người phụ nữ đi tới, đem một con gà bỏ vào túi của cô gái, sau đó mọi người
lặng lẽ lấy đồ của mình bỏ vào túi đồ của cô gái.
“Chú, cảm ơn chú! Chú là một người tốt”, chàng thanh niên
nói.
Dù cho chính mắt bạn nhìn thấy, nhưng có lẽ chân tướng sự việc
có thể không phải là như vậy. Như lời một triết gia người Hy Lạp từng nói: “Mỹ
đức lớn nhất mà nhân loại cần phải học chính là khống chế được cái miệng của
chính mình”.
Kiểm soát tốt cái miệng của mình, cố gắng đừng nói những lời
này:
1. Không nên đánh giá người khác tốt xấu thế nào, bởi vì tốt
xấu của họ không ảnh hưởng tới miếng cơm manh áo của bạn.
2. Không nên đánh giá đức hạnh của người khác, bởi vì có thể
có những khía cạnh họ còn cao quý hơn bạn.
3. Không nên đánh giá gia đình của người khác, bởi vì những
người đó và bạn không có quan hệ.
4. Không nên đánh giá học vấn của người khác, bởi vì trên đời
này kiến thức là mênh mông.
5. Không nên đánh giá bất kỳ người nào, cho dù người đó là
người bạn xem thường nhất.
6. Không nên lãng phí tiền bạc, bởi vì ngày mai bạn có thể
thất nghiệp.
7. Không nên vênh váo, tự đắc, bởi vì có thể ngày mai bạn thất
thế.
8. Không nên nói quá phô trương, phải biết rằng bạn cũng chỉ
là một người nhỏ bé.
9. Không nên dựa vào người khác, bởi vì cuộc sống nhiều gánh
nặng, ai cũng muốn sống nhẹ nhõm.
10. Không nên làm tổn thương người khác, nhân quả sớm muộn đều
sẽ đến.
11. Không nên quá chú tâm giải thích đúng sai, hãy làm bậc
trí giả. Trên đời chúng ta thường nghĩ cách giải thích cái gì đó. Nhưng mà, một
khi giải thích, ta lại phát hiện rằng, bất kể ai giải thích đều là người yếu ớt,
thậm chí sẽ càng bôi nhọ mình hơn.
Núi dẫu không nói rõ độ cao của mình, thì độ cao của nó cũng
không hề bị ảnh hưởng; biển không nói rõ độ sâu của mình, thì việc dung nạp
trăm sông đổ dồn về nó cũng không có gì là trở ngại; mặt đất dẫu không nói rõ độ
dày của mình, thì cũng không có ai có thể thay thế nó làm chỗ dựa cho vạn vật
được…Đừng đánh giá thấp bất kể ai, bạn không có nhiều khán giả, đừng mệt mỏi
như vậy.
12. Không nên tự nhiên nổi giận, vì không phải ai cũng là
“con nợ” bạn. Có thể hiện tại bạn đang rất thống khổ, nhưng khi vượt qua khoảng
thời gian ấy, nhìn lại bạn sẽ phát hiện kỳ thực điều đó cũng chẳng là gì. Chúng
ta thường phàn nàn cuộc sống bất công với mình, nhưng thực ra cuộc sống căn bản
không biết được chúng ta là ai.
13. Không nên nói rằng ai tu luyện tốt hay không tốt. Tu
hành là việc cá nhân, người khác chính là một cái gương phản chiếu chính cái
thiếu sót trong tu luyện của bản thân mình.
Sưu tầm từ Internet .
Chuyện một linh mục
Đây là câu chuyện linh mục giả vờ đi bán vé số, ăn xin và lượm rác với các em
nhỏ để biết thân phận của các em như thế nào và tìm cách cải thiện đời sống của
các em. Linh mục kể:
– Tôi bừng tỉnh và như quên đi cái hôi thối, tôi lao vào trong đống rác như bao đứa trẻ khác. Khoảng hơn hai tiếng, chúng tôi đã “quần nát” cái đống rác. Tôi lượm cũng gần đầy cái bao bố.
– Tôi bừng tỉnh và như quên đi cái hôi thối, tôi lao vào trong đống rác như bao đứa trẻ khác. Khoảng hơn hai tiếng, chúng tôi đã “quần nát” cái đống rác. Tôi lượm cũng gần đầy cái bao bố.
Thế
là tôi đã lẽo đẽo theo các em để bán vé số và ăn xin trên các đường phố Sài Gòn
được hai ngày! Không biết bao nhiêu lần giở khóc giở cười. Có lẽ giờ này nếu bạn
bè hay gia đình có gặp tôi thì họ cũng không thể nào nhận ra được. Tôi đã biến
thành một người nghèo nàn, đen đủi, dơ dáy và hôi hám như những mảnh đời bất
hạnh lê lết hết từ quán ăn này đến quán ăn khác.
Để được theo các
em đi ăn xin và bán vé số không phải là dễ. Tôi đã phải lân la làm quen và giúp
các em rất nhiều, tôi đã lấy được niềm tin của các em và gia đình các em. Tôi đã
ăn và ở chung với họ. Tôi đã cho họ thấy được tôi thực sự muốn sống cảnh màn
trời chiếu đất với họ để có thể hiểu và cảm thông nỗi khổ của họ!
Tối
hôm nay là tối cuối cùng tôi theo các em, như dự tính ban đầu, hôm nay tôi sẽ
không ngủ trong các ngôi nhà bằng giấy, trong thế giới của kẻ chết, mà tôi đã
chia sẻ ở trên (Bài “Tôi Đến Thăm Em”) nhưng tôi sẽ theo một nhóm trẻ mồ côi
lang thang về ngủ ở khách sạn “ngàn sao” toạ lạc dưới chân cầu Chữ Y bên Khánh
Hội. Chiều hôm đó tôi đã được phép theo nhóm trẻ mồ côi lang thang. Dẫu tôi cũng
đã biết các em từ trước qua hai ngày đi bán vé số và ăn xin, tuy nhiên trước khi
tôi đi cụ trưởng làng dặn tôi:
– Cháu cẩn thận nhé, tụi nó không có hiền giống như tụi nhỏ bên này đâu!
– Cháu cẩn thận nhé, tụi nó không có hiền giống như tụi nhỏ bên này đâu!
Khoảng 3 giờ
chiều, tôi hoà nhập với các em tại công viên bên cạnh Nhà Thờ Đức Bà. Tôi nhập
ngay vào với bọn nó một cách dễ dàng. Bọn trẻ đang bàn kế hoạch cho tối hôm nay,
chúng quyết định sẽ không đi ăn xin nữa mà sẽ đi lượm ống lon, và ve chai tại
đống rác bên quận 4. Nghe chúng nói đến đó tôi đã rùng mình run sợ, tôi thật sự
sợ cái mùi hôi thối bốc lên từ rác, nhất là tim tôi thì yếu, không biết có thể
sống nổi không. Tôi ngước lên nhìn tượng Mẹ trước nhà thờ đọc một kinh Kính Mừng
xin mẹ cầu bầu cùng Chúa cho con..
Trong
bóng đêm, cảnh đống rác thật hãi hùng, cao như dãy núi. Tiếng người cười nói,
tiếng cãi nhau, tiếng chửi rủa hoà lẫn vào nhau, cả hàng trăm người cứ như là
những bóng ma di động. Mùi hôi thối nồng nặc, tôi rùng mình run sợ. Lại đọc thêm
một kinh Kính Mừng. Thấy tôi tỏ vẻ ngần ngại, con bé đứng cạnh tôi thét lên:
– Nhảy vô đi cha nội, đứng đó là đói, lấy gì ăn.!
– Nhảy vô đi cha nội, đứng đó là đói, lấy gì ăn.!
Tôi bừng tỉnh và
như quên đi cái hôi thối, tôi lao vào trong đống rác như bao đứa trẻ khác.
Khoảng hơn hai tiếng, chúng tôi đã “quần nát” cái đống rác. Tôi lượm cũng gần
đầy cái bao bố.
Bọn
trẻ đã tập họp lại với nhau và bắt đầu khoe những thứ mà chúng đã lượm được.
Ngoài những cái bọc nylông thông thường, có đứa khoe lượm được cái chân gà, hay
một món đồ ăn được gói kỹ. Bỗng dưng có con bé khoảng 10 tuổi la to:
– Hôm nay nhà tao không phải đói rồi.!
– Hôm nay nhà tao không phải đói rồi.!
Nói
xong nó lôi trong cái bao của nó ra một cái đầu chó! Tôi đứng đó mà nước mắt
tuôn trào, cứ như là trong mơ. Đến phiên tôi, tôi không kể gì mà chỉ đưa cho
thằng bé “trưởng nhóm” cái bao bố và nói là cho hết tụi nó.
Em
vẫn cười tươi bên… rác
Chắc cũng khoảng
nửa đêm, khi chúng tôi trở lại chân cầu chữ Y bên Khánh Hội. Các em chắc mệt
mỏi, lăn ra ngủ ngay. Riêng tôi không biết vì quá mệt mỏi hay là quá xúc động
không tài nào ngủ được. Tôi cứ nằm nhìn trăng chiếu xuyên qua các khe hở của
thành cầu. Trăng đêm nay sáng quá, nhưng đời các em thì thật tối! Đêm nay là đêm
đầu tiên trong đời tôi hiểu được ý nghĩa của “màn trời chiếu đất”. Tôi trằn
trọc, nước mắt cũng không còn để mà rơi. Tôi muốn thét lên, thét lên thật to,
nhưng lại dằn lòng đau xót.
Sáng hôm sau, tôi
thật sự mỏi mệt và kiệt sức. Tôi đứng dậy, lê từng bước nặng nhọc ra khỏi gầm
cầu, đón taxi để quay về Khách Sạn, nhưng không một chiếc nào ngừng. Nỗi mệt mỏi
và đau nhức trong thể xác tôi, không tài nào so sánh với nỗi đau tinh thần, nước
mắt tôi cứ tuôn trào. Nếu như mọi khi, tôi ăn mặc lịch sự thì Taxi đã nối dài
thành hàng để chào mời tôi rồi, nhưng hôm nay tôi tiều tụy và nghèo nàn. Cũng
chẳng trách gì được những anh lái Taxi, vì họ cũng làm thuê cả mà. Cuối cùng tôi
cũng đã thuyết phục được một cụ già chạy Honda ôm chở tôi về.
Honda
dừng trước cửa khách sạn, tôi vừa bước xuống đã bị anh bảo vệ xua đuổi, nhưng
khi nhận ra tôi là khách quen, anh ta cười bẽn lẽn và xin lỗi. Cụ già đứng ngoài
chờ tôi vào Khách Sạn lấy tiền. Tôi đến bàn tiếp tân, xin chìa khoá phòng 205.
Cô tiếp tân mọi ngày niềm nở với tôi lắm, bỗng dưng hôm nay cáu gắt lạ thường,
cô nói và liếc nhìn tôi thật khó chịu:
– Ông tìm ai! Chủ nhân phòng 205 đi ra ngoài rồi!!
– Ông tìm ai! Chủ nhân phòng 205 đi ra ngoài rồi!!
Tôi giở chiếc mũ
lụp xụp ra, mùi hôi bốc lên, và mỉm cười nói với cô bé:
– Thưa cô, tôi là chủ nhân của căn phòng 205 đây!!
– Thưa cô, tôi là chủ nhân của căn phòng 205 đây!!
Cô
nhìn tôi, tí nữa thì té lăn ra khỏi ghế, cô đứng bật giậy và hỏi tôi:
– Anh Thông, anh có sao không? Bị cướp giật à?!
– Anh Thông, anh có sao không? Bị cướp giật à?!
Tôi
nói cho cô biết tôi không sao, chỉ mệt mỏi và muốn lên phòng nghỉ. Cô cầm chìa
khoá phòng và còn dẫn tôi lên đến tận cửa… Tôi nhờ cô lấy 50 ngàn trả cho cụ già
chạy xe ôm. Tôi lao vào phòng cởi quần áo và lăn ra ngủ! Một giấc ngủ bình yên
và hạnh phúc!
Lạy
Chúa, không có khoảng cách nào lớn hơn giữa lòng người với người, giữa các con
tim của nhân loại. Cái hố sâu ngăn cách giữa giàu sang và nghèo đói đã làm cho
lòng người chai đá, làm cho con tim họ dửng dưng trước những đau khổ và bất hạnh
của người khác. Xin Chúa hãy thay thế quả tim bằng đá khô cằn của chúng con bằng
quả tim bằng da bằng thịt, trái tim với những vòng chảy không ngừng của những
giọt máu yêu thương. Xin cho chúng con biết chia sẻ với anh em những ân huệ
chúng con lãnh nhận từ Chúa, Amen.
LM
Martino Nguyễn Bá Thông
Một chiều đông lạnh buốt.
Trên đường về nhà, tình cờ tôi nhặt được một chiếc ví bằng da màu nâu đã cũ sờn,
có sợi dây nơ màu đỏ. Bên trong ví không có bất cứ giấy tờ tùy thân nào mà chỉ
có vỏn vẹn 3 đô la và một phong thư nhàu nát. Những chữ duy nhất có thể đọc được
trên bì thư là địa chỉ của người gửi.
Tôi liền mở lá thư ra, hy vọng sẽ tìm được chút ít manh mối
về chủ nhân của chiếc ví. Hàng chữ ghi ngày tháng đập vào mắt tôi đầu tiên. Bức
thư này được viết cách đây đã hơn năm mươi năm!
Lá thư được viết với nét chữ con gái mềm mại, trên nền giấy
xanh điểm xuyết vài bông hoa nhỏ phía góc trái. Đó là thư chia tay gửi cho một
người tên Michael. Cô gái nói rằng cô không thể gặp anh ta nữa vì gia đình ngăn
cản, nhưng dù vậy, cô vẫn sẽ luôn yêu anh. Cuối thư ký tên là
Hannah.
Nội dung thư khá xúc động, nhưng chẳng có chi tiết gì rõ
ràng, ngoại trừ cái tên Michael, để xác định chủ nhân của chiếc ví. Tôi gọi điện
cho tổng đài để xin số điện thoại dựa vào địa chỉ ghi trên bao
thư.
Sau khi nghe tôi trình bày, người trực tổng đài ngần ngừ một
lát rồi nói: “Chủ nhà ở địa chỉ trên có đăng ký số điện thoại, nhưng rất tiếc
tôi không thể cho anh số điện thoại được”. Cô lịch sự đề nghị rằng chính cô sẽ
gọi điện cho người ở địa chỉ đó, giải thích câu chuyện và hỏi xem họ có muốn
tiếp chuyện với tôi hay không. Vài phút sau, cô quay lại và chuyển máy cho
tôi.
Tôi hỏi người phụ nữ ở đầu dây bên kia về người phụ nữ tên
Hannah. Bà ta vội đáp, “Ồ, chúng tôi mua căn nhà này cách đây đã 30 năm. Hình
như gia đình ấy có cô con gái tên là Hannah, nhưng cách nay vài năm Hannah đã
đưa mẹ vào viện dưỡng lão.”
Tôi gọi điện đến viện dưỡng lão và được biết bà cụ đã qua
đời, nhưng họ có biết số điện thoại của người con
gái.
Tôi lại tiếp tục gọi đến số điện thoại được cho và biết rằng
Hannah hiện cũng đang ở trong một viện dưỡng lão.
“Thật là ngốc!” – Tôi tự nghĩ. “Sao mình lại cất công đi tìm
chủ nhân của một chiếc ví chỉ có 3 đô la và một bức thư cũ mèm những năm mươi
năm trước kia chứ?”
Tuy nhiên, tôi vẫn gọi đến nhà dưỡng lão nơi có lẽ cô
Hannah, giờ đây đã là bà Hannah, đang ở. “Vâng, bà Hannah đang ở với chúng tôi,”
đó là câu trả lời tôi nhận được.
Mặc dù đã 10 giờ đêm, nhưng tôi vẫn lái xe đến viện dưỡng
lão. Sau khi giải thích với cô y tá trực đêm, tôi được cô đưa lên tầng ba của
tòa nhà, giới thiệu tôi với bà Hannah. Bà cụ trông thật phúc hậu với mái tóc
bạch kim, gương mặt tươi tắn và đôi mắt sáng tinh
anh.
Tôi kể cho bà nghe chuyện mình nhặt được chiếc ví và cho bà
xem bức thư. Vừa trông thấy phong thư màu xanh điểm vài cánh hoa nhỏ nơi góc
trái, bà Hannah hít một hơi dài và nói, “Đây là lần liên lạc cuối cùng của bà
với Michael!”.
Bà quay đi một lúc như chìm trong suy tưởng, rồi nhẹ nhàng
nói, “Bà yêu anh ấy biết bao. Nhưng khi ấy, bà chỉ mới mười sáu tuổi và gia đình
bà cho rằng bà còn quá trẻ để yêu. Chao ôi, anh ấy mới tuyệt vời làm
sao!”.
Rồi bà tiếp tục, “Michael Goldstein là một người tuyệt vời.
Nếu cháu tìm thấy anh ấy, hãy nói rằng bà luôn nghĩ đến anh. Và…,” ngập ngừng
một lúc lâu, gần như cắn chặt môi, bà nói tiếp, “nói rằng bà vẫn yêu anh ấy.
Cháu biết không,” bà khẽ mỉm cười, đôi mắt ngân ngấn nước, “bà chưa từng kết
hôn. Bà nghĩ rằng không ai có thể sánh bằng Michael
cả…”
Tôi xúc động nhưng phải chào tạm biệt bà Hannah vì đêm đã
khuya. Xuống tới tầng một, tôi gặp người bảo vệ ở ngay trước cửa thang máy. Anh
ta hỏi, “Bà cụ có giúp gì được cho anh không?”
Tôi trả lời rằng bà đã cho tôi thêm được một manh mối, “Ít
nhất tôi biết được họ của ông ấy. Nhưng tôi nghĩ chắc phải gác chuyện này sang
một bên ít lâu. Cả ngày nay tôi đã cố tìm cho được chủ nhân của chiếc ví
này.”
Tôi lấy chiếc ví ra cho anh ta xem. Vừa trông thấy chiếc ví,
anh bảo vệ la lên, “Khoan đã! Đây là chiếc ví của ông Goldstein. Tôi có thể nhận
ra nó bất cứ đâu nhờ vào sợi dây nơ này. Ông cụ thường hay làm mất ví. Ít nhất
ba lần tôi tìm thấy chiếc ví trong hội trường này.”
- Ông Goldstein là ai vậy? – Tôi hỏi mà có cảm giác tay mình
run lên.
- Ông sống ở tầng tám. Chắc chắn đây là ví của Michael
Goldstein. Chắc ông cụ đã làm rơi nó trên đường đi
dạo.
Tôi cám ơn anh bảo vệ rồi chạy vội đến phòng y tá để kể cho
cô y tá trực ban những gì anh bảo vệ vừa bảo. Chúng tôi trở lại thang máy lên
tầng tám. Tôi thầm cầu nguyện ông Goldstein vẫn còn
thức.
Chúng tôi bước vào căn phòng duy nhất còn sáng đèn. Một
người đàn ông đang ngồi đọc sách. Cô y tá đến hỏi ông có làm mất chiếc ví hay
không. Ông Goldstein ngước lên với vẻ ngạc nhiên, rồi lần tìm túi sau của mình
và nói, “Ồ, nó lại bị mất rồi!”
- Chàng trai này đã tìm thấy chiếc ví và chúng cháu nghĩ có
lẽ là của ông.
Tôi trao cho ông Goldstein chiếc ví, vừa trông thấy nó, ông
cụ mỉm cười nhẹ nhõm rồi nói: “Đúng nó rồi! Chắc ông đánh rơi nó chiều nay. Này
chàng trai trẻ, ông muốn thưởng cho cháu một món gì
đó.”
- Không cần đâu thưa ông. – Tôi đáp và nắm lấy tay ông cụ –
Nhưng cháu muốn kể với ông một việc. Cháu đã đọc bức thư bên trong với hy vọng
tìm thấy chủ nhân của chiếc ví.
Đột nhiên nụ cười trên gương mặt ông cụ tắt
ngấm.
- Cháu đã đọc lá thư đó à?
- Không chỉ đọc lá thư, cháu còn biết được bà Hannah hiện
đang ở đâu nữa.
Ông xúc động nắm chặt tay tôi:
- Hannah? Cháu biết Hannah ở đâu à? Cô ấy khỏe không? Còn
xinh đẹp như trước không? Làm ơn, làm ơn cho ông biết
đi!
- Bà ấy khỏe… vẫn xinh đẹp như khi ông biết bà. – Tôi đáp
khẽ.
- Cháu cho ông biết nơi ở của cô ấy được không? Sáng mai ông
muốn gọi điện cho cô ấy. – Giọng ông run run, gần như thầm thì. – Cháu biết
không, ông yêu Hannah đến nỗi khi nhận được lá thư này, ông có cảm giác cuộc đời
mình cũng chấm dứt từ đó. Ông chưa từng kết hôn. Ông chỉ yêu một mình cô ấy
thôi…
- Ông đi với cháu nhé. – Tôi nói.
Chúng tôi đi thang máy xuống tầng ba. Sảnh đã tắt đèn, chỉ
còn một hai ngọn đèn thắp sáng dẫn lối chúng tôi đến phòng sinh hoạt chung. Nơi
đó, Hannah vẫn ngồi một mình xem tivi.
Cô y tá bước lại gần chỗ của bà.
- Bà Hannah. – Cô nói nhỏ, chỉ tay về phía Michael đang đứng
đợi ở cửa. – Bà có biết người này không?
Chỉnh lại gọng kính, bà nhìn một chút nhưng không nói lời
nào. Michael khẽ lên tiếng, dường như chỉ là thì thầm:
- Hannah, anh là Michael đây. Em còn nhớ anh
không?
Bà thở mạnh:
- Michael ư? Em
không tin nổi! Michael! Đúng là anh
rồi! Michael của em!
Ông bước chầm chậm tới chỗ của bà, và họ ôm chầm lấy
nhau.
Ba tuần sau, tôi nhận được một cuộc điện thoại từ viện dưỡng
lão. “Chủ nhật này anh có thể sắp xếp để đến đây dự lễ cưới không? Ông Michael
và bà Hannah sẽ trao nhẫn cưới cho nhau!”
Một đám cưới tuyệt vời! Tất cả mọi người ở viện dưỡng lão
đều tham dự. Bà Hannah mặc một chiếc áo đầm dài màu be nhạt, gương mặt ngập tràn
hạnh phúc. Cụ Michael mặc một bộ vét màu xanh đậm, hãnh diện sánh bước bên cô
dâu của mình.
Một kết thúc thật đẹp cho câu chuyện tình kéo dài gần sáu
mươi năm!
Thái Hiền – Theo The Wallet
Đăng ký:
Bài đăng
(
Atom
)





