Sưu tầm từ Internet

GIÀ SAO CHO SƯỚNG ?
Bs Đỗ Hồng Ngọc



Già thì khổ, ai cũng biết. Sanh bệnh lão tử! Nhưng già cũng có thể sướng. Muốn sống lâu thì phải già chứ sao! Già có cái đẹp của già. Trái chín cây bao giờ cũng ngon hơn trái giú ép.Cái sướng đầu tiên của già là biết mình …già, thấy mình già, như trái chín cây thấy mình đang chín trên cây. Nhiều người từ chối già, chối từ cái sự thật đó và tìm cách giấu đi, như trái chín cây ửng đỏ, mềm mại thơm tho mà ráng căng cứng xanh lè thì coi hổng được. Mỗi ngày nhìn vào gương người già có thể phát hiện những vẻ đẹp bất ngờ như những nếp nhăn mới xòe trên khóe mắt, bên vành môi, những món tóc lén lút bạc chỗ này chỗ nọ, cứng đơ xơ xác…không khỏi tức cười. Quan sát nhìn ngắm mình như vậy, ta mới hiểu được cái chữ “xồng xộc” của Hồ Xuân Hương: “Chơi xuân kẻo hết xuân đi / Cái gì xồng xộc nó thì theo sau”!. Có lẽ nữ sĩ lúc đó mới vào tuổi… 40! Thời ta bây giờ, 40 tuổi lại là tuổi đẹp nhất. Phải đợi đến 80 mới gọi là hơi già. Trong tương lai, khi người ta sống đến 160 tuổi thì 80 là tuổi đẹp nhất!

Tuy vậy, thực tế già thì khó mà sướng. Con người ta có cái khuynh hướng dễ thấy khổ hơn. Khổ dễ nhận ra còn sướng khó thì khó biết! Một người luôn thấy mình…sướng thì không khéo người ta nghi ngờ mình có vấn đề…tâm thần. Nói chung, người già có 3 nỗi khổ thường gặp nhất, nếu giải quyết được sẽ giúp họ sống “trăm năm hạnh phúc”.

Một là thiếu bạn! Nhìn qua nhìn lại, bạn cũ rơi rụng dần…thiếu bạn bè, hụt hẩng cô đơn, và dĩ nhiển …cô độc. Từ đó dễ thấy mình bị bỏ rơi, thấy không ai hiểu mình! Quay quắt, căng thẳng, tủi thân. Lúc nào cũng đang như : “Gặm một khối căm hờn trong củi sắt / Ta nằm dài nghe ngày tháng dần qua”!.

Người già chỉ sảng khoái được khi rơm rả với ai đó, nhất là những ai “cùng một lứa bên trời lận đận”…Gặp được bạn tâm giao thì quả là một liều thuốc bổ mà không bác sĩ nào có thể biên toa cho mua được!

Để giải quyết những chuyện này, ở một số nước tiên tiến, người ta mở các phòng tư vấn, giới thiệu cho những người già cùng sở thích, cùng tính khí, có dịp làm quen với nhau. Người già giới thiệu mình và nêu “tiêu chuẩn” người bạn mình muốn làm quen. Nhà tư vấn sẽ “maching” sẽ tìm ra kết quả và làm …môi giới. Dĩ nhiên môi giới cho họ kết bạn. Còn sau này họ thấy tâm đầu ý hợp thì tiến tới hôn nhân (nếu còn độc thân) thì họ rán chịu! Đó là chuyện riêng của họ. Ngày trước, Uy Viễn tướng công mà còn phải than:

Tao ở nhà tao, tao nhớ mi
Nhớ mi nên phải bước chân đi
Không đi mi bảo rằng không đến
Đến thì mi nói đến làm chi
Làm chi tao có làm chi được
Làm được thì tao đã lắm khi…
 Nguyễn Công Trứ

Rồi họ dạy người già học vi tính để có thể “chát”, “meo”, với nhau để chia sẻ tâm tình, giải tỏa stress…thỉnh thoảng tổ chức cho các cụ họp mặt đâu đó để trực tiếp gặp gỡ, trao đổi, dòm ngó, khen ngợi hoặc …chê bai lẫn nhau. Khen ngợi chê bai gì cũng có lợi cho sức khỏe! có dịp tương tác, có dịp cãi nhau là sướng rồi, các tế bào não sẽ được kích thích, sẽ hoạt hóa, sẽ tiết ra nhiều kích thích tố. Tuyến thượng thận sẽ hăng lên, làm việc năng nổ, tạo ra cortisol và epinephrine làm cho máu huyết lưu thông, hơi thở trở nên sảng khoái, rồi tuyến sinh dục tạo ra DHEA (dehydroepiandosterone)…một kích thích tố làm cho người ta trẻ lại, trẻ không ngờ!…Dĩ nhiên phải chọn một nơi có không khí trong lành. Hoa cỏ thiên nhiên. Thức ăn theo yêu cầu. Gợi nhớ những kỷ niệm xưa…Rồi dạy các cụ vẽ tranh, làm thơ, nắn tượng…tổ chức triển lãm cho các cụ, rồi trình diễn văn nghệ cây nhà lá vườn. Các cụ dư sức viết kịch bản và đạo diễn. Coi văn nghệ không sướng bằng làm …văn nghệ! (Tập cho các cụ hát/khuyến khích các cụ hát những bài đã thuộc/ưa thích từ còn thời còn trẻ - HoPhap.Net)

Cái thiếu thứ hai là thiếu… ăn! Thực vậy, ăn không phải là tọng, là nuốt, là ngấu nghiến… cho nhiều thức ăn! Ăn không phải là nhồi nhét cho đầy bao tử! Trong cuộc sống hàng ngày có nhiều thứ nuốt không trôi lắm! Chẳng hạn ăn trong nỗi sợ hãi, lo âu, bực tức, ăn trong nỗi chờ đợi, giận hờn thì nuốt sao trôi? Nuốt là một phản xạ đặc biệt của thực quản dưới sự điều khiển của hệ thần kinh. Một người trồng chuối ngược vẫn có thể nuốt được dễ dàng! Nhưng khi buồn lo thì phản xạ nuốt bị chấm dứt!

Nhưng các cụ thiếu ăn, thiếu năng lượng phần lớn là sợ bệnh, kiêng khem quá đáng. Bác sĩ lại hay hù, làm cho họ sợ thêm! Nói chung, chuyện ăn uống nên nghe theo mệnh lệnh của… bao tử:

Cư trần lạc đạo thả tùy duyên
Cơ tắc xan hề khốn tắc miên…
(Ở đời vui đạo thả tùy duyên
Đợi đến thì ăn, mệt ngủ liền…)
Trần Nhân Tông

“Listen to your body”. Hãy lắng nghe sự mách bảo của cơ thể mình! Cơ thể nói thèm ăn cái gì thì nó đang cần cái đó! Nhưng nhớ ăn là chuyện của văn hóa! Chuyện của ngàn năm chứ không phải một ngày một buổi. Món ăn gắn với kỷ niệm, gắn với thói quen, gắn với mùi vị từ thuở còn thơ! Người già có thể thích những món ăn…kỳ cục. Không sao, đừng ép! Miễn đủ nhóm: bột, đạm, dầu, rau…Mắm nêm, mắm ruốc, mắm bò hóc, tương, chao …đều tốt cả. Miễn đừng quá mặn, quá ngọt…là được. Cách ăn cũng vậy. Hãy để các cụ tự do tự tại đến mức có thể được. Đừng ép ăn, đừng đút ăn, đừng làm “hư” các cụ.

Cũng cần có sự hào hứng, sảng khoái, vui vẻ trong bữa ăn. Con cháu phải biết hiếu thảo phải biết …giành ăn với các cụ (như con nít/tuổi thơ khiến các cụ vui mà ăn nhiều hơn) HoPhap.Net. Men tiêu hóa phải tiết ra từ tâm hồn chứ không phải từ bao tử. (Phải biết cách làm trò cho các cụ cười mỗi ngày nhiều lần - bí quyết cười vui thoải mái lớn tiếng khiến các cụ ăn ngon sống khoẻ bớt đi nét buồn tủi thì sức khoẻ tăng và người nuôi cụ cũng đỡ lo/mệt... vì trong nhà có người bệnh -- HoPhap.Net)

Cái thiếu thứ ba là thiếu vận động! Già thì hai chân trở nên nặng nề, như mọc dài ra, không chịu nghe lời ta nữa! các khớp cứng lại, sưng lên, xương thì mỏng ra, dễ vỡ, dễ gãy! Ấy cũng bởi cả một thời trai trẻ cũng đã “ Đi đâu loanh hoanh cho đời mỏi mệt”…(TCS)!

Bác sĩ thường khuyên vận động mà không hướng dẫn kỹ dễ làm các cụ rán quá sức chịu đựng, làm bệnh thêm. Phải làm sao cho nhẹ nhưng mà hiệu quả, phù hợp với tuổi tác, với sức khỏe. Phải từ từ và đều đều. Ngày xưa người ta săn bắn, hái lượm, đánh cá, làm ruộng, làm rẫy…lao động suốt ngày. Bây giờ thì ngồi quanh quẩn trước TV! Có một ngyên tắc “ Use it or lose ít!” (cái gì không xài thì teo!). Thời đại bây giờ người ta xài cái đầu nhiều quá, nên “đầu thì to mà đít thì teo”. Thật đáng tiếc!

Không cần đi đâu xa, có thể tập trong nhà. Nếu nhà có cầu thang thì đi cầu thang ngày mươi bận thì rất tốt. Đi vòng vòng trong phòng cũng được. Đừng có rán lập “thành tích” làm gì! Tập cho mình thôi. Từ từ và đều đều…Đến lúc nào thấy ghiền, bỏ tập một buổi …chịu hổng nổi là được!

Nguyên tắc chung là kết hợp với hơi thở vận động. Chậm rãi nhịp nhàng. Lạy Phật cũng phải đúng… kỹ thuật để khỏi đau lưng, vẹo cột sống. Đúng kỹ thuật là giữ tư thế và kết hợp hơi thở. Đó cũng chính là thiền, là yoga, dưỡng sinh…!Vận động thể lực đúng cách thì già sẽ chậm lại. Giảm trầm cảm, buồn lo. Phấn chấn, tự tin. Dễ ăn, dễ ngủ…

Tóm lại, giải quyết được “ba cái lăng nhăng” đó thì có thể già mà …sướng vậy!

Tạp Chí Văn Hóa Phật Giáo số 49-50 Xuân



ĐỜI ĐÁ VÀNG – VŨ THÀNH AN

TIẾNG HÁT – KHÁNH HÀ


Ta lần mò leo mãi không qua được vách sầu
Ta tìm một tiếng yêu thấy toàn là sầu đau
Ước vọng ngày thơ ấu chưa xin được chút nào
Suốt đời còn ước ao khát vọng còn cấu cào

Ôi thôi đời ta phung phí trong cơn buồn phiền
Ta xin tháng ngày rồi bình yên
Ô hay tại sao ta sống chốn này
Quay cuồng mãi hoài có gì vui

Có một lần mất mát mới thương người đơn độc
Có oằn mình đớn đau mới hiểu được tình yêu
Qua dầm dề mưa tuyết mới vui ngày nắng về
Có một đời khóc than mới hiểu đời đá vàng


Sưu tầm từ Internet

GIẢN DỊ LÀ SỐNG HÀI HÒA
Trần Nguyên Hào



Trong 12 giá trị sống đã được UNESCO khẳng định và định hướng cho nhân loại trong hiện tại và tương lai, “Giản dị” rất thân thuộc với giá trị văn hóa truyền thống dân tộc ta bởi nó được xem là một đức tính tốt đẹp vốn có của con người Việt Nam. Nói đến giản dị là nói đến một lối sống tích cực không phô trương hình thức, biết vừa đủ và trân trọng những giá trị vật chất dù là nhỏ nhất trong đời sống. Một khía cạnh nữa về giản dị tôi muốn đề cập đến ở đây là sống một cách hài hòa.

Người giản dị trước hết biết sống hài hòa với thiên nhiên, chim muông, cây cỏ, hoa lá, rau quả - môi trường xung quanh. Bản thân môi trường thiên nhiên đã thể hiện một sự giản dị nhưng rất trong sạch, đẹp tươi. Những bông hoa dù khoe sắc cũng rất e ấp; những bông lúa hay chùm quả trĩu cành cũng cúi mình trước gió và ánh sáng của mặt trời. Vẻ đẹp và sự trù phú của chúng thể hiện sự không phô trương mà rất giản dị, mộc mạc, gần gũi. Vì vậy, người giản dị sống rất chan hòa, gắn bó với thiên nhiên, biết dựa vào tự nhiên và biết nâng niu, trân trọng, sử dụng những sản vật từ tự nhiên một cách có trách nhiệm để phục vụ cho cuộc sống của mình. Họ có một lối sống rất đạm bạc nhưng lại rất thanh cao. Họ biết sống vừa đủ, có chừng mực, không chạy theo những người xung quanh với những xu hướng đua tranh về vật chất hay danh vọng đơn thuần. Họ biết tận hưởng trân trọng và tận hưởng những gì mình đã có, đang có và có những ước mơ tươi đẹp nhưng không quá cao xa, vượt quá hiện thực.

Tôi vẫn thường nhớ như in lời nói thường ngày của mẹ tôi lúc tôi còn trẻ thơ “đói ăn rau, đau uống thuốc, thịt cá hương hoa, dưa cà căn bản” và đặc biệt là những bữa cơm rất đơn sơ với rau dưa mẹ tôi nấu mà đến bây giờ hương vị đồng quê vẫn còn vương vấn và nỗi thèm nhớ trong tôi vẫn chưa nguôi ngoai. Chắc các bạn, những ai sinh ra từ nông thôn hoặc đã được trải nghiệm cuộc sống ở những vùng quê chiêm trũng cũng có được những cảm giác như tôi - chúng đã trở thành kỷ niệm, ký ức và trở thành tình cảm giúp chúng ta yêu thương người thân hơn, gắn bó với quê hương hơn. Câu ca dao sau đã nói hộ chúng ta điều đó:

Anh đi anh nhớ quê nhà
Nhớ canh rau muống, nhớ cà dầm tương.

Điều đáng quý nữa là người giản dị biết sống hài hòa với mọi người xung quanh. Sống hài hòa với mọi người trước hết là sống thân thiện hợp tác, tôn trọng, trân trọng nhân cách của người khác. Phong cách sống hài hòa của người giản dị thể hiện rõ nhất ở chỗ không tô vẽ mình trở thành người nổi bật, không phô trương mình trước những người khác, trước tập thể và cộng đồng, nhất là không phô trương về vật chất. Thậm chí người giản dị còn cố gắng giấu mình đi, hạ mình xuống trước nhiều người khác cho dù điều kiện vật chất, điều kiện sống của mình hơn họ hay ngang bằng họ.

Tôi nhớ đến lời dạy của ba tôi thời tôi còn đi học phổ thông đó là một lần tôi được một đứa bạn có hoàn cảnh nghèo hơn gia đình tôi mời đến nhà chơi và ăn cốm rang đầu mùa gặt. Tôi rất háo hức và định chọn mặc bồ quần áo mới rất đẹp vừa được O ở thành phố tặng để đến nhà bạn thì ba tôi đã khuyên không nên. Thấy tôi mất hứng và chưa hiểu tại sao thì ba tôi bảo: “Con nên mặc giản dị như ngày thường vì nhà bạn cũng nghèo như nhà ta nhưng bạn thiệt thòi hơn con là không có quần áo mới để mặc. Nếu đến đó con mặc quá đẹp và nổi bật, sẽ tạo nên khoảng cách với bạn và làm bạn chạnh lòng.” Ngày ấy tôi đã nghe lời ba tôi nhưng chưa hiểu được ý nghĩa sâu sắc. Cho đến khi trưởng thành thì lời nói của ba tôi đã giúp tôi thay đổi nhưng vẫn còn mắc nợ ông nhiều vì chưa hình thành được ở mình nếp sống giản dị và thanh tịnh như ba tôi.

Sống hài hòa với người giản dị vì thế còn thể hiện ở sự cân bằng giữa giữa các mặt trong chính bản thân họ. Khi chúng ta ra đời, đấng sinh thành và tạo hóa đã ban cho chúng ta một hình hài riêng biệt để rồi ngày càng lớn lên, mỗi người góp vào các thế hệ loài người cái Tôi với Thân - Tâm - Trí không lẫn vào ai. Không phải ai sinh ra và lớn lên cũng may mắn được mang một khuôn mặt, dáng vóc khỏe mạnh và đẹp nhưng nếu bạn biết chăm sóc bản thân, biết làm đẹp cho bản thân và biết suy nghĩ tới những điều tốt đẹp, có tấm lòng nhân hậu, nhân ái và luôn thực hành những hành vi, cử chỉ đẹp thì bạn sẽ có một hình tướng đẹp, ưa nhìn hay thân thiện, dễ mến. Người giản dị biết làm điều đó với thái độ quý trọng bản thân một cách đúng mực; dù họ có những khiếm khuyết về hình thể, họ cũng không tự tin, xấu hổ, che dấu mà biết phát huy trí tuệ, làm đẹp tâm hồn đề bù đắp cho giá trị của con người họ. Nếu có một hình thể đẹp và khỏe mạnh hơn người khác, họ cũng không tự mãn phô diễn với mọi người hay trau chuốt hình thức mà xem mình là một bông hoa lặng lẽ dâng tặng cho thiên nhiên và con người. Họ biết tu Thân, luyện Trí, minh Tâm; hạ Thân xuống để nâng Tâm, Trí lên với thái độ khiêm nhường, mong muốn những điều tốt đẹp đến với người khác.

Sống hài hòa đã trở thành một nét văn hóa rất tao nhã của người giản dị và họ xem đó là niềm vui, hạnh phúc thường nhật của mình. Với họ giản dị tức là mình không trọng vật chất mà trọng tinh thần, tình cảm, tình nghĩa; là không coi trọng cái tôi cá nhân mà biết đề cao, trân trọng và quan tâm tới người khác; là cách để xóa đi khoảng cách giữa họ với những người xung quanh, tạo nên sự dễ gần, sự thiện cảm và bình đẳng trong quan hệ giao tiếp, sự thấu hiểu để từ đó có thể thiết lập một tình bạn trong sáng lâu bền hay một tình yêu thánh thiện.

  Trần Nguyên Hào


KIẾP NÀO CÓ YÊU NHAU  - PHẠM DUY
TIẾNG HÁT – THÁI THANH




Đừng nhìn em nữa anh ơi
Hoa xanh đã phai rồi
Hương trinh đã tan rồi
Đừng nhìn em, đừng nhìn em nữa anh ơi
Đôi mi đã buông xuôi, môi răn đã quên cười.
Hẳn người thôi đã quên ta
Trăng Thu gẫy đôi bờ
Chim bay xứ xa mờ.
Gặp người chăng, gặp người chăng, nhắn cho ta
Hoa xanh đã bơ vơ đêm sâu gối ơ thờ.

Kiếp nào có yêu nhau
Thì xin tìm đến mai sau
Hoa xanh khi chưa nở
Tình xanh khi chưa lo sợ
Bao giờ có yêu nhau
Thì xin gạt hết thương đau
Anh đâu anh đâu rồi?
Anh đâu anh đâu rồi?

Đừng nhìn nhau nữa anh ơi
Xa nhau đã xa rồi, quên nhau đã (đã) quên rồi
Còn nhìn chi, còn nhìn chi nữa anh ơi
Nước mắt đã buông rơi theo tiếng hát qua đời
Đừng nhìn nhau nữa... anh ơi!


Sưu tầm từ Internet

12 QUY TẮC QUAN TRỌNG ĐỂ SỐNG NHƯ MỘT THIỀN SƯ
Leo Babauta - Chuyển Ngữ: Nguyễn Văn Tiến
(12 Essential Rules To Live More Like A Zen Monk - Leo Babauta)


Dựa theo ý của bài viết, NCN dịch 'Zen monk' là Thiền Sư (thay vì là nhà sư tu Thiền).


"Trong mỗi giây phút, chúng ta sẵn có nhiều cơ-hội hơn là chúng ta nhận biết."
                                                                         Thích Nhất Hạnh

Tôi không phải là một Thiền Sư, và tôi cũng sẽ chẳng bao giờ muốn trở thành một Thiền Sư. Tuy nhiên, tôi tìm được nguồn cảm hứng tuyệt vời trong lối sống của họ: họ sống đơn giản, họ chú tâm và tỉnh thức trong mọi hoạt động, mỗi ngày họ sống bình an và thư giãn.

Có lẽ bạn cũng không muốn trở thành một Thiền Sư, tuy nhiên bạn có thể sống theo phong cách nhà Thiền, bằng cách tuân theo một số quy tắc đơn giản sau đây:

Tại sao chúng ta lại muốn sống như một Thiền Sư? Bởi vì ai trong chúng ta mà lại không cần ít-nhiều sự tập trung, sự yên tĩnh, và sự tỉnh thức trong cuộc sống, có phải thế không? Bởi vì qua hàng trăm năm, các Thiền Sư nguyện sống cả đời chú-tâm vào mọi công việc họ làm, để họ cống hiến và phục vụ người khác. Họ là tấm gương sáng cho chúng ta noi theo, tuy nhiên, ở đây chúng ta không bàn tới chuyện chúng ta có bao giờ luôn sống được, với các lý tưởng tốt đẹp nầy hay không.

Một trong những Thiền Sư mà tôi yêu thích là Thầy Thích Nhất Hạnh, Thầy đã đơn giản hóa các quy tắc, chỉ còn vài chữ như sau: "Mỉm cười, thở và đi chậm". Chẳng có gì hay hơn thế nữa.

Tuy nhiên, đối với những người muốn có nhiều chi tiết hơn, tôi nghĩ đến việc chia sẻ các sự hiểu biết, và các trải nghiệm mà tôi đã có, khi tôi sống như một Thiền Sư. Tôi không phải là một Thiền Sư... Và, tôi cũng không phải là một Phật Tử theo Thiền Tông. Tuy nhiên, tôi tìm  ra được một số nguyên tắc nhất định, mà có thể áp dụng cho bất cứ ai, không cần biết tôn giáo của họ, hoặc là tiêu chuẩn sống của họ như thế nào.

"Thiền không giúp cho chúng ta có các cảm-xúc mạnh mẽ, 
mà Thiền giúp cho chúng ta sự chú-tâm khi làm các công việc thường ngày."
                                                     Shunryu Suzuki

1) MỖI LÚC, HÃY CHỈ LÀM MỘT CÔNG-VIỆC THÔI.

Quy tắc nầy (và các quy tắc còn lại) đã trở nên quen thuộc đối với quý vị thường hay vào đọc trang mạng nầy của tôi (Zen Habits). Đây là một phần trong triết lý sống của tôi, và cũng là một phần trong cách sống của một Thiền Sư: hãy chỉ làm từng việc, và không làm nhiều-việc trong cùng một lúc. Khi chúng ta rót nước, chỉ rót nước. Khi chúng ta ăn, chỉ ăn. Khi chúng ta tắm, chỉ tắm. Không nên cố gắng làm thêm một vài công việc trong khi ăn, hoặc là trong khi tắm. Trong Thiền Tông có câu nói thông dụng như sau: "Khi chúng ta đi bộ, chỉ đi bộ. Khi chúng ta ăn, chỉ ăn." 

2) HÃY LÀM VIỆC THONG THẢ, VÀ HÃY CHÚ TÂM KHI LÀM CÔNG VIỆC NẦY.

Mỗi lúc chúng ta có thể làm một việc, nhưng chúng ta thường hay làm vội vàng. Thay vào đó, chúng ta nên làm việc thong thả, và chậm rãi. Hãy hành-động với sự chú tâm, không vội vã, và không mất trật tự. Điều nầy cần nhiều sự thực hành, nhưng sẽ giúp cho chúng ta tập trung hơn vào công việc đang làm. 

3) HÃY NÊN HOÀN TẤT CÔNG VIỆC ĐANG LÀM, TRƯỚC KHI LÀM CÔNG VIỆC KẾ TIẾP.

Tâm chúng ta nên đặt hoàn toàn vào công việc đang làm. Không nên chuyển sang công việc kế tiếp, cho đến khi nào chúng ta hoàn tất công việc đang làm. Nếu vì lý do nào đó nằm ngoài sự kiểm soát của chúng ta, thì chúng ta hãy cố gắng thu xếp, và dọn dẹp công việc đang làm dở dang, trước khi làm công việc mới. Khi chúng ta chuẩn bị xong một miếng bánh mì kẹp (xăng-uých), chúng ta nên dọn dẹp các vật dụng chuẩn bị, lau dọn quầy, và rửa bát dĩa dùng khi chuẩn bị, trước khi chúng ta ăn. Khi chúng ta hoàn tất một công việc làm, tâm chúng ta sẽ dễ dàng tập-trung hoàn-toàn vào công việc kế tiếp.

4) LÀM ÍT, NHƯNG HÃY LÀM MỘT CÁCH HOÀN THIỆN.

Một Thiền Sư không sống một cuộc đời lười biếng: ông thức dậy sớm, và một ngày của ông có đầy các công việc cần làm. Tuy nhiên, ông không-có một danh sách việc-làm không thể kể xiết - ông có một số công-việc chắc chắn sẽ làm vào ngày hôm nay, và ông sẽ không làm nhiều hơn thế. Nếu chúng ta làm ít, chúng ta có thể làm các việc nầy thong thả hơn, làm hoàn thiện hơn, và làm với sự tập trung hơn. Nếu danh sách việc phải-làm quá nhiều, chúng ta sẽ làm gấp rút hết việc nầy sang việc khác, cho nên tâm chúng ta sẽ không có phút giây nào dừng lại, để suy nghĩ về những gì chúng ta đang làm.

5) HÃY THÊM-VÀO MỘT KHOẢNG THỜI-GIAN TRỐNG, GIỮA CÁC CÔNG VIỆC LÀM.

Liên quan đến quy tắc "Làm ít" ở trên, quy tắc nầy dùng để thu xếp lịch trình làm việc, để chúng ta luôn luôn có đủ thời gian để hoàn thành các nhiệm vụ. Đừng sắp các việc làm cận-kề nhau - thay vào đó, chúng ta hãy đặt các khoảng thời gian trống giữa các công việc. Điều nầy giúp cho chúng ta có một lịch trình thoải mái, vì khoảng thời gian trống trong lịch trình sẽ hữu-ích, cho công việc nào mà làm mất nhiều thời gian hơn là chúng ta dự định.

6) HÃY TẠO RA NGHI THỨC CHO CÁC CÔNG VIỆC LÀM.

Các Thiền Sư có nghi thức cho mọi điều họ làm, từ cách ăn uống, cho đến cách lau dọn, cho đến cách thiền định. Nghi thức tạo ra một cảm giác quan trọng - bởi vì phải có sự quan trọng đúng-mức mới có nhu-cầu viết ra các nghi thức, do đó chúng ta cần phải hoàn toàn chú-tâm để thực hành các nghi thức nầy một cách thong thả, và chính xác. Chúng ta không cần phải học các nghi thức của Thiền Tông - chúng ta có thể tự tạo ra quy tắc cho chính mình, như lúc chuẩn bị thức ăn, lúc ăn, lúc lau dọn, những-gì chúng ta nên làm trước-khi chúng ta bắt đầu làm việc, những-gì chúng ta nên làm sau-khi chúng ta thức dậy, và trước-khi chúng đi ngủ, và những-gì chúng ta nên làm trước-khi chúng ta tập thể dục. Chúng ta tạo nghi thức cho bất cứ điều gì chúng ta muốn, thật sự là như thế.

7) HÃY TẠO RA LỊCH TRÌNH GIỜ GIẤC CHO CÔNG VIỆC LÀM.

Các Thiền Sư dành các hoạt động nhất định, vào các thời điểm nhất định trong ngày. Thời điểm để tắm, thời điểm để làm việc, thời điểm để lau dọn, thời điểm để ăn. Điều nầy để đảm-bảo các việc làm sẽ được thực hiện thường xuyên. Chúng ta có thể chọn các thời điểm cho các hoạt động của chúng ta, cho dù đó là công việc làm, hoặc là lau dọn, hoặc là thể dục, hoặc là sự suy ngẫm trong yên lặng. Khi chúng ta cảm thấy có sự quan trọng đúng-mức để thực hiện thường xuyên, chúng ta hãy dành một thời điểm cho việc làm nầy.

8) HÃY DÀNH THỜI GIAN ĐỂ NGỒI THIỀN.

Trong cuộc sống của một Thiền Sư, ngồi thiền (zazen) là một trong những phần quan trọng nhất trong ngày của họ. Mỗi ngày, họ có một thời gian nhất định để ngồi thiền. Sự thực tập về thiền định thật-sự là việc học hỏi cách sống trong giây phút hiện tại. Chúng ta có thể dành thời gian cho việc ngồi thiền, hoặc là làm những-gì tôi đang làm: tôi xử-dụng việc chạy bộ để thực tập cách sống trong giây phút hiện tại. Chúng ta có thể xử dụng bất kỳ hoạt động nào, miễn là chúng ta làm việc nầy thường xuyên, và thực tập như là cách sống trong giây phút hiện tại.

9) HÃY MỈM CƯỜI KHI PHỤC VỤ NGƯỜI KHÁC.

Thiền Sư dành một phần trong ngày của họ để phục vụ những người khác, cho dù đó là các nhà sư khác đang sống trong tu viện, hoặc là cho những người thế tục bên ngoài. Điều nầy dạy cho họ sự khiêm tốn, và đảm bảo rằng họ không sống ích kỷ, vì họ đã dành thời gian để giúp đỡ người khác. Nếu chúng ta là bố mẹ, hầu như chúng ta đã dành thời gian để phục vụ các thành viên khác trong gia đình, và đối với những người không-phải là bố mẹ, họ cũng đã làm các điều tương tự. Mỉm cười và tử tế với mọi người có lẽ là một cách tốt đẹp nhất để cải thiện cuộc sống của những người chung quanh chúng ta. Chúng ta cũng nên nghĩ đến việc tình nguyện làm các công tác từ thiện, để giúp đỡ người khác.

10) HÃY XEM SỰ LAU CHÙI VÀ VIỆC NẤU ĂN NHƯ LÀ SỰ THỰC TẬP VỀ THIỀN ĐỊNH.

Bên cạnh sự thiền tập nói trên, việc nấu ăn cùng sự lau chùi (và giặt giũ) là hai việc làm hạnh phúc, và có vị trí cao nhất trong ngày của một Thiền Sư. Các việc làm nầy dùng để thực-tập sự tỉnh thức, và cũng là các nghi-thức lớn để thực hiện mỗi ngày. Nếu việc nấu ăn cùng sự lau chùi có vẻ như là một việc làm nhàm chán, thì chúng ta hãy làm các công việc nầy dưới hình thức thiền định. Hãy đặt toàn-bộ tâm chúng ta vào các công việc nầy, hãy tập trung, hãy thực hiện và hãy hoàn tất các công việc nầy một cách thong thả. Điều nầy sẽ làm thay đổi tâm chúng ta trong suốt một ngày (và cũng giúp cho chúng ta có một căn nhà sạch sẽ hơn).

11) HÃY SUY NGHĨ VỀ NHỮNG GÌ CẦN-THIẾT TRONG CUỘC SỐNG.

Trong cuộc sống của một Thiền Sư, có rất ít điều họ làm mà không cần thiết. Họ không có một tủ đựng toàn giày dép, hoặc là không có một tủ chứa đầy những bộ quần áo hợp thời trang. Họ không có một tủ lạnh, và không có một tủ để đầy các thức ăn vặt. Họ không có các thiết-bị mới nhất, không có các xe hơi, không có các máy truyền hình, hoặc là không có các máy nghe nhạc iPod. Họ mặc quần áo đơn giản, có nơi cư trú đơn giản, có các vật dụng trong nhà đơn giản, có các dụng cụ đồ nghề đơn giản, và họ ăn các thức ăn thật đơn giản (các bữa ăn chay thường có cơm, súp đậu hũ miso, rau, và cái loại dưa muối). Tôi không muốn nói là chúng ta sẽ sống y hệt như một Thiền Sư - vì, tôi chẳng bao giờ nghĩ như thế. Tuy nhiên, đây là một lời nhắc nhở cho chúng ta rằng, có rất nhiều điều không cần thiết trong cuộc sống của chúng ta, và thật là điều hữu ích khi chúng ta suy nghĩ về những gì chúng ta thật sự cần, (những gì chúng ta không-cần, có quan trọng để-có hay không?)

12) HÃY SỐNG ĐƠN GIẢN.

Qua kết quả tất nhiên của quy tắc 11, cái gì chúng ta sống mà không cần, đó chính là cái không cần thiết. Và như thế, sống đơn giản có nghĩa là chúng ta loại bỏ đi những gì không cần thiết, và giữ lại những gì cần thiết. Mỗi người lựa chọn các điều cần-thiết khác biệt nhau. Đối với tôi, gia đình của tôi; những bài viết của tôi, các cuộc chạy bộ của tôi, và nhu-cầu đọc sách của tôi là các điều cần thiết. Đối với một số người khác, tập thể dục yoga và dành thời gian cho bạn bè thân thiết có thể là điều cần thiết. Còn đối với một số người khác, săn sóc cho người đau ốm (hoặc người mẹ cho con bú sữa mẹ), tham gia công việc tình-nguyện, đi nhà thờ, và thu-thập các truyện bằng tranh comic, là điều cần thiết. Chẳng có quy luật nào cho chúng ta biết điều gì cần-thiết cho chúng ta - tuy nhiên, chúng ta nên xem xét những gì quan trọng nhất trong đời chúng ta, rồi dọn dẹp và giữ chỗ cho những điều nầy, bằng cách loại bỏ đi những gì không cần thiết.   

"Trước khi giác ngộ, chúng ta chẻ củi và gánh nước. Sau khi giác ngộ, chúng ta chẻ củi và gánh nước. "                                    Wu Li

Source-Nguồn: http://zenhabits.net/12-essential-rules-to-live-more-like-a-zen-monk


Sưu tầm từ Internet

TRÂN TRỌNG NHỮNG GIÁ TRỊ CỦA CUỘC SỐNG



“Hãy đối xử với người khác đúng theo cách mà bạn mong muốn họ đối xử với mình…”
                                                                    Matthew

Ý nghĩa của việc trân trọng cuộc sống

Albert Schweitzer, một người đã từng đoạt giải Nobel Hòa Bình về những hoạt động nhân đạo , một trong những nhân vật vĩ đại nhất từ trước tới nay, một người được xếp vào cùng hàng với Socrates, Lincoln, Gandhi và Mẹ Teresa – đã đấu tranh trong nhiều năm liền cho việc hình thành một triết lý cơ bản, đó là “Ý nghĩa của việc thể hiện sự trân trọng những giá trị của cuộc sống”. Điều đó có nghĩa là cuộc sống tự bản thân nó là thiêng liêng, và nhiệm vụ của chúng ta là yêu mến nó.Schweitzer nhận thấy rằng có quá nhiều người đã sống đến cuối đời mình mà chưa một lần biết đến ý nghĩa và giá trị của cuộc sống.


Theo Schweitzer, cuộc sống luôn mang đến những món quà tuyệt vời mà chúng ta nên trân trọng và giữ gìn, điều đó được thể hiện qua tình yêu thương đối với cuộc sống và cả sự biết ơn đối với những điều sau:

Chính bản thân cuộc sống chúng ta.
Những người xung quanh ta.
Những nét đẹp tự nhiên của tạo hóa, thiên nhiên.
Những bí mật cuộc sống mà chúng ta sẽ từng bước khám phá, cảm nhận và thấu hiểu.
Sự trung thực và chính trực của bản thân chúng ta trong mọi việc.

Triết lý của Schweitzer chính là nền tảng mà những người thực sự mong muốn có được một cuộc sống hạnh phúc tin tưởng và hướng đến.Họ chấp nhận những gì mà cuộc sống mang đến, họ trân trọng và xem chúng như món quà mà cuộc sống ban tặng cho họ.

Bốn yếu tố hình thành nên sự tôn trọng

Như tôi đã nói, những quy luật mà tôi chia sẻ với các bạn không có gì là mới mẻ hay bí ẩn cả. Chúng tôi đã tồn tại từ rất lâu, rất gần gũi, quen thuộc và giá trị cũng như ý nghĩa của chúng đối với chúng ta là rất lớn, không hề cũ với thời gian. Chỉ có điều là đôi lúc chúng ta đã quên đi hay vô tình không để ý, không nhận ra.

Ngày nay, chúng ta chỉ nghĩ đến bản thân mình, chỉ lo cho những vấn đề của riêng mình mà quên mất việc thể hiện sự quan tâm, chia sẻ đén những người xung quanh – điểu mà trước nay vẫn được xem là bình thường.Dù thế nào đi nữa, thể hiện sự quan tâm lẫn nhau và biết trân trọng cuộc sống vẫn luôn là yếu tố đầu tiên đem lại một cuộc sống tốt đẹp.

CÁCH CƯ XỬ

“Nếu chúng ta không tìm ra được cách cư xử như thế nào cho đúng
 thì cuộc sống của chúng ta sẽ trở nên khô cứng và thiếu tình người.”
                                                                                           George Bernard Shaw

Chúng ta có thể cư xử với nhau thật nhã nhặn, quan tâm và tôn trọng lẫn nhau… nhưng dù với tên gọi nào thì cách cư xử của chúng ta sẽ cho biết chúng ta là ai.Và cách chúng ta cư xử với người khác sẽ là yếu tố chính mang đến thành công cho chúng ta. Rất lâu rồi, Edmund Burke, một chính khách người Anh đã nói: “Cách chúng ta cư xử với nhau còn quan trọng hơn cách chúng ta cư xử những điều luật mà chúng ta đặt ra”. Nói cách khác, nếu tất cả chúng ta biết thể hiện sự tôn trọng đối với người khác, thì đâu cần đến luật lệ để chỉnh sửa tư cách đạo đức chúng ta.Cuộc sống tốt đẹp hơn khi chúng ta biết cư xử với nhau bằng sự tôn trọng. Chuyên gia về quan hệ quần chúng Henry C. Rogers, trong bài bình luận về cách cư xử, năm 1984, đã nói: “Nếu cách xử sự là một con vật, thì nó sẽ là loài vật nguy hiểm”.

Lời bình của Rogers là tiếng chuông cảnh báo về thực trạng đáng buồn hiện nay. Ông nói: “Tôi không thể hiểu làm thế nào mà mọi người không nhận thấy rằng, cách xử sự tốt là một trong những chìa khóa quan trọng nhất để thành công…”.Điều này hoàn toàn khác với sự lãnh đạm.Một số người cố tình gây ấn tượng với những người khác bằng cách làm ra vẻ lãnh đạm là hoàn toàn sai lầm. Điều đơn giản mà nhiều người không nhận ra là: Cách tốt nhất có thể gieo ấn tượng cho người khác là hãy đối xử với họ theo cách mà chúng ta mong muốn họ đối xử với chúng ta, đó là sự tôn trọng. Thế giới tốt đẹp hơn, chúng ta là người tốt hơn và cảm thấy thanh thản hơn khi chúng ta có những cách cư xử tốt.

NGÔN NGỮ

“Lời nói của một người luôn luôn thể hiện những gì được trân trọng trong trái tim người ấy.”
                                                                          Luke 6:45

Quả là không thể che giấu được chúng ta là ai. Lời nói của chúng ta rốt cục sẽ tiết lộ những gì chất chứa trong con tim và suy nghĩ thật sự của chúng ta. Mỗi khi mở miệng là chúng ta nói đến điều gì đó về chính mình, nhưng ta không luôn nhận ra điều ấy. Nhà thông thái Solomon hàng ngàn năm trước đây đã viết rằng: người khôn ngoan chỉ phát ra những lời lịch sự, thông minh và những kẻ ngu đần bị tổn hại bởi chính lời nói của họ. Tất cả chúng ta nên khôn ngoan thẩm xét lời nói của chúng ta vì chính lời nói sẽ phản ánh, tiết lộ với người khác những điều bên trong chúng ta.

Khi tôi dạy những khóa về giao tiếp, cả ở trung học lẫn đại học, tôi đã tiến hành một hoạt động rất đơn giản nhưng lại rất có tác dụng.Tôi yêu cầu từng nhóm sinh viên nêu ra những cách mà chúng tôi có thể giao tiếp bằng lời nói, và chia những cách ấy thành loại tích cực và tiêu cực. Họ thường sắp xếp như dưới đây:

TÍCH CỰC
TIÊU CỰC
Ca ngợi, tán dương
Hạ nhục
Khen ngợi chân thành
Chỉ trích, chửi rủa cay cú
Khuyến khích, động viên
Mỉa mai, châm chọc
Cám ơn
Thô lỗ
Thành thực, chân thành
Dối trá, chế nhạo
Tin tưởng, có lòng tin
Phàn nàn, nghi ngờ
Cảm thông
Nhiều chuyện
Hài hước, cười vui
Cục cằn, la mắng, tức giận
Tư vấn, hướng dẫn
Kẻ cả, tâng bốc, xu nịnh
Chia sẻ tin tốt lành
Phân biệt đối xử
Chào hỏi, chúc mừng
Không tôn trọng, ích kỷ
Giúp đỡ nhau
Moi móc, đổ lỗi

Sau đó tôi hỏi: “Loại nào các bạn thường nghe thấy nhiều nhất”? Đáng tiếc là câu trả lời luôn giống nhau.Họ nghe thấy những điều tiêu cực nhiều hơn điều tích cực.Hầu hết họ cũng nhận rằng, chính miệng mình phát ra điều tiêu cực nhiều hơn điều tích cực.Tại sao vậy? Chỉ cùng một lý do: Chúng ta có thói quen chỉ thường nhìn vào mặt trái của mọi sự việc cuộc sống.

Tôi đã mất một thời gian dài để hiểu được tầm quan trọng của ngôn từ lịch sự, đúng mực.Khi khởi sự việc trau dồi bản thân tôi, tôi bắt đầu ghi nhận rằng, người mà tôi ngưỡng mộ nhất từ trước tới nay luôn dùng những ngôn từ tích cực và dễ nghe.Những người tốt và có hiểu biết đủ nhạy cảm để chọn lựa cẩn thận những lời nói của mình.

TÔN TRỌNG NHỮNG ĐIỀU LUẬT

“Khi mỗi cá nhân chúng ta tuân thủ những cam kết, quy định luật pháp thì điều ấy hướng chúng ta 
đến thái độ cư xử vì hạnh phúc của bản thân và những người xung quanh; với nghĩa rộng hơn, 
chúng ta đang gián tiếp giúp đỡ xúc tiến việc mưu cầu hạnh phúc cho xã hội.”
                                                                                                       Aristote


Hãy thử tưởng tượng, chỉ trong một phút, một trận bóng đá chuyên nghiệp sẽ ra sao nếu không có các điều luật.Hỗn loạn?Bạo lực?Hoặc có luật chơi mà chỉ một trong hai đội chấp hành.Bạn sẽ cảm thấy thế nào nếu đội của bạn tuân thủ luật còn đối thủ thì không?Chơi xấu?Thô bạo?Gian lận?Chúng ta có những điều luật và luật để thiết lập ý thức về sự công bằng.Giáo trình tôi dùng giảng dạy trước đây định nghĩa điều luật và luật như “những điều chỉnh về quan hệ con người”. Lý do thực sự duy nhất cần phải có luật lệ là để giúp chúng ta quan tâm đến nhau hơn.

Sau một buổi thuyết trình tôi thực hiện cách đây vài năm, một phụ nữ nói với tôi: “Tôi thích mọi điều ông nói ngoại trừ phần nói về tuân thủ các điều luật”. Tôi hỏi điều gì làm bà không thích tuân thủ luật. Bà nói: chúng ta có quá nhiều quy định; chính chúng là điều hạn chế. Bà ta nói thêm rằng chúng chẳng có gì liên quan đến thành công. Tôi hỏi bà rằng, nếu chúng ta chơi quần vợt với nhau, bà có muốn tôi tôn trọng luật chơi không; nếu bà gửi tiền vào ngân hàng, bà có muốn nhân viên ngân hàng tuân thủ luật pháp, giữ và chi trả cho bà đúng thời gian và yêu cầu không; nếu bà đang lái xe, bà có muốn những tài xế khác chấp hành luật lệ giao thông không… Quan điểm của tôi là, chấp hành luật lệ xã hội đồng nghĩa với thể hiện sự quan tâm và tôn trọng quyền của những người khác.Đó chính là một hình thức cụ thể của sự lương thiện.Chúng ta gọi những người không tuân thủ luật lệ là gì?Kẻ dối trá, kẻ lường gạt, kẻ trộm, tên tội phạm.

Tôi thường nghe: “luật lệ được làm ra là để vi phạm” và “mọi người vẫn đang vi phạm luật đấy thôi”.Đó chẳng qua là phát biểu của một người thiếu suy nghĩ, đang biện hộ cho chủ nghĩa tự do, ích kỷ. Tôn trọng luật pháp không phải là điều cần phải tính toán, trốn tránh.Nó cho thấy chúng ta quan tâm đến người khác đến mức nào.Tuân thủ luật lệ có nghĩa là chúng ta muốn hành xử đẹp, sòng phẳng, có tình có lý.Điều đó cũng có nghĩa là cuộc sống chúng ta sẽ thanh thản và yên bình hơn.Và sau cùng chắc chắn có liên quan tới thành công.Người thành đạt trong cuộc sống thường luôn là những người thể hiện sự tôn trọng với những người xung quanh, với những quy định xã hội.

BIẾT ĐÁNH GIÁ CAO NHỮNG KHÁC BIỆT

“Bạn sẽ chẳng bao giờ hiểu được trọn vẹn ý nghĩa cuộc sống nếu chúng ta vẫn cho rằng 
mỗi cá nhân chúng ta là quan trọng nhất, là trung tâm của vũ trụ.”
                                                                                                                                   Thomas Merton

Tại sao hầu hết mọi người thường hay xét đoán kẻ khác? Câu trả lời đơn giản nhưng không được dễ dàng chấp nhận. Vì tất cả chúng ta chỉ hướng về mình.Chúng ta quá lưu tâm đến bản thân mình và rất thường bị lẫn lộn giữa tri giác hạn chế của chúng ta và thực tế.Hầu hết những lần chúng ta chỉ trích người khác chỉ vì họ làm những việc khác với chúng ta. Thực ra chúng ta đang nói là: “Anh không được tán thành bởi vì anh không giống tôi”. Tôi đã nghe người ta lăng mạ nhau thẳng thừng khi bàn cãi những điều chẳng có gì là quan trọng về những ban nhạc rock hoặc những vấn đề khác. “Nghĩ thế nào mà anh lại thích nhóm đó”?Đó là điều mà cả hai đang nghĩ khi họ tranh cãi.Nói cách khác, “Chỉ cái tôi thích là tốt”.

Vượt qua được tính tự cao và cách nhìn cuộc sống hẹp hòi là dấu hiệu của sự trưởng thành và chín chắn thực sự.Khi đó, chúng ta bắt đầu đánh giá người khác toàn diện hơn. Bất chấp sự khác biệt về tín ngưỡng, quan điểm, tuổi tác, nòi giống, văn hóa, sở thích, phong cách sống, chúng ta cần nhận ra rằng tất cả chúng ta thường có hai điểm chung. Cuộc sống chúng ta là kết quả của di truyền, giáo dục và những kinh nghiệm sống của chúng ta.Không ai có cuộc sống là hoàn thiện và “đúng” hết cả.Chúng ta học được các chấp nhận và đánh giá đúng những khác biệt và tính lạ thường của những người khác nhiều bao nhiêu, thì chúng ta càng cảm thấy yêu quý cuộc sống bấy nhiêu.

Hiêu quả của lòng kính trọng

Khi chúng ta còn nhỏ, người lớn đã dạy chúng ta là hãy cư xử tốt, hãy thẳng thắn trung thực, và hãy thể hiện sự tôn trọng người khác, đặc biệt là những người có tuổi.
Nếu không làm thế, có thể chúng ta sẽ bị đòn hay bị la mắng. Thể hiện sự tôn trọng là điều gì đó chúng ta “phải” làm.
Điều mà tôi muốn nhấn mạnh ở đây không phải là những điều khủng khiếp sẽ xảy đến cho bạn nếu bạn không được lịch sự, mà là những phần thưởng giá trị dành cho lòng tôn kính mà bạn thể hiện:
Chúng ta phát triển những kỹ năng và tập quán xã hội một cách hiệu quả.
Chúng ta làm cho người khác cảm thấy hài lòng.
Chúng ta giành được cảm tình và sự kính trọng của những người khác.
Chúng ta thiết lập được những quan hệ hữu hảo.
Chúng ta được người khác xử sự tốt hơn.
Chúng ta cải thiện được những cảm nhận về giá trị bản thân.
Chúng ta xây dựng được một thanh danh vững chắc.

“Gieo nhân nào, gặt quả nấy”. Hơn bất kỳ điều gì khác, sự tôn trọng luôn gặt những vụ mùa bội thu trong cuộc sống. Những gì chúng ta cho đi, chắc chắn sẽ tìm đường quay trở lại. Nguyên tắc vàng – đối xử với người khác như cách chúng ta mong muốn họ đối xử với mình – vẫn là lời khuyên hay nhất cho chúng ta về quan hệ con người.


“Thành công trong cuộc sống luôn luôn tỉ lệ thuận với mức độ 
quan tâm mà chúng ta thể hiện đối với những người khác.”
                                                                                                                                       Earl Nightingale

Kỹ năng sống Tác giả: Hal Urban

Sưu tầm từ Internet


AI HẠNH PHÚC NHẤT THẾ GIAN ?



Có một con quạ đen sống ở trong rừng, và nó vô cùng thỏa mãn với cuộc sống của nó.
Cho đến một hôm nó nhìn thấy thiên nga…

“Thiên nga thật trắng, còn mình thì đen sì…”, nó tự nhủ.

Nó bèn tiến lại gần thiên nga và nói: “Cậu chắc là loài chim hạnh phúc nhất trên đời”.
Thiên nga nghe vậy bèn nói: “Thực ra tôi vẫn nghĩ tôi là loài chim hạnh phúc nhất trên đời, cho đến khi tôi nhìn thấy vẹt, chú ấy có những hai màu sắc sặc sỡ. Nên theo tôi, vẹt mới là loài chim hạnh phúc nhất thế gian này.”

Sau đó, quạ bèn đi tìm vẹt.

Vẹt nói: “Tôi cũng đã từng sống rất hạnh phúc, cho đến khi tôi nhìn thấy bác Công. Tôi thì chỉ có hai màu, bác ấy thì có đủ các màu sắc sặc sỡ.”
Quạ bèn đến bên bác Công và nói: “Bác Công à, bác thật là đẹp. Ngày nào cũng có hàng ngàn người ghé thăm bác trong khi nhìn thấy cháu thì họ chỉ xua đi. Có lẽ bác là loài chim hạnh phúc nhất trên đời.”


Bác Công trả lời: “Ta đã luôn nghĩ mình là loại chim hạnh phúc nhất trên đời… Nhưng chỉ vì vẻ đẹp bề ngoài mà ta suốt ngày bị giam cầm trong lồng sắt. Ta đã nghĩ rất nhiều và cảm thấy rằng, chỉ có loài quạ là không bao giờ bị giam cầm. Vì vậy suốt mấy ngày qua, ta đã nghĩ ước gì mình là một con quạ đen. Có thể tung cánh bay lượn khắp thế gian này.
Quạ nghe vậy hết sức ngạc nhiên và .. bừng tỉnh.


So đo chi với cuộc đời
Dành thời gian đó ngồi chơi với mình
Lao đao bởi tại cái nhìn
Hạnh phúc nơi mình, Ai biết, trọn vui!

Như Nhiên TTT