Sưu tầm từ Internet

HIỂU ĐỜI – TÂM SỰ TUỔI GIÀ

 


Tháng ngày hối hả, đời người ngắn ngủi, thoáng chốc đã già. Chẳng dám nói hiểu hết mọi lẽ nhân sinh, nhưng chỉ có hiểu cuộc đời thì mới sống thanh thản, sống thoải mái.

 

Qua một ngày, mất một ngày .Qua một ngày, vui một ngày. Vui một ngày lãi một ngày...

 

Hanh phúc do mình tạo ra. Vui sướng là mục tiêu cuối cùng của đời người, niềm vui ẩn chứa trong những sự việc vụn vặt nhất trong đời sống, mình phải tự tìm lấy. Hạnh phúc và vui sướng là cảm giác và cảm nhận, điều quan trọng là ở tâm trạng.

 

Tiền không phải là tất cả nhưng không phải không là gì. Đừng có coi trọng đồng tiền, càng không nên quá so đo, nếu hiểu ra thì sẽ thấy nó là thứ ngoại thân, khi ra đời chẳng ai mang nó đến, khi chết chẳng ai mang nó theo. Nếu có người cần bạn giúp, rộng lòng mở hầu bao, đó là một niềm vui lớn. Nếu dùng tiền mua được sức khoẻ và niềm vui thì tại sao không bỏ tiền ra mà mua? Nếu dùng tiền mà mua được sự an nhàn tự tại thì đáng lắm chứ! Người khôn biết kiếm tiền, biết tiêu tiền. Làm chủ đồng tiền, đùng làm tôi tớ cho nó.

 

"Quãng đời còn lại càng ngắn ngủi thì càng phải làm cho nó phong phú". Người già phải thay đổi cũ kỹ đi, hãy chia tay với "ông sư khổ hạnh" hãy làm "con chim bay lượn". Cần ăn thì ăn, cần mặc thì mặc, cần chơi thì chơi, luôn luôn nâng cao phẩm chất cuộc sống, hưởng thụ những thành quả công nghệ cao, đó mới là ý nghĩa sống của TUỔI GIÀ.

 

Tiền bạc nếu có sẽ là của con, địa vị là tạm thời, vẻ vang là quá khứ, sức khoẻ là của mình.

 

Cha mẹ yêu con là vô hạn; con yêu cha mẹ là có hạn. Con ốm cha mẹ buồn lo; cha mẹ ốm con nhòm một cái, hỏi vài câu là thấy đủ rồi. Con tiêu tiền của cha mẹ thoải mái; cha mẹ tiêu tiền của con chẳng dễ chút nào. Nhà cha mẹ là nhà của con; nhà của con không phải là nhà cha mẹ. Khác nhau là thế, người hiểu đời coi việc lo liệu cho con là nghĩa vụ, là niềm vui, không mong báo đáp. Chờ báo đáp là tự làm khổ mình.

 

Ốm đau trông cậy vào ai ? Trông cậy con ư ? Nếu ốm dai dẳng có đứa con có hiếu nào ở bên giường đâu "cứu bệnh sàng tiền vô hiếu tử". Trông vào bạn đời ư ? Người ta cũng yếu, có khi lo cho bản thân còn chưa xong, có muốn đỡ đần cũng không làm nổi. Trông cậy vào đồng tiền ư ? chỉ còn cách ấy.

 

Cái được người ta chẳng hay để ý; cái không được thì nghĩ nó to lắm, nó đẹp lắm. Thực ra sự sung sướng và hạnh phúc trong đời tuỳ thuộc vào sự thưởng thức nó ra sao. Người ta hiểu đời rất quý trọng và biết thưởng thức những gì cho mình đã có, và không ngừng phát hiện thêm ý nghĩa của nó, làm cho cuộc sống vui hơn, giàu ý nghĩa hơn.

 

Cần có tấm lòng rộng mở, yêu cuộc sống và thưởng thức cuộc sống, trông lên chẳng bằng ai, trông xuống chẳng ai bằng mình "Tỷ thượng bất túc, tỷ hạ hữu dư", biết đủ thì lúc nào cũng vui "tri túc thường lạc".

 

Tập cho mình nhiều đam mê, vui với chúng không biết mệt mỏi, tự tìm niềm vui. Tốt bụng với mọi người, vui vì làm việc thiện, lấy việc giúp người làm niềm vui.

 

Con người ta vốn chẳng phân biệt giàu nghèo sang hèn, tận tâm vì công việc là coi như cống hiến, có thể yên lòng, không hổ thẹn với lương tâm là được. Huống hồ người ta cũng nghĩ cả rồi, ai cũng thế cả, cuối cùng là trở về với tự nhiên. Thực ra nghề cao chẳng bằng tuổi thọ cao, tuổi thọ cao chẳng bằng niềm vui thanh cao.

 

Quá nửa đời dành khá nhiều cho sự nghiệp, cho gia đình, cho con cái, bây giờ thời gian còn lại chẳng bao nhiêu nên dành cho mình, quan tâm bản thân, sống thế nào cho vui thì sống, việc gì muốn làm thì làm, ai nói sao mặc kệ vì mình đâu phải sống để người khác thích hay không thích, nên sống thật với mình.

 

Sống trên đời không thể vạn sự như ý, có khiếm khuyết là lẽ thường tình ở đời, nếu cứ chăm chăm cầu toàn thì sẽ bị cái cầu toàn làm khổ sở. Chẳng thà thản nhiên đối mặt với hiện thực, thế nào cũng xong.

 

Tuổi già tâm không già, thế là già mà không già; tuổi không già tâm già, thế là không già lại thành già. Nhưng giải quyết một vấn đề thì nên nghe già.

 

Sống phải năng hoạt động nhưng đừng quá mức, ăn uống quá thanh đạm thì khôhg đủ chất bổ, quá nhiều thịt cá thì không hấp thụ được. Quá nhàn rỗi thì buồn tẻ, quá ồn ào thì khó chịu... mọi thứ đều nên "VỪA PHẢI".

 

Người ngu gây bệnh (hút thuốc, say rượu, tham ăn, tham uống..) Người dốt chờ bệnh (ốm đau mới đi khám chữa bệnh....). Người khôn phòng bệnh, chăm sóc bản thân, chăm sóc cuộc sống. Khát mới uống, đói mới ăn, mệt mới nghỉ, thèm ngủ mới ngủ, ốm mới chữa bệnh....ĐỀU LÀ MUỘN.

 

Phẩm chất sống người già cao hay thấp chủ yếu tuỳ thuộc vào cách suy tưởng: Suy tưởng hướng lợi là bất cứ việc gì đều xét theo yếu tố có lợi, dùng suy tưởng hướng lợi để xây dựng cuộc sống tuổi già sẽ làm cho tuổi già đầy sức sống và tự tin, cuộc sống có hương, có vị. Suy tưởng hướng hại là suy tưởng tiêu cực, sống qua ngày với tâm lý bi quan, sống như vậy sẽ chóng già chóng chết

 

"Chơi " là một trong những nhu cầu căn bản của tuổi già, hãy dùng trái tim con trẻ để tìm cho mình một trò chơi yêu thích nhất, trong khi chơi hãy thử nghiệm niềm vui chiến thắng, thua không cay, chơi là đùa. Về tâm lý và sinh lý, người già cũng cần kích thích và hưng phấn để tạo ra một tuần hoàn lành mạnh.

 

"Hoàn toàn khoẻ mạnh" đó là nói thân thể khoẻ mạnh, tâm lý khoẻ mạnh và đạo đức khoẻ mạnh.. Tâm lý khoẻ mạnh là biết chịu đựng, biết tự chủ, biết giao tiếp; Đạo đức khoẻ mạnh là có tình yêu thương, sẵn lòng giúp người, có lòng khoan dung, người chăm làm điều thiện sẽ sống lâu...

 

Con người là con người xã hội, không thể sống biệt lập, bưng tai bịt mắt, nên chủ động tham gia hoạt động công ích, hoàn thiện bản thân trong xã hội, thể hiện giá trị của mình đó là cách sống lành mạnh.

 

"Cuộc sống tuổi già nên có nhiều bạn gìà trong nhiều thành phần,nhiều mẫu người với nhiều màu sắc khác nhau trong xã hội. Có một hai bạn tốt thì chưa đủ, nên có cả một nhóm bạn già, tình đẹp làm thêm cuộc sống tuổi già, làm cho cuộc sống của bạn nhiều hương vị, nhiều màu sắc.

 

Con người ta chịu đựng, hoà giải và xua tan nỗi đau đều chỉ có thể dựa vào chính mình.Thời gian là vị thầy thuốc giỏi nhất, quan trọng là khi đau buồn bạn chọn cách sống như thế nào.

 

Tại sao khi về già người ta hay hoài cổ "hay nhớ lại chuyện xưa?" Đến những năm cuối đời, người ta đã đi đến cuối con đường sự nghiệp, vinh quang xưa kia đã trở thành mây khói xa vời, đã đứng ở sân ga cuối. Tâm linh cần trong phòng, tinh thần cần thăng hoa, người ta muốn tìm lại những tình cảm chân thành. Về lại chốn xưa, gặp lại người thân, cùng nhắc lại những ước mơ thủa nhỏ, cùng bạn sống. Quý trọng và được đắm mình trong những tình cảm chân thanh là một niềm vui lớn của tuổi già.

 

Nếu bạn đã cố hết sức, mà vẫn không thay đổi tình trạng không hài lòng thì mặc kệ nó. Đó cũng là một sự giải thoát. Chẳng việc gì cố mà được, quả ngắt vội không bao giờ ngọt.

 

"SINH - LÃO - BỆNH - TỬ" là quy luật ở đời, không chống lại được. Khi thần chết gọi thì thanh thản mà đi. Cốt sao sống ngay thẳng không hổ thẹn với lương tâm và cuối cùng đặt cho mình dấu chấm hết thật TRÒN.

 

Tác giả: Chu Dung Cơ

Người dịch: Thanh Dũng



Sưu tầm từ Internet


HIỆN TƯỢNG MẤT TRÍ NHỚ VÀ BỆNH ALZHEIMER

Bác Sĩ Hồ ngọc Minh

Tình trạng mất trí nhớ (dementia) thường xảy ra cho người già, nhưng không phải mọi người khi già đều mất trí nhớ.

 

Nhiều người tưởng lầm là sự mất trí nhớ và bệnh Alzheimer cùng là một thứ bệnh, nhưng thật ra không phải như vậy. Trung bình chỉ có 10% số người trên 65 tuổi bị bệnh Alzheimer, nhưng cho những cụ trên 85, tỷ số là 1/3.

 

Hiện nay, theo ước tính, có khoảng năm triệu người Mỹ trên 65 tuổi bị bệnh Alzheimer và trên toàn thế giới có khoảng 35.6 triệu người bị mất trí nhớ.

Nói đúng ra, trí nhớ của tất cả mọi người đều không hoàn hảo. Có những dữ kiện chúng ta tưởng là nhớ đúng 100% nhưng trên thực tế theo thời gian, trí nhớ bị phai mờ với những “lỗ hổng”.

 

Bộ não chúng ta sẽ tìm cách điền vào những “chỗ trống” đó bằng những hư cấu không có thực hay không chính xác.

Vì thế khi chúng ta lớn tuổi, chuyện giảm trí nhớ xảy ra cho tất cả mọi người, nhưng mức độ và tốc độ suy sụp tùy theo bản chất của mỗi cá nhân.

Riêng những người bị Alzheimer, tốc độ suy sụp rất nhanh, có khi trong vòng vài tháng đã thấy sự khác biệt. Thế thì, những dấu hiệu khác biệt đó là gì?

 

Hầu hết các sách y khoa đều nói rằng dấu hiệu sớm nhất của bệnh Alzheimer là mất trí nhớ.

Khổ nỗi là sự mất trí nhớ không xảy ra qua đêm trong thời gian đầu nên rất khó mà nhận biết.

Mà nếu có chút lãng trí xảy ra thì thường bị bỏ qua, hay bị người thân phán cho những chữ như “già rồi, lẩm cẩm” là xong câu chuyện.

Một khi sự mất trí nhớ xảy ra có thể nhận thấy được thì thường là quá trễ.

 

Người có triệu chứng Alzheimer thường bắt đầu lặp lại những câu chuyện hay câu hỏi nhiều lần và bất chợt. Ví dụ, có khi họ đang nói chuyện thời năm 1975, đùng một cái nhảy qua nói chuyện đánh football năm 2015, rồi quay lại thời cụ Diệm bị đảo chánh và vài ngày sau lại nhắc lại những chuyện đó.

Hoặc, họ có vấn đề theo dõi câu chuyện của người khác. Ví dụ người ta đang bàn chuyện đám cưới, người có vấn đề lại “đóng góp” chuyện lính Mỹ đổ bộ ở Normandy!

Nghĩa là, nhớ đâu nói đó, không có thứ tự. Không nên nhầm lẫn với thói quen suy nghĩ của người bệnh. Đa số, thường bị bỏ qua là “lâu nay tánh vẫn thế!”.

 

Cùng lúc với chuyện lãng trí, quên chỗ này, chỗ kia, dấu hiệu sớm nhất của bệnh Alzheimer là việc đi đứng không vững và hay té ngã.

Dĩ nhiên là khi người lớn tuổi, hay bị té ngã có thể do nhiều nguyên do khác nhau đưa đến, nhưng không nên bỏ qua mà phán cho câu “già yếu nên như vậy”.

Có người đang ngồi trên ghế vẫn bị té lăn quay xuống đất vì không giữ được thăng bằng, như vậy không phải hoàn toàn là yếu!

Người bị Alzheimer thường có dáng đi như lê lết trên mặt đất như chim cánh cụt.

Họ không nhấc được bàn chân khỏi mặt đất và hai chân thường hay bị quíu, như không biết chân nào phải bước trước và chân nào theo sau.

Có khi họ như lúng túng muốn bước hai chân tới trước cùng một lúc. Đó là lý do tại sao họ dễ bị té.

 

Ngoài ra, lý do dễ mất thăng bằng, và hay bị té là khả năng nhìn vật thể chung quanh theo định thức không gian 3 chiều không còn chính xác nữa.

Thí dụ cái bàn, cái ghế có thể bị nhìn méo đi, hay khoảng cách ước lượng từ điểm A đến điểm B không còn đúng nữa.

 

Khoa học vẫn chưa tìm ra gene di truyền gây ra bệnh Alzheimer. Người ta đã tìm khắp bộ DNA của con người và ghi nhận được 33 điểm khả nghi.

Tuy nhiên những người có gene apolipoprotein E (APOE) ở trên nhiễm sắc thể số 19 sẽ có nguy cơ tăng cao. Ngoài ra nguy cơ có thể thay đổi qua sự tương tác giữa gene và môi trường.

 

Căn nguyên của bệnh Alzheimer là do những vẩy(plaques) chung quanh tế bào não, tương tự như vẩyđóng trong mạch máu.

Khác với vẩy cholesterol trong máu, những vẩy trong não này được tạo thành bởi chất protein.

Những vẩy protein như những chất cách điện, hệ quả là những tín hiệu được truyền đi từ một tế bào thần kinh nầy đến tế bào khác bị ngăn chặn.

 

Hiện tượng cách ly này không chỉ xảy ra giữa tế bào này với tế bào khác mà còn ở ngay trong tế bào thần kinh, như những chùm tơ nhện, gọi là “tangles of Tau protein”.

Ngoài việc cách ly sóng điện, những vẩy protein còn tiết ra chất độc để hủy diệt tế bào thần kinh, vì thế não bộ dần dần teo nhỏ lại.

 

Hiện tượng đóng vẩy không xảy ra qua đêm mà kéo dài có khi cả chục năm trước khi triệu chứng đầu tiên xuất hiện. Nói cho dễ hiểu, “người thường” không có bệnh Alzheimer cũng bị đóng vẩy trong não chút đỉnh khi… già yếu.

Nhưng đối với người có bệnh, tốc độ suy sụp, đổ dốc sẽ rất nhanh.

 

Dĩ nhiên, triệu chứng mấu chốt của bệnh mất trí nhớ phải là sự mất khả năng tư duy, khả năng nhớ, nhưng những triệu chứng khác do sự suy yếu của não bộ đưa đến, ví dụ như khả năng nói và vệ sinh cá nhân sẽ xảy ra cùng lúc, chứ không theo thứ tự.

Như thế, sự suy yếu xảy ra một cách toàn bộ, từ trí nhớ, đến suy yếu thị giác và khả năng giữ thăng bằng.

 

Khi bệnh càng nặng, người bệnh sẽ mất khả năng tư duy, không còn nhận biết người quen, không nhớ những chuyện mới xảy ra gần như tức thì.

Họ sẽ có vấn đề hiểu câu hỏi, sử dụng từ ngữ để diễn tả hay tốn nhiều thì giờ để trả lời một câu hỏi có khi rất đơn giản.

Khuôn mặt như khờ đi, không biểu lộ được cảm xúc.

Họ mất khái niệm về thời gian và không gian.

Tâm tính của người bị mất trí nhớ cũng thay đổi, có khi họ trở nên trầm cảm, cô đơn nhưng có lúc hung dữ, bướng bĩnh vì trong tư duy hạn hẹp, không ai hiểu được họ.

 

Cuối cùng là mất luôn khả năng vệ sinh cá nhân như tiểu tiện và đại tiện. Người bệnh chỉ nhận biết được một vài người thân săn sóc cho họ.

Khi thiếu những người này, hay khi phải rời xa những môi trường quen thuộc, thường sẽ bị kích động những cơn sợ khủng hoảng tinh thần, gọi là panic attacks, làm cho họ cứng người đi, càng dễ bị té ngã thêm.

 

Trong phạm vi bài viết này, tôi không đi sâu vào việc chẩn bệnh và thuốc chữa trị. Tuy nhiên, dựa trên những kiến thức cơ bản ở trên, tôi hy vọng bạn đọc có thể phát hiện ra bệnh tình của người thân và đưa họ đến gặp bác sĩ càng sớm càng tốt.

 

Nên nhớ tất cả các loại “thuốc chữa” hiện nay không có khả năng chữa dứt bệnh mà chỉ làm cho tốc độ phát triển của bệnh chậm đi.

Và nếu thuốc chữa càng sớm thì phẩm chất đời sống của bệnh nhân cũng như của người thân săn sóc cho bệnh nhân sẽ đỡ khổ hơn nhiều.

Nói chung, mọi người khi lớn tuổi đều có nguy cơ bị mất trí nhớ. Để giảm bớt nguy cơ bị mất trí nhớ, một số biện pháp cần thực thi ngay từ bây giờ:

 

Trước hết, bạn phải có một chế độ ăn uống cân bằng, điều độ, nhiều rau trái, tập thể dục đều đặn, như đi bộ ba tới năm giờ mỗi tuần, và ngủ đủ tám tiếng mỗi ngày.

Ngủ đêm không đủ thì tranh thủ ngủ ngày! Những người ngủ đầy đủ và có ngủ trưa thường sống lâu và ít bị mất trí nhớ.

 

1. Học khiêu vũ:

Ta nói nôm na là tập… “nhảy đầm”. Nghiên cứu đăng trên tờ New England Journal of Medicine năm 2003 cho biết khiêu vũ vừa là một môn thể dục thể thao, vừa là một trò chơi đòi hỏi suy nghĩ, tiến thoái trong mỗi bước.

Khi khiêu vũ, lượng máu không những chỉ dồn về bắp thịt mà còn đổ về phía não bộ nhiều hơn vì khiêu vũ đòi hỏi cả thể lực lẫn trí tuệ.

 

2. Học chơi một thứ nhạc cụ hoặc nghe nhạc:

Nhiều nghiên cứu cho thấy người chơi nhạc cụ trên 10 năm sẽ có trí nhớ tốt hơn một người không chơi nhạc.

Trong trường hợp bạn không có đủ thời giờ hay năng khiếu âm nhạc, nên tập nghe và thưởng thức âm nhạc.

 

3. Học một ngôn ngữ khác:

Một nghiên cứu đăng trên tờ Neurology năm 2013 cho biết những người nói thông thạo hai thứ tiếng, khả năng bị mất trí nhớ chậm đi bốn năm rưỡi so với người chỉ biết một thứ tiếng.

 

4. Học đánh cờ hay chơi video game:

Một nhiên cứu của Pháp năm 2013 cho thấy những ai chơi cờ, hay chơi các loại game như bingo, xì lát, poker… (nhưng đừng ghiền quá, và cũng tránh “ngồi computer” hay TV nhiều nhé), khả năng bị mất trí nhớ giảm đi 15%.

 

5. Đọc sách:

Không cần phải đọc nhiều, nhưng khi đọc sách nên bỏ thì giờ suy nghĩ, nghiền ngẫm nội dung của sách, truyện.

Đọc truyện mới lạ có lợi hơn là đọc chuyện cũ đã biết.

Đừng đọc Thiên Long Bát Bộ hay Tam Quốc Chí đến lần thứ 10!

 

6. Chú tâm làm một việc cho xong, đừng ôm đồm nhiều thứ vô một:

Người chú tâm làm xong một việc ít bị lãng trí hay mất trí nhớ hơn người làm hai ba việc cùng một lúc.

Ví dụ khi ăn thì đừng xem TV! Ngoài ra nên biết dùng thời giờ một cách hữu hiệu.

 

7. Học đan, may vá, hay làm vườn:

Khảo sát thống kê năm 2013 cho biết những người có những thú vui kể trên, trí óc minh mẫn hơn những người không có “thú vui ” để tiêu khiển.

 

8. Sống có mục đích:

Sống lạc quan, yêu đời và có giao thiệp với bạn bè người thân làm bớt tình trạng cô độc, sầu muộn.

 

9. Tập viết:

Viết văn, viết truyện, viết thơ cho bạn bè, viết nhật ký, viết hồi ký… làm giảm khả năng mất trí nhớ về sau.

 

10. Cuối cùng, tập làm việc nhà:

Những người làm lụng chân tay, làm việc trong nhà ít bị mất trí nhớ hơn người ngồi một chỗ xem TV hay nhìn “bóng câu qua khung cửa sổ”.

Nói chung là phải tích cực “động não”. Tất cả các hoạt động trên đây nên bắt đầu từ hôm nay, bất kỳ ở lứa tuổi nào. Không nên đợi tới 60, 70 mới lo ngăn ngừa mất trí nhớ  !

 

Sưu tầm từ Internet


Giá một nụ cười rẻ hơn giá tiền điện...



Giá một nụ cười rẻ hơn giá tiền điện, thế nhưng nụ cười lại tỏa sáng nhiều hơn hàng trǎm bóng đèn điện. Không ai nghèo đến nỗi không thể mỉm một nụ cười, cũng không ai đủ giàu để sống mà không cần đến nụ cười của người khác.

 

Một nụ cười - vốn liếng tuy nhỏ bé nhưng lại sinh hoa lợi nhiều, nó làm giàu cho kẻ đón nhận nó mà không hề làm kẻ trao tặng nó phải nghèo đi. Ngược lại, có khi người ta sẽ còn mãi mãi ghi nhớ. Không ai đủ giàu mà bỏ qua không nhận lấy một nụ cười. Nụ cười tạo được hạnh phúc trong gia đình. Nụ cười là dấu hiệu của nhân ái. Nụ cười làm cho kẻ nhọc nhằn tìm được sự thoải mái dễ chịu. Nụ cười đem lại sự can đảm cho người nản chí, hoang mang. Nếu có một lúc nào đó trong đời, bạn gặp một ai đó không cho bạn được một nụ cười như bạn đáng được nhận, thì bạn hãy quảng đại mà nở một nụ cười với người đó. Bởi vì không ai cần đến nụ cười cho bằng người không bao giờ biết cười.

 

Có một câu chuyện kể rằng: Saint Exupery từng là phi công tham gia chống phát xít trong Đệ nhị Thế chiến. Chính từ những nǎm tháng này ông đã viết ra tác phẩm "Nụ cười".. Không biết đây là một tự truyện hay một truyện hư cấu, nhưng tôi tin rằng nó có thật.


Trong truyện, Saint Exupery là một tù binh bị đối xử khắc nghiệt và ông biết nay mai có thể bị xử bắn như nhiều người khác. Ông viết: "Tôi trở nên quẫn trí. Bàn tay tôi giật giật, cố gắng rút trong túi áo một điếu thuốc. Nhưng tôi lại không có diêm. Qua hàng chấn song nhà giam, tôi trông thấy một người cai tù. Tôi gọi: "Xin lỗi, anh có lửa không?"... Anh ta nhún vai rồi tiến lại gần. Khi rút que diêm, tình cờ mắt anh nhìn vào mắt tôi. Tôi mỉm cười mà chẳng hiểu tại vì sao lại làm thế. Có lẽ vì khi muốn làm thân với ai đó, người ta dễ dàng nở một nụ cười. Lúc này dường như có một đốm lửa bùng cháy nhanh qua kẽ hở giữa hai tâm hồn chúng tôi, giữa hai trái tim con người. Tôi biết anh ta không muốn, nhưng do tôi đã mỉm cười nên anh ta phải mỉm cười đáp lại.

 

Anh ta bật que diêm, đến gần tôi hơn, nhìn thẳng vào mắt tôi và miệng vẫn cười. Giờ đây trước mặt tôi không còn là viên cai ngục phát xít mà chỉ là một con người. Anh ta hỏi tôi: "Anh có con chứ?". Tôi đáp: "Có" và lôi từ trong ví ra tấm hình nhỏ của gia đình mình. Anh ta cũng vội rút trong túi áo ra hình những đứa con và bắt đầu kể lể về những kỳ vọng của anh đối với chúng.

 

Đôi mắt tôi nhoà lệ. Tôi biết mình sắp chết và sẽ chẳng bao giờ gặp lại được người thân. Anh ta cũng bật khóc. Đột nhiên, không nói một lời, anh ta mở khoá và kéo tôi ra khỏi buồng giam. Anh lặng lẽ đưa tôi ra khỏi khu vực thị trấn chiếm đóng, thả tôi tự do rồi quay trở về. Thế đó, cuộc sống của tôi đã được cứu rỗi chỉ nhờ một nụ cười ''


Từ khi đọc được câu chuyện này tôi nghiệm ra được nhiều điều. Tôi biết rằng bên dưới mọi thứ vỏ bọc chúng ta dùng để thủ thế, để bảo vệ phẩm giá và địa vị, vẫn còn đó một điều thật quý giá mà tôi gọi là tâm hồn.


Tôi tin rằng: nếu tâm hồn bạn và tâm hồn tôi nhận ra nhau thì chúng ta chẳng còn gì phải sợ hãi hay cǎm thù oán ghét nhau. Nếu bạn từng có một khoảnh khắc gắn bó với đồng loại qua sức mạnh của nụ cười, thì tôi tin rằng bạn cũng đồng ý với tôi, đó là một phép lạ nho nhỏ, một món quà tuyệt vời mà chúng ta có thể dành cho nhau.

 

Một nữ tu ở Calcutta đã cảm nhận được điều này trong cuộc sống, và bà đưa ra lời khuyên chân thành:

 "Hãy mỉm cười với nhau, mỉm cười với vợ, với chồng, với con cái bạn và với mọi người dù đó là ai đi nữa, 

vì điều này sẽ giúp bạn lớn lên trong tình yêu của nhau . . . ''


LE TRAIN DE LA VIE (CHUYẾN XE CUỘC ĐỜI) - TÂM MINH NGÔ TẰNG GIAO


 

Sưu tầm từ Internet

,

16 ĐẶC ĐIỂM CỦA NGƯỜI MẠNH MẼ



Một người mạnh mẽ sẽ dễ dàng đạt được thành công trong cuộc sống và ít gặp phải những tổn thương. Mỗi người sẽ có cá tính, cách ứng xử cũng như quan điểm sống khác nhau nhưng những người mạnh mẽ thường có chung những đặc điểm chung dưới đây.

 

1. Biết cân bằng giữa cảm xúc và lý trí

Nếu là một người có tinh thần mạnh mẽ, bạn sẽ biết làm thế nào để cân bằng cả hai, để thấy rõ khi nào cảm xúc chiếm ưu thế hơn lý trí trong quá trình ra quyết định.

 

2. Có thể thích ứng với sự thay đổi

Cuộc sống không ngừng thay đổi, và đôi khi rất khó để thích ứng với hoàn cảnh mới. Hầu hết mọi người chỉ cố gắng kháng cự lại những thay đổi, nhưng người mạnh mẽ sẽ tập trung đối mặt với thực tế thay đổi nhanh chóng.

 

3. Dám đối mặt với những nỗi sợ hãi đang kìm hãm bạn

Hầu hết mọi người đều né tránh nỗi sợ của họ; một số người cố gắng đối mặt với nỗi sợ của mình chỉ để ra vẻ trước mặt người khác. Nhưng người mạnh mẽ không cần chứng tỏ. Họ đương đầu và vượt qua những nỗi sợ hãi ngăn cản họ trở thành một người mới tốt hơn.

 

4. Học từ những sai lầm của mình

Người mạnh mẽ không cố gắng biện minh cho hành động hay giấu giếm sai lầm của mình với người khác. Họ học từ những sai lầm và hy vọng sẽ trở nên tốt hơn.

 

5. Cân bằng giữa việc bạn là ai và bạn muốn trở thành người như thế nào

Nếu bạn là một người mạnh mẽ, bạn có thể chấp nhận bạn là ai vào lúc này, nhưng bạn không bao giờ ngừng cải thiện để trở thành người tốt hơn.

 

6. Ăn mừng thành công của người khác

Người mạnh mẽ biết làm thế nào để hợp tác. Sự thành công của người khác không bao giờ làm cho họ cảm thấy ghen tị. Ngược lại, những người tinh thần mạnh mẽ biết ăn mừng cho hạnh phúc và thành công của người khác.

 

7. Quan tâm đến việc cải thiện kỹ năng hơn là hiển thị chúng ra

Nói chung, người ta có xu hướng tìm kiếm sự chấp thuận của người khác. Nhưng những người mạnh mẽ thường tập trung vào việc cải thiện kỹ năng của họ mà không cần tìm kiếm sự công nhận.

 

8. Sống một cuộc sống đích thực

Người mạnh mẽ là người trung thực với chính mình. Hành động của họ không bao giờ mâu thuẫn với lời nói.

 

9. Bạn thấy khó khăn là cơ hội

Mọi trở ngại và vấn đề bạn phải đối mặt chỉ là cơ hội cho bạn phát triển. Mọi người thường khó chịu khi gặp khó khăn, nhưng những người mạnh mẽ chấp nhận thách thức để trở nên tốt hơn.

 

10. Bạn quan trọng mình là ai chứ không phải mình đạt được những gì

Người mạnh mẽ đặt giá trị thực vào việc họ là ai, không phải những gì họ có. Vì vậy, họ không thực sự quan tâm nếu họ giành chiến thắng hay thua cuộc.

 

11. Có thể đứng dậy sau khi ngã xuống

Đối với những người mạnh mẽ, thất bại không phải là kết thúc của chặng đường mà là sự khởi đầu. Họ tin rằng con đường họ đã chọn cuối cùng sẽ dẫn họ đến thành công.

 

12. Luôn biết ơn

Thay vì muốn nhiều hơn nữa, người mạnh mẽ tin rằng họ có nhiều hơn những gì họ cần và luôn biết ơn về điều đó.

 

13. Tập trung vào những gì bạn biết và làm tốt nhất

Những người có tinh thần mạnh mẽ thường làm việc hiệu quả và thành công trong cuộc sống vì họ dành thời gian của họ, những nỗ lực và nguồn lực vào những gì họ làm tốt nhất.

 

14. Lạc quan nhưng vẫn thực tế

Người mạnh mẽ luôn luôn lạc quan. Khi phải đối mặt với những trở ngại, họ hy vọng cho những điều tốt nhất, nhưng đồng thời họ cũng rất thực tế.

 

15. Sẵn sàng giải quyết vấn đề

Bạn có thể phàn nàn về vấn đề của mình và tiếp tục “chuyện bé xé ra to”. Hoặc bạn có thể bắt tay vào giải quyết nó như những người mạnh mẽ thường làm.

 

16. Luôn sẵn sàng học hỏi

Một ngày mới, một con người mới, hay một kinh nghiệm mới luôn là một cơ hội để học hỏi điều gì đó. Không quan trọng cuộc sống ném vào họ thứ gì người mạnh mẽ luôn sẵn sàng đón nhận và tìm hiểu.

 

 Sưu tầm từ Internet

AN LẠC VÀ TỰ TẠI

TRONG ĐỜI SỐNG THƯỜNG NHẬT

 


 

Hạnh phúc mà chúng ta khát khao, niềm an vui mà ta nỗ lực vươn tới, những khổ đau mà ta cố tận trừ, tất cả đều tới từ tâm của mỗi người, không tới từ môi trường bên ngoài, không tới từ người khác. Chúng sinh khổ đau bởi chưa điều phục được dòng tâm mình. Họ để cho những phiền não si mê, bất mãn, ghanh tỵ, ích kỷ tự do hoành hành. Thay vì chiến thắng và điều phục chúng, họ lại nhận phần thất bại về mình. Đó là tất cả những gì đời sống hàng ngày của chúng sinh khổ đau đang trải qua.  Nếu nỗ lực rèn luyện tâm, chúng ta sẽ tìm thấy hạnh phúc, niềm an lạc trong đời sống thường nhật và những khổ đau không mong muốn sẽ chấm dứt.

 

Nếu muốn có sự an vui trong đời sống thường nhật, thậm chí nếu như ta chưa hoàn toàn vượt trên được những mong muốn cá nhân, chưa trọn vẹn làm lợi ích hữu tình thì ít nhất ta cũng có thể rèn luyện tâm bình đẳng, thấu hiểu rằng ta và chúng sinh đều bình đẳng giống nhau ở mong cầu hạnh phúc. Ai cũng mong cầu hạnh phúc và niềm an lạc, chẳng ai muốn phải trải qua khổ đau dù là nhỏ nhất.

 

Nuôi dưỡng tâm Bình đẳng

 

Nếu tư duy kỹ càng bạn sẽ thấy bản thân mình, gia đình mình, bạn bè mình, những đồng nghiệp, tất thảy mọi người trên thế giới, cả những loài động vật, côn trùng nhỏ nhiệm, thực sự thì tất thảy chúng sinh đều mong cầu hạnh phúc và bình an, chẳng ai chẳng loài nào mong muốn khổ đau cả. Bởi vậy chẳng có một lý do hợp lý nào khi cho rằng hạnh phúc và bình an của mình quan trọng hơn của người khác và loài khác cả. Bạn hãy hướng tâm về những người mà mình không thích, những người từng nói xấu hay làm hại bạn, thực ra họ cũng bình đẳng giống bạn. Bạn không thể tìm thấy bất kỳ một lý do nào để chứng minh rằng hạnh phúc và khao khát được tự do khỏi khổ đau của người mà bạn thân yêu lại quan trọng hơn hạnh phúc của những người từng làm tổn hại bạn. Rồi hãy hướng tâm tới những người trong gia đình, nơi làm việc, mọi người trong xã hội, trong đất nước, toàn bộ thế giới và tất thảy chúng sinh. Dù cho có khác nhau về ngôn ngữ, văn hóa, màu da thì họ cũng đều bình đẳng ở mong cầu hạnh phúc và tránh khổ đau. Bạn và những người từng làm phiền bạn cũng đều giống nhau như vậy. Và thêm nữa, bạn và tất cả mọi người đều xứng đáng được ân hưởng hạnh phúc và vượt trên khổ đau ở đời sống này. Trong đời sống bạn và mọi người đều cần sự giúp đỡ từ người khác và mọi người cũng cần tới bạn. Như thế thì chẳng có lý do gì bạn lại làm tổn hại người khác chỉ vì lợi ích vị kỷ và hạnh phúc của riêng mình. Nếu thật như vậy thì thật bất hạnh ta đã bị chi phối bởi một tâm thức nhỏ nhen và hạn hẹp.

 

Nếu trong gia đình, một đôi vợ chồng, ít nhất một người biết nuôi dưỡng dòng tâm bình đẳng thì sẽ có nhiều an lạc và hòa hợp. Bình đẳng mà tôi vừa nói tới ở trên là một thực tế, nhưng người đời thường hiểu sai lệch và luôn nghĩ: “tôi quan trọng hơn người khác, hơn tất cả chúng sinh khác”, mặc dù chẳng có lý do thuyết phục nào cho suy nghĩ đó cả. Thực sự “một cái tôi quan trọng hơn người khác” không tồn tại; đó là một tri kiến lầm lạc và nếu cứ bám chấp vào tri kiến đó sẽ rất nực cười, nhưng đó là là thứ chúng ta làm trong đời sống hàng ngày. Đó là nhân của mọi rắc rối và xung đột.

 

Những lầm sai của sự nuông chiều bản ngã

 

Tư tưởng ích kỷ bản ngã là nguồn cội của tất cả sự tham lam, thất bại, xung đột, bất mãn, tranh đấu và mọi rắc rối của đời sống thường nhật. Tư tưởng ích kỷ càng lớn thì các rắc rối càng lớn theo, chúng ta càng ích kỷ tự lợi, chỉ chăm chăm cho hạnh phúc của riêng mình thì chúng ta càng bất an và thất bại. Chúng ta thậm chí tức giận một cách vô cớ với những chú chim đang hót líu lo ngoài khung cửa dù chúng chả có ý định làm phiền ta, trong khi những người khác lại thấy an lạc trước những âm thanh dễ chịu thì những người ích kỷ như chúng ta lại thấy khó chịu, bực dọng. Chúng ta thậm chí bực tức với những chú chó sủa ngoài đường hay cả với những luồng gió ở bụi cây! Nếu thức ăn mang tới cho ta có hơi nguội một chút, chúng ta cứ quan trọng hóa vấn đề lên và coi đó là rắc rối lớn.

 

Mọi rắc rối và bất an tới từ tâm ích kỷ. Nếu mang nó xuống phố, anh ta sẽ bất an, nếu ở nhà anh ta cũng sẽ bất an, dù đi đâu làm gì cũng không bao giờ được hài lòng và hạnh phúc. Bạn có thể thấy rõ điều này đặc biệt đúng với các cặp vợ chồng ích kỷ, họ tranh cãi suốt ngày. Họ tranh cãi trong vườn, trong phòng ăn, khi ăn trưa, lúc ăn tối. Thời gian duy nhất không tranh cãi chính là lúc họ không ở cạnh nhau. Nhưng nếu ít nhất chỉ một trong 2 người biết nhẫn nại, bỏ bớt những bám chấp một vài sự ích kỷ cho riêng mình, chắc chắn mối quan hệ của họ sẽ trở nên bình an và hòa hợp. Càng biết buông xả, bình an và hòa hợp càng lớn hơn.

 

Bởi vậy điều quan trọng trước hết là cần thay đổi tâm thức, thực hành bình đẳng tâm, rèn luyện tâm để bớt dần đi sự ích kỷ chỉ quan tâm tới sự an vui của bản thân. Còn nếu tâm mình luôn bị chi phối bởi thái độ ích kỷ tự lợi, nếu ta không biết rèn luyện tâm, thì dù ta có sống một tỷ năm, một tỷ kỷ cũng sẽ chẳng có lợi lạc gì, chúng ta sẽ chẳng thể có được bất kỳ sự bình an nào mà chỉ có những chướng ngại, bất mãn. Như thế càng sống lâu sẽ lại càng bất an và do bất an ta lại đổi người chồng khác, người vợ khác, thay đổi hoàn cảnh bên ngoài hàng triệu lần nhưng vẫn cứ bất an, chúng ta không bao giờ tìm thấy niềm an vui đích thực trong đời sống làm người.

 

Bạn có thể thấy những lập luận trên rất lô-gic và rõ ràng. Nếu một ai đó đối xử tệ, phê phán bạn, soi mói và nó làm bạn tổn thương. Nhưng nếu không quá coi trọng mình, nếu không bám chấp vào những vui thích của bản thân thì dù họ có phê phán hay diễu cợt bạn cũng chẳng bao giờ bị tổn thương cả. Tâm bạn tổn thương là do mình quá coi trọng bản thân thôi.

 

Để có thể điều phục và tận trừ tư tưởng ích kỷ tự lợi, bạn nên coi nó như kẻ thù, giống như một kẻ gây phiền não bên ngoài vậy. Hãy không ngừng tư duy về những tác hại mà ích kỷ tự lợi mang lại. Thậm chí bạn thực hành Phật pháp, dù cho bất kỳ điều gì bạn làm bằng thân, khẩu, ý nhưng sẽ không thể trở thành Pháp, đó là tác hại mà ích kỷ mang lại. Hành động của bạn không trở thành Pháp bởi vì bạn bị ích kỷ chi phối. Thậm chí chúng ta thụ nhận rất nhiều giáo pháp từ các bậc thầy, khi phải đối mặt với chướng ngại chúng ta không thể nhớ tới giáo pháp để đưa vào thực hành. Khi một ai đó đối xử không tốt, phê phán ta, chúng ta thậm chí không thể nhớ được cần phải thực hành pháp thiền nào khi ấy. Tại sao? Bởi vì chúng ta bị tâm ích kỷ dẫn đường. Khi ấy thậm chí chư Phật ba đời có tới trước ta, ban cho ta giáo pháp trong hàng trăm năm thì giáo pháp cũng không mang lại lợi lạc gì bởi vì giáo pháp đã không làm ta chuyển tâm. Nếu ta không tự nỗ lực từ phía mình thì dù cho có bậc thầy vĩ đại tới cỡ nào, cũng sẽ chẳng có chuyển biến nào xảy ra, sự an lạc nội tâm không bao giờ có.

 

Dù cho ta có đang thực hành Phật pháp và thụ nhận rất nhiều giới nguyện, giới Biệt giải thoát, giới Bồ tát, giới Mật thừa, nhưng ta không thể giữ giới nguyện nào thanh tịnh và viên mãn cả. Khi ấy những mong nguyện cho bản thân ta cũng sẽ chẳng bao giờ được viên mãn, những hành động chúng ta làm cho bản thân cũng không trọn vẹn. Ích kỷ không chỉ ngăn trở chúng ta thành công thế tục mà còn ngăn trở chúng ta tiến bộ trên con đường tâm linh và trải nghiệm sự an lạc giải thoát. Nó ngăn trở chúng ta làm lợi ích cho tha nhân và cũng có thể nói rằng chúng ta đang làm tổn hại cho chúng sinh.

 

Nếu tư duy kỹ càng bạn sẽ thấy rằng ích kỷ tự lợi chắc chắn làm tổn hại chúng sinh. Nếu không có sự chứng ngộ, chúng ta không thể làm lợi ích cho mọi người, không thể dẫn dắt mọi người một cách chân xác và thanh tịnh, chúng ta không thể giúp họ thoát khỏi khổ đau và đưa họ tới hạnh phúc viên mãn. Bởi vậy, bản thân việc giữ thái độ ích kỷ mang lại tổn hại to lớn cho khả năng làm lợi ích chúng sinh của chính chúng ta. Điều này rất rõ ràng.

 

Hạnh Nhẫn – pháp thực hành tâm yếu trong đời sống

 

Bởi vậy, điều đầu tiên chúng ta cần làm trong đời sống thường nhật là thay đổi động cơ và thái độ sống của mình, và khi phải đối mặt với một kẻ thù, với những người gây tổn hại và phiền não tới ta, hãy thực hành hạnh nhẫn với họ. Khi một ai làm phiền ta chính là lúc ta có cơ hội hành hạnh nhẫn. Ít nhất ta cũng có thể thực hành tâm bình đẳng, vượt trên những ích kỷ bản thân và biết trân trọng mọi người, hãy tư duy về lòng tốt của mọi người và những hạn hẹp của tâm vị kỷ. Một trái tim nồng ấm là điều ta cần nuôi dưỡng trước hết.

 

Dù cho ta có tích lũy bao tiền của vật chất, sự sang giàu, dù cho ta đã tích lũy bao vốn tri thức, dù cho ta có danh tiếng bao nhiêu, địa vị, tri thức nhiều như thế nào, có bao nhiêu người theo, sùng kính ta, ngợi ca ta thì nếu như chúng ta không thực hành hạnh nhẫn và từ tâm thì chúng ta sẽ chẳng bao giờ có được sự bình an nội tâm đích thực. Thậm chí nếu ta có tiêu hàng tỷ đô la để mua những căn hộ sang trọng nhất trên thế giới nhưng nếu tâm ta vẫn vị kỷ tự lợi thì chắc chắn không bao giờ ta có được an lạc nội tâm đích thực cả.

 

Vậy thì niềm an lạc nội tâm tới từ đâu? Tới từ kẻ thù của chúng ta. Trong sự thực hành, những ai làm ta phiền não lại chính lại là đối tượng mang lại cho ta bình an nội tâm. Khi ta thực hành hạnh nhẫn và khởi phát từ bi tâm tới họ, sự sân hận trong ta sẽ giảm thiểu. Dần dần qua năm tháng, ta sẽ khó có thể sân hận và chắc chắn nếu có thì nó sẽ không kéo dài. Bằng hữu ít mang lại cho ta cơ hội thực hành hạnh nhẫn và từ bi tâm. Thường thì chúng ta phải dựa vào kẻ thù để nuôi dưỡng và phát triển hạnh nhẫn.

 

Nhiều người sau khi mất 50 năm tìm kiếm hạnh phúc và sự bình an, họ tiêu hàng tỷ đô la cho việc học hành và mua sắm nhưng nếu không thực hành hạnh nhẫn, nuôi dưỡng một trái tim thiện lành và thay đổi tri kiến về đời sống, thì chắc chắn họ không bao giờ có được sự an lạc. Tất cả những rắc rối dường như vẫn không thay đổi nếu như không muốn nói là nhiều hơn và tồi tệ hơn những rắc rối trước khi ta được học hành, giáo dục, khi ta còn nhỏ. Đây là một trải nghiệm, các bạn có thể tư duy và so sánh với trải nghiệm của mình xem.

 

Nhưng nếu ta hành hạnh nhẫn, nuôi dưỡng từ bi tâm với kẻ thù, với những kẻ từng gây khó chịu, phiền não cho ta, chỉ trích ta hàng ngày, chúng ta sẽ phát triển được sự thành tựu lớn lao và sẽ dần đạt tới sự tĩnh tại trong dòng tâm. Bởi vậy, bạn sẽ thấy những bình an và an lạc nội tâm lại xuất phát từ chính kẻ thù của mình. Nếu người đó không có những tư tưởng xấu với mình, sân hận mình, chỉ trích mình thì mình sẽ ít có cơ hội được thực hành hạnh nhẫn và bởi vậy sẽ ít có cơ hội rèn luyện, nuôi dưỡng sự an lạc và tĩnh tại nội tâm. Sự an lạc nội tâm tới từ người đó. Bởi vậy, người đang sân với bạn, không thích hay chỉ trích bạn thực ra chính là rất đáng trân quý.

 

Như tôi đã nhắc tới lúc trước, những năm trước khi bạn thực hành hạnh nhẫn, bất kỳ khi nào bạn sân giận một ai đó, cơn giận có thể kéo dài rất lâu, trong nhiều tuần, nhiều tháng. Chỉ nhìn thấy bức hình của người đó hay thậm chí nhớ tới người đó, cơn giận sẽ khởi lên trong dòng tâm bạn. Nhưng sau nhiều năm thực hành hạnh nhẫn, khi cơn giận nổi lên, nó có thể chỉ kéo dài đôi chút, trong một vài giây và sau đó biến mất. Tâm của bạn đã hoàn toàn thay đổi. Trước khi hành hạnh nhẫn, bạn thấy người từng chỉ trích, sân giận mình rất tiêu cực, xấu xa , ích kỷ và cục cằn nhưng nay bạn sẽ phát hiện ra vẻ đẹp, sự trân quý và lòng từ nơi họ. Bạn sẽ thấy họ cũng thực sự ấm áp, như người mẹ của mình, người từng nâng đỡ, từ tâm với bạn. Thậm chí bạn thực sự cảm thấy từ bi với kẻ thù hơn cả với chính người mẹ của mình.

 

Bởi vậy bạn thấy đấy, khi thực hành hạnh nhẫn với kẻ thù, bạn sẽ ngay lập tức có được sự an lạc nội tâm mà nhiều năm tháng học hành hay tiêu phí rất nhiều tiền của bạn đã không có được; khoảnh khắc bạn thực hành hạnh nhẫn, bạn sẽ có sự an lạc nội tâm mà mình đã không thể có khi đã tích lũy được vô số tiền của vật chất. Bởi vậy bạn sẽ thấy thật trân quý và quan trọng khi thực hành một trái tim nồng âm của từ bi tâm, nó không tốn lấy một xu chi phí nào.

 

Giáo pháp đã dạy, bằng việc coi kẻ thù của mình, người từng chỉ trích hay sân hận mình là Thầy, là người bạn đức hạnh đã giúp mình thực hành trọn vẹn hạnh nhẫn, khi ấy bạn sẽ có năng lực tận trừ tất cả các phiền não và dần tới quả vị cao của đạo lộ giải thoát. Khi ấy, một cách tự nhiên, bạn có năng lực và đức hạnh hướng đạo cho tất thảy chúng sinh mà không dính mắc bất kỳ lầm sai dù là nhỏ nhiệm nhất nào.

 

Tất cả những năng lực hướng đạo cho tất thảy chúng sinh tới tự do khỏi khổ đau và đạt tới hạnh phúc đích thực không chút lầm sai đều bắt nguồn từ kẻ thù của mình, từ chúng sinh đã sân giận với bạn. Bởi vậy những chúng sinh này vô cùng đáng trân quý.

 

Nếu không thực hành hạnh nhẫn với kẻ thù, khi ấy bạn sẽ rất dễ bị sân giận chi phối và khi ấy sẽ đọa lạc; nếu hành hạnh nhẫn với kẻ thù, sẽ tiến tới giải thoát giác ngộ. Thậm chí nếu một ai tặng cho bạn một tỷ đô la hay tất cả kim cương trên trái đất này, bạn vẫn không thể mua được sự an lạc, tự tại mà mình có như khi thực hành từ bi, hạnh nhẫn với chúng sinh từng sân hận bạn.

 

Chúng ta chưa muốn nói tới những lợi lạc to lớn mà bạn nhận được từ phía kẻ thù, chỉ cần nói về sự giảm thiểu sân giận hay an lạc nội tâm mà bạn nhận được trong đời sống thường nhật, nếu bạn có thể ban tặng cho kẻ thù vô số của cải châu báu thế gian trong mọi lúc liên tục trong hàng ngàn năm thì cũng không có giá trị gì so với lợi lạc mà bạn có được khi thực hành hạnh nhẫn với họ. Thậm chí ban tặng cho người đó rất nhiều châu báu cũng không bao giờ đáp lại lòng tốt của họ đã mang tới cho bạn cơ hội thực hành hạnh nhẫn và nhiều phẩm hạnh cao quý khác của dòng tâm.

 

Khi bạn hướng tâm tới những chúng sinh trong pháp giới, trong bầu trời, dưới mặt nước, trong bụi cây, bạn sẽ thấy họ không ngừng tìm cầu hạnh phúc. Tất cả mọi người trong thành phố, làng quê, chúng sinh trong không gian, ở mặt nước, ai ai cũng không ngừng tìm cầu hạnh phúc. Nhưng bạn phải hiểu rằng điều trước nhất đảm bảo cho hạnh phúc và sự an lạc là thực hành hạnh nhẫn trong đời sống hàng ngày, là thực hành tâm từ, tâm bi và tâm Bồ đề.

 

Và bạn cũng phải hiểu rằng để tìm cầu sự an bình nội tâm, bạn không nhất thiết phải đi khắp thế gian, không phải tiêu nhiều tiền bạc, để tìm kẻ thù. Kẻ thù ở khắp mọi nơi! Ngay ở đây trong gia đình mình. Bạn không phải tới văn phòng du lịch: xin hãy chỉ cho tôi tới kẻ thù để thực hành hạnh nhẫn.  Kẻ thù có thể ở khắp xung quanh bạn, hàng ngày, trong nhà, văn phòng, trên được phố, ở ngay tại nơi đây. Họ rất từ bi. Bạn không phải tiêu hàng triệu đô la để tìm họ để thực hành hạnh nhẫn, để tìm kiếm sự an lạc nội tâm. Họ rất tốt lành, họ đã tới trước bạn. Giống như là tình cờ tìm được một triệu đô la trong thùng rác, giống như tìm thấy một vật báu ngay phía trước bạn mà chẳng cần phải đi đâu xa.

 

Thực ra nếu quán xét kỹ càng, người đó không phải là kẻ thù của bạn trong mọi lúc. Nếu người đó không ngừng sân giận, hàng ngày, hàng tháng hàng năm với bạn thì bạn chắc chắn vô cùng may mắn bởi vì bạn có thể thực hành hạnh nhẫn trong mọi lúc, hàng ngày, hàng năm. Nhưng không phải như vậy, chẳng có ai lúc nào cũng luôn sân giận và chỉ trích mình cả và khi ấy bạn không có cơ hội thực hành. Bởi vậy nếu bạn không tận dụng cơ hội thực hành hạnh nhẫn khi người đó đang nổi đóa với bạn thì có nghĩa là bạn đã lỡ một cơ hội phát triển dòng tâm mình, phát triển một trái tim thiện lành.

 

Nếu không dù chúng ta có nhận bao nhiêu giáo pháp về hạnh nhẫn và rèn luyện tâm, ngày qua ngày chúng ta không thực sự thực hành, rồi tới môt lúc vô thường ập tới, chúng ta từ giã cõi đời này. Và cuộc đời chấm dứt, chúng ta không thực hành và chẳng bao giờ có cơ hội trải nghiệm sự an lạc, tự tại khi hành hạnh nhẫn.

 

Bởi vậy bạn có thể thấy người từng sân giận, chỉ trích hay thậm chí làm tổn hại bạn thực sự tốt lành, trân quý và hy hữu tới mức nào. Chúng ta cần biết nhận ra phương diện tốt lành của họ và đừng bỏ lỡ cơ hội thực hành hạnh nhẫn mà họ ban tặng dù cho có khó khăn tới cỡ nào.

 

An lạc và tự tại trong đời sống thường nhật

 

Theo cách này, dù bạn ở bất kỳ nơi đâu, ở nhà với cha mẹ và người thân hay đang ở một mình, bạn cũng sẽ luôn hạnh phúc và an lạc. Nếu bạn thực hành một trái tim thiện lành, biết vượt trên những lợi ích bản ngã và mang lại an vui cho mọi người thì chắc chắn bạn sẽ có an lạc tự tại trong đời sống. Dù ở thành phố hay ẩn tu trên núi cao, bạn cũng sẽ an lạc. Khi bạn tới nơi làm việc sẽ chẳng có ai để bạn sân giận với họ, sẽ chẳng có ai có thể làm phiền não bạn. Dù tới bất kỳ nơi đâu, hạnh phúc cũng sẽ tràn đầy quanh bạn. Mọi người sẽ thấy bình an khi nhìn thấy bạn và mong muốn được gặp gỡ bạn. Thậm chí nếu bạn không quan tâm tới danh tiếng, nhưng bởi vì bạn có một trái tim thiện lành nên tiếng thơm của bạn sẽ tỏa khắp. Thậm chí  bạn không muốn có sự giúp đỡ nhưng nhiều người mong muốn trợ giúp bạn. Đời sống của bạn tràn đầy an lạc và hạnh phúc và những đời sống kế tiếp thậm chí còn nhiều gấp bội.

 

Bởi vậy khi đi làm, hãy luôn nhớ tới lòng tốt của các đồng nghiệp hàng ngày. Thái độ này rất quan trọng. Hay ít nhất hãy nhớ tới lòng tốt của ông chủ bạn, người đã mang lại công ăn việc làm cho bạn.Tất nhiên bạn được trả công cho công việc của mình nhưng vẫn rất cần giữ thái độ trân trọng và tri ân. Những khó khăn rắc rối hàng ngày xuất hiện là do ta thiếu chính kiến. Những suy nghĩ lầm sai là nhân dẫn đến khổ đau, chính kiến mang lại an lạc và hòa hợp. Bởi vậy khi tới nơi làm việc hãy nhớ tới lòng tốt của mọi người xung quanh, đặc biệt những người đã mang lại cho bạn những nhu yếu phẩm đảm bảo đời sống.  Cũng nhờ các duyên đó mà bạn có thể thực hành giáo pháp và nuôi dưỡng một trái tim thiện lành. Nếu còn chưa nhớ nghĩ được rộng khắp tất thảy chúng sinh thì ít nhất ở nơi làm việc, hãy nhớ nghĩ cho lợi lạc của đồng nghiệp, những người xung quanh, thay vì suy nghĩ: tôi đi làm để mang lại hạnh phúc cho mình, để kiếm tiền và hưởng niềm vui cho riêng mình.

 

Tương tự như vậy, khi dùng bữa ăn, uống nước, đi ngủ hay làm bất kỳ điều gì, hãy làm với tâm nguyện vì lợi ích hết thảy hữu tình.  Hãy khởi phát suy nghĩ: mục đích đời sống sinh ra làm người của tôi là tận trừ mọi khổ đau cho chúng sinh và đưa họ tới bến bờ hạnh phúc. Mục đích đời làm người của tôi là phụng sự mọi người, phụng sự chúng sinh. Như thế, khi tôi dùng thức ăn này, khoác lên mình bộ quấn áo này…bất kỳ điều gì tôi làm đều mang lợi ích giải thoát cho chúng sinh.

 

Giáo pháp đã dạy rằng: Khi ngước nhìn, hãy nhìn bằng Bồ đề tâm; Khi ăn hãy ăn bằng Bồ đề tâm; Khi nói chuyện hãy nói bằng Bồ đề tâm, khi tư duy hãy tư duy bằng Bồ đề tâm. Bất kỳ điều gì chúng ta làm, hãy làm với Bồ đề tâm. Khi ấy niềm an lạc tự tại sẽ tới không chỉ trong đời này mà vô số đời kế tiếp.

 

La Sơn Phúc Cường dịch từ www.Fmpt.org, Lama Zopa, Find peace in every day life.

Thư Viện Hoa Sen