Sưu tầm từ Internet

ĐẾN  MỘT NGÀY


Đến một ngày chúng ta bỗng nhận ra nhiều điều của cuộc sống, như một căn duyên chợt đến để cảm nhận - theo lời người xưa từng nói là ngộ ra.

Chúng ta bỗng nhận ra sự xuyên suốt lẽ ra phải có trong cuộc sống mình - khi trời đất tĩnh lặng, khi lòng người lắng xuống tận đáy ký ức tâm hồn. Chúng ta chợt thấy những ngày đã qua dù làm được nhiều việc nhưng chỉ là một quán tính của sự cảm nhận cùng lòng say mê chiến thắng và sự tự khẳng định mình.

Một lúc nào đó chúng ta bỗng nhận ra sự vô tình của bản thân với những giá trị khác và những tấm chân tình của người bạn đã xa. Chúng ta thường nhận ra sự chưa hoàn thiện của người khác mà quên đi của chính mình - khi bản ngã kiêu hãnh và cái tôi chen chân đứng cùng một chỗ, khi chúng ta tự cho tầm nhìn của mình là rộng nhất.

Chúng ta chợt cảm nhận được quy luật sâu xa của cuộc sống là quá trình cho và nhận. Chúng ta cảm thấy sự tha thứ, bao dung, nhìn nhận lại cũng là một sự cho đi và những tổn thương tinh thần tưởng chừng không có nguồn nào bù đắp trở nên nhẹ nhàng như cần phải có.

Chúng ta chợt cảm thấy sự thanh thản, nhẹ nhàng trước những nỗi đau, lỗi lầm, mất mát của ngày hôm qua, sự mới mẻ tinh khôi của ngày hôm nay và đó chính là những gì dành cho ngày mai.


Sưu tầm từ internet

TINH THẦN CŨNG LUÔN CẦN ĐƯỢC CHĂM SÓC


                      “Sự hài hòa giữa thể chất và tinh thần sẽ đem lại nguồn sức khỏe và những ý tưởng mới.”                                                                                               Carl Thoresen

Sống là cân bằng

Hàng ngàn năm trước, những triết gia Trung Quốc và Hy Lạp cổ đại đã nghiên cứu cuộc sống ở hai mặt: thể chất và tinh thần. Tuy cách diễn giải khác nhau, nhưng họ lại rất thống nhất về sự tồn tại của hai yếu tố này và khẳng định chúng đều quan trọng như nhau. Họ cũng đồng ý là khi biết cân bằng hai yếu tố này, chúng ta sẽ trở thành con người hoàn hảo, và sống trọn vẹn hơn. Vấn đề của ngày nay là có quá nhiều người thuộc đủ mọi lứa tuổi, đã không quan tâm đầy đủ đến hai yếu tố căn bản này của cuộc sống.

Đó là vì con đường vào thế kỷ thứ 21 với tất cả những kỳ tích công nghệ của nó đã khiến rất nhiều người có những quan niệm lệch lạc. Thế giới kỹ thuật cao giúp người ta có thể đi đây đi đó, thu thập kiến thức, và tiếp nhận thông tin với một tốc độ chóng mặt. Chúng ta càng bị cuốn vào nhịp độ phát triển nhanh chóng vượt bậc và những tiện nghi hiện đại chừng nào, thì chúng ta càng ít chịu bỏ thời gian để suy nghĩ chừng ấy.Ngày nay, những nhà tư tưởng hiện đại đang cố làm sống lại những bài học đơn giản nhưng hết sức có giá trị từ quá khứ. Cuộc sống cân bằng giữa thể chất và tinh thần đang mang lại cho ta nhiều ý nghĩa hơn bao giờ hết.

Chăm sóc cơ thể

Chưa bao giờ chúng ta ý thức nhiều về lợi ích của việc chăm sóc thân thể như hiện nay.Chúng ta có kiến thức về dinh dưỡng và tập luyện thể dục – điều chưa được đề cao nhiều cách nay mười năm và chúng ta đang trải qua một sự bùng nổ về việc chăm sóc và rèn luyện cho cơ thể cường tráng.Đây là một trong số ít những phong trào lành mạnh và chắc chắn sẽ có kết quả tốt, nhưng phải trong một thời gian dài chứ không chỉ là nhất thời.Có vô số thông tin tốt và giá trị về vấn đề này, vì thế tôi thấy không cần thiết phải lặp lại.

Chỉ có hai điều tôi muốn nói về sư rèn luyện cho cơ thể cường tráng.Đầu tiên, nó giúp tạo ra thái độ đúng đắn về vai trò cơ thể. Thứ hai, giữ gìn cơ thể được khỏe mạnh không nhất thiết phải so sánh với những cơ thể khác hay cần phải theo tiêu chuẩn của các người mẫu hoặc vận động viên thể thao, thể hình. Mỗi người có một thể chất khác nhau cũng như những gương mặt khác nhau vậy.Chỉ cần mỗi người chăm sóc tốt bản thân phù hợp với thể chất của mình là đủ để cải thiện chất lượng cuộc sống của chúng ta.

Chăm sóc tinh thần

“Tinh thần chúng ta tương tự như một khu vườn.
Nếu nó không được chăm sóc hoặc vun trồng, cỏ dại sẽ mọc lan tràn.”
                                                      Erwin G. Hall

Cơ thể bạn sẽ hoạt động ra sao nếu bạn chỉ ăn kem, kẹo, bánh rán, khoai tây chiên, bánh quy và chỉ dùng thức uống nhẹ? Đừng hiểu nhầm là tôi phản đối tất cả những thứ đó.Thực ra, chính tôi cũng thích một số món kể trên. Nhưng một chế độ ăn chỉ gồm những thứ đó sẽ khiến cơ thể thiếu một số chất dinh dưỡng cần thiết, và sức khỏe của bạn chắc chắn sẽ suy giảm ngay.

Tinh thần của bạn sẽ ra sao nếu tất cả những gì bạn đọc chỉ là sách báo lá cải, rẻ tiền; bạn chỉ xem những vở kịch ủy mị, những trận đấu đô vật bạo lực hạng nặng; hoặc nếu bạn chỉ thích nghe một loại nhạc rap; bạn chỉ xem phim kinh dị? Tôi không chê trách gì những thứ đó, nhưng điều gì sẽ xảy ra nếu đó là tất cả những gì bạn đưa vào đầu óc mình?Trí não bạn sẽ trở nên đặc quánh lại thôi. Tinh thần bạn cũng cần chất dinh dưỡng vậy!

Bạn hẳn biết rằng, các cơ bắp trong cơ thể chúng ta nếu không được dùng sẽ bị teo tóp đi. Trí não cũng vậy, nếu bạn để nó “ở không” trong phần lớn thời gian của mình; nếu bạn nghĩ học hành là điều vớ vẩn, và chẳng cần thiết phải kích thích trí não làm việc, suy nghĩ… thì khả năng tinh thần của bạn rồi cũng sẽ teo mòn đi.

Ngày nay, công nghiệp quảng cáo ồ ạt tấn công chúng ta; các phương tiện truyền thông cho chúng ta nhiều điều không đúng về thế giới; kinh doanh giải trí đưa đến cho chúng ta nhiều điều phản giá trị; chung quanh chúng ta là những người luôn thốt lời than phiền. Đó chắc chắn không phải là những món ăn tinh thần lành mạnh. Nhưng hãy nhớ là chúng ta có quyền lựa chọn. Chúng ta cần phải biết chọn lọc những thức ăn cho tinh thần cũng như cho cơ thể.

Ta cũng có thể tập thói quen chỉ cho phép những điều lành mạnh thâm nhập vào trí óc chúng ta. Một người bạn lớn tuổi và khôn ngoan hơn bảo tôi cách đây nhiều năm rằng, ông bắt đầu một ngày dựa trên một bản ghi chú những điều tích cực. Mỗi sáng, ông dành một ít thời gian để đọc một điều gì đó có thể nâng đỡ tinh thần và cổ vũ suy nghĩ. Ông nói nó không chỉ giúp ông tập trung vào những điều tốt lành trong cuộc sống mà còn giúp sàng lọc loại bỏ nhiều điều tiêu cực. Một thời gian ngắn sau, tôi bắt chước như thế.Tác dụng của nó thật to lớn.Và có lẽ đây là thói quen tốt nhất của tôi.

Chúng ta cần lưu ý hai điều quan trọng khi tiếp nhận thông tin:
Chúng ta chấp nhận cho điều gì vào đầu óc chúng ta?
Chúng ta sử dụng thông tin đó như thế nào?

Ta có thể để điều hay, điều tốt đi vào trí óc ta bằng cách chọn lọc những gì chúng ta đã đọc và nghe thấy từ thế giới xung quanh. Ai đó có lần nói rằng thật kinh khủng nếu phí phạm trí tuệ.Tại sao lại có thể phí phạm một bộ máy tuyệt vời đến thế?Khi được nuôi dưỡng và được sử dụng một cách hữu ích, trí tuệ giúp ta đánh giá và khám phá đúng cuộc sống, cho ta một cuộc đời trọn vẹn và ý nghĩa hơn.
Nói chung, chúng ta càng trở nên hoàn thiện bao nhiêu, chúng ta càng cảm nhận cuộc sống và cảm nhận về bản thân mình tốt hơn bấy nhiêu.

“Những người phát triển đời sống tinh thần nhiều nhất sẽ là
 những người nhận được nhiều niềm vui nhất trong cuộc sống.”
                                                                                                                                                              M. Scott Peck


Kỹ năng sống Tác giả: Hal Urban


Sưu tầm từ Intenet

ĐỪNG BAO GIỜ CHỜ ĐỢI



Thời gian thì trôi không ngừng, và cuộc sống cũng chẳng bao giờ ưu ái cho ai. Thế nên đừng bao giờ chờ đợi vì bạn không biết mình sẽ phải đợi đến bao giờ.


Đừng bao giờ chờ đến khi có được tình yêu mới học cách hy sinh.
Cuộc đời con người cũng giống như một trò chơi, có thể trên con đường tìm đến cái đích chiến thắng bạn đã vô tình bỏ lỡ nhiều cảnh đẹp. Cũng giống như tình yêu của bạn, cứ mải miết đi tìm cho mình một tình yêu thật hoàn hảo mà quên rằng hạnh phúc luôn ở ngay bên mình. Tình yêu chẳng phải điều quá xa xôi, chỉ cần bạn học cách mở lòng, biết quan tâm đến người khác, hy sinh một chút cái tôi cá nhân thì tình yêu sẽ nhanh đến với bạn.


Đừng bao giờ chờ đến khi mình cô đơn mới nhớ ra bạn bè.
Tình bạn là gì? Chắc hẳn trong số chúng ta ai cũng có thể định nghĩa cho mình được cái gọi là tình bạn kia. Cả đời người có được cho mình một tri kỷ đã là điều chẳng dễ dàng gì, đó là người luôn bên bạn những lúc khó khăn, tuyệt vọng, cả những lúc bạn đang băn khoăn khi đứng trước quyết định lớn của đời người, đó là người có thể làm mọi điều ngu ngốc cùng bạn mà không một chút do dự, là người có thể hy sinh nhiều cho bạn mà không một lời kêu ca, là người có thể chịu thiệt thòi mà không hề oán hận. Cái họ cần đơn giản chỉ là nụ cười của bạn.

- Vì vậy đừng lấy lý do này nọ để không nghe điện thoại hay hủy một cuộc hẹn với người bạn thân, vì rất có thể khi đó họ đang cô đơn.


Đừng bao giờ chờ đến khi có một vị trí tốt mới nỗ lực làm việc.
Có người dành ra cả đời chỉ để chờ đợi một công việc tốt sẽ đến với mình, cho dù trên đầu tóc đã chẳng còn đen như ngày xưa nhưng vẫn cố chấp chờ đợi. Họ quên rằng mọi điều tốt đẹp trên thế giới chỉ đến khi bạn đã cố gắng hết sức mình. Nỗ lực làm việc từ hôm nay đồng nghĩa với việc cơ hội thăng tiến sẽ ở ngay trong tầm tay bạn.


Đừng bao giờ chờ đến khi thất bại mới nhớ đến những lời khuyên chân thành.
Người xưa đã từng có câu “thuốc đắng giã tật, sự thật mất lòng”, nhưng chúng ta lại hay tin vào những lời xu nịnh của kẻ khác, bởi những lời đó thường rất dễ nghe, khiến chúng ta vui sướng nhất thời mà quên đi hậu quả đằng sau, đến khi thật sự thất bại thì lại ước “giá như…”

- Hãy biết phân biệt đâu là tốt đâu là xấu, cái gì có lợi cho mình, những ai mới là người thật lòng với mình.


Đừng bao giờ chờ đến khi mắc bệnh mới ý thức được sinh mệnh mỏng manh.
Sinh mệnh con người vốn đã rất mỏng manh, cũng giống như con kiến có thể chết dưới chân bạn bất cứ lúc nào mà nó cũng không hề hay biết. Còn con người chúng ta tránh sao được “sinh, lão, bệnh, tử”, chỉ có thể mỗi giờ phút trôi qua ta càng nên trân trọng cuộc sống. Đừng bao giờ ỷ rằng mình còn trẻ, sức mình còn dai mà bạc đãi bản thân. Để cơ thể có thời gian nghỉ ngơi mới chính là yêu cuộc sống.


Đừng bao giờ chờ đến khi có người khen ngợi thì bạn mới tin vào năng lực bản thân.
Mối người đều có những tiềm năng và thế mạnh riêng của mình, tin vào chính mình cũng có nghĩa bạn đã cầm trong tay chiếc chìa khóa để mở ra cánh cửa thành công. Cứ ngồi đấy để chờ có ai đó tìm ra tài năng, khen ngợi thì dường như quá muộn rồi. Cuộc sống là của bạn, con đường bạn đi do bạn tự quyết định, vậy nên hãy tự tin rằng mình sẽ làm được thì mọi điều tốt đẹp sẽ đến.


Đừng bao giờ chờ đến khi người khác phê bình mới nhận ra lỗi sai của mình.
Thực ra sai lầm không phải điều gì đáng xấu hổ, đáng xấu hổ đó là bạn đã sai mà không dám đứng ra để nhận lỗi sai của mình. Dũng cảm nhận lỗi sẽ có được sự tôn trọng từ người khác, sẽ khiến người ta tin tưởng mình hơn. Bởi trong cuộc sống không ai là hoàn hảo cả, cách đối mặt với sai lầm cũng sẽ quyết định đến tương lai của bạn.


Đừng bao giờ chờ đến khi có người giúp mình thì mình mới giúp lại.
Giúp đỡ người khác chưa bao giờ là trách nhiệm của bất kỳ ai, thế nhưng nếu bạn biết giúp đỡ mọi người thì cái mà bạn nhận được còn hơn cả lời cảm ơn, đó chính là niềm tin. Hãy đưa tay giúp đỡ những người xung quanh trước khi bạn cần ai đó giúp đỡ.


Sưu tầm từ Internet

 BÍ QUYẾT SỐNG LÂU TRĂM TUỔI


Trạng thái tâm lý

Cột mốc thứ ba giữ gìn sức khoẻ là vấn đề trạng thái tâm lý. Nếu trạng thái tâm lý không tốt thì anh ăn uống tập luyện cũng vô ích. Điều này rất quan trọng. Khí chất và máu có liên quan rất mật thiết và trực tiếp đến nhau. Nếu anh tức giận, u uất hay uất ức, ấm ức, bực tức, lo nghĩ, day dứt, khó chịu, cáu bẳn, hằn học, buồn bực với việc này việc khác ... thì rất dễ bị khối u. Trong tâm thức mà có u, bất kể là u uất, tức bực, hằn học, cay cú, bực bội ... gì gì thì hãy mau tìm cách giải toả cho sớm, cho nhanh vì nếu không, trong thân thể sẽ cũng phát sinh cái u (21) là điều chắc chắn.

Cả thế giới đều biết : Trường đại học Stan-pho đã làm một thí nghiệm nổi tiếng : lấy một ống mũi đặt lên mũi cho anh thở vài phút rồi sau đó, lấy ống mũi ra, đặt lên chỗ bãi tuyết 10 phút. Nếu băng tuyết vẫn không đổi mầu thì chứng tỏ anh đã bình tĩnh, tự nhiên. Còn nếu như băng tuyết trắng hẳn lên, chứng tỏ anh đã có điều gì đó hổ thẹn, day dứt ; Nếu như băng tuyết tím đi, chứng tỏ anh đang có điều gì đó rất tức giận, uất ức hay u uất, ấm ức, bực tức, lo nghĩ, day dứt, hằn học, thù hận, khó chịu với việc này việc khác. Rút lấy 1-2 cc chỗ băng tuyết ấy đi tiêm cho chuột con thì 1-2 phút sau, chuột con sẽ chết. Hơn nữa, thành phần của chỗ băng tuyết tím ấy, người ta cũng đã nghiên cứu được.

Cho nên, nếu tức giận, u uất hay uất ức, ấm ức, bực tức, lo nghĩ, day dứt, hằn học, thù hận, khó chịu với việc này việc khác ... thì rất dễ bị khối u và đó chính là vấn đề rất nghiêm trọng. "Ai không nói người trước mặt không ai nói sau lưng người ấy" (?). Tôi khuyên các bạn : ai muốn trêu tức bạn thì bạn đừng có tức. Nếu bạn không nhịn được, tôi xin nói với các vị : bạn hãy xem đồng hồ, đừng để quá 5 phút. Quá 5 phút là hỏng chuyện, máu sẽ tím đi. Thí nghiệm này đã được giải thưởng Nobel.

Tâm lý học có thể đề xuất 5 phương pháp tránh tức giận :

1 - Tránh đi.

2 - Chuyển đi. Người ta chửi anh thì anh đánh cờ, câu cá, làm như không nghe thấy ;

3 - Thả ra, nhưng phải chú ý : người ta chửi anh, anh lại đi chửi người khác thì không gọi là thả ra, mà phải đi tìm bạn tri âm để nói chuyện, thả bớt (giải toả) đi. Nếu không, cứ để bụng là sẽ sinh bệnh ;

4 - Thăng hoa, tức là người ta càng nói nhiều thì anh càng ra sức làm;

5 - Khống chế - là phương pháp chủ yếu nhất, tức là mày chửi thế nào ông cũng đếch sợ. Điểm này rất quan trọng.

Đồng chí Đặng Tiểu Bình của chúng ta thực hiện rất tốt, ba chìm bẩy nổi mà không hề đòi bình phản. Một vị tổng thống châu Phi hỏi đồng chí Đặng Tiểu Bình có gì hay, đồng chí ấy chỉ nói một câu :"Nhẫn nại". Nhịn một lúc, gió yên sóng lặng, lùi một bước, biển rộng trời cao. Nhẫn nại không phải là mục đích mà là sách lược. Thế nhưng người thường không làm nổi, mới nói một câu đã lồng lộn lên. "Tiểu bất nhẫn tắc loạn đại mưu" (Không nhịn điều nhỏ, ắt rối loạn, hỏng mưu lớn)

Châu Âu có một nguyên tắc xử sự kinh điển bác học :"Cái lý khó giảng thì nên dừng ; Con người khó đối xử thì nên xử hậu; Việc khó xử thì nên làm thong thả; Công việc khó thành thì nên khôn khéo". ý đầu tiên trong câu ấy có nghĩa là : Lý lẽ khó thì hãy khoan nói. Triết lý sâu sắc, rất có ích. Trong Tam Quốc diễn nghĩa, Gia Cát Lượng ba lần chọc tực Chu Du, rốt cuộc đã khiến Chu Du tức giận mà chết. Anh nói xem : Tại Chu Du hay tại Gia Cát Lượng ? Kết luận là : Tại Chu Du. Khí lượng ông ta hẹp hòi quá. Cho nên, tức giận, uất ức, u uất, u buồn hay ấm ức, bức tức, lo nghĩ, day dứt, khó chịu với việc này việc khác ... sẽ rất nguy hại cho người ta.

Hiện nay, trên thế giới một lý thuyết : tất cả động vật đều không có công năng cười. Duy chỉ có loài người là có công năng cười nhưng loài người lại chưa biết sử dụng tốt công năng đó. Có người bảo con khỉ biết cười, con voi biết cười, các vị đã thấy chưa nhưng quả thật, cũng đã thấy nó biết khóc. Lúc mổ thịt con bò, nó chẩy nước mắt (22). Xưa có câu :"Một nụ cười trẻ ra mười tuổi". Câu ấy không phải là để chỉ tuổi tác, mà để chỉ tâm thái. Miệng hay cười, người hay khóc (?). Tác dụng của cười rất lớn. Mỗi người chúng ta đều có bản năng đó, tại sao lại không cười nhỉ ? Các dân tộc phương Đông chúng ta rất nghiêm túc, hơn nữa lại có sự phân biệt quan hệ theo cấp bậc : Trưởng phòng, trưởng ban thì còn biết cười chứ khi lên đến Cục trưởng thì không biết cười nữa ; Giao thiệp với khách nước ngoài thì mặt cứ căng ra. Giờ đây, Lãnh đạo Trung ương cũng đã thay đổi rồi. Bạn xem, Giang chủ tịch cười thoải mái biết mấy ! Mỹ đã thành lập Câu lạc bộ mỉm cười. Cười là dấu hiệu của sức khoẻ. Cười khà một tiếng, mất hết nếp nhăn. Cười tránh được rất nhiều bệnh. Thứ nhất, không bị thiên đầu thống ; Thứ hai, không bị đau lưng, vì khi cười, vi tuần hoàn phát triển. "Thông tắc bất thống, bât thông, tắc thống" (Thông thì không đau, không thông ắt là đau) Bị thiên đầu thống ư ? Đừng lo, cứ cười ha hả là sẽ khoẻ. Không tin, bạn cứ thử xem !

Hơn nữa, công năng sinh lý không yếu đi, công năng sinh dục không giảm sút. Anh xem, bà cụ Rumani đã 92 còn đẻ con, người ta ngày nào cũng cười mà lị.

Chúng ta bây giờ hơn 30 tuổi là không đẻ nữa, hằng ngày mặt cứ căng ra thì tất nhiên không đẻ được. Lại nữa, cười, thường xuyên cười sẽ đặc biệt tốt cho đường hô hấp và đường tiêu hoá.

Có thể làm thí nghiệm : Anh cứ sờ vào bụng, bắt đầu cười. Mỗi ngày cười to 3 lần, bụng lọc sọc 3 lần thì sẽ không táo bón, không bị ung thư dạ dầy, đường ruột. Anh tập tay, tập chân nhưng có tập dạ dầy hay ruột không ? Không có cơ hội. Chỉ có cười mới tập được dạ dầy, đường ruột. Cười trên Quốc tế đã trở thành một tiêu chuẩn của sức khoẻ. Tôi đã điều tra nhiều lần : giải Nobel thứ 2 về cười đã được trao. Cười thúc đẩy thuỳ dưới não sản sinh phôi trong não. Nó là thứ thuốc tê thiên nhiên. Nếu bạn bị viêm khớp, xin đừng lo, cứ nhìn vào khớp mà cười ha hả, một chốc là không đau nữa. Cười mà có ích như thế, sao chúng ta lại không cười nhỉ ?

Mới đây, thành phố Bắc Kinh đã có tổng điều tra rồi. Tuổi thọ của người ta, bạn có biết là cụ ông thọ hơn hay cụ bà thọ hơn không ? Tôi xin mách các vị : Cụ bà thọ hơn cụ ông, bình quân thọ hơn cụ ông 6 năm rưỡi. Tình cờ gặp một ông cụ, tôi hỏi : sao cụ lại tập luyện một mình ? Ông cụ bảo :"Lão không ghép được đôi. Các bà lão đều tập với nhau, luyện tập từng đôi ở đầu phố". Ưu điểm lớn nhất của rất nhiều bà cụ là từ khi còn trẻ đã thích cười, già rồi vẫn cười. Mỗi lần giảng bài, tồi đều để ý, thấy toàn các bà cười, các ông không cười. Đã kém người ta 6 năm rưỡi rồi đấy, đến bao giờ các ông mới cười ?

Cho nên, từ giờ, mỗi người hãy mau mau cười đi ! Các vị hôm nay đến đây, các vị cười mấy tiếng là sống thêm được mấy năm. Có người nói thế nào cũng chẳng cười. Cấp bậc càng cao, càng không cười. Tôi biết làm thế nào được ? Chẳng những đã không cười, lại còn có một lôgích :"Nam nhi hữu lệ bất khinh đàn" (Đàn ông có nước mắt nhưng không dễ gì chẩy). Nước mắt người ta thường thì mặn nhưng nước mắt bệnh nhân đái tháo đường thì ngọt, nước mắt đau buồn thì cay đắng, trong đó có pép-tít (peptide), có hoóc môn. Nếu lâu ngày không "tiêu thoát" đi thì sẽ bị khối u, bị ung thư đấy. Dù có khỏi khối u thì cũng bị loét hoặc viêm kết tràng mạn tính. Cho nên, nếu các vị đau buồn thì phải cho chẩy nước mắt ra, giữ lại không ích gì đâu.

Tại hội nghị Quốc tế, người ta đã cảnh báo chúng ta. Chúng ta hãy uống trà xanh, ăn đậu nành, ngủ cho tốt, năng vận động và đừng quên luôn cười vui. Mong rằng mỗi người đều chú ý cân bằng ẩm thực, vận động có ôxy và chú ý trạng thái tâm lý của mình. Lúc đáng khóc thì khóc, lúc đáng cười thì cười. Tôi tin rằng chúng ta nhất định có thể vượt qua tuổi 73, qua tuổi 84, đến 90, 100 tuổi vẫn còn khoẻ mạnh.

Sức khỏeTác giả: GS. Tề Quốc Lực

Sưu tầm tiừ Internet


TÌNH BẠN  TRONG ĐỜI



**Nếu một ngày nào đó, bạn cảm thấy thật buồn và muốn khóc...
Hãy gọi cho tôi!
Tôi không hứa sẽ làm cho bạn cười, nhưng biết đâu tôi sẽ khóc cùng bạn!


**Nếu một ngày nào đó, bạn cảm thấy vô cùng đơn độc..
Hãy gọi cho tôi!
Tôi sẽ đến bên bạn, chỉ để im lặng không nói một lời, nhưng tôi muốn bạn biết rằng luôn có tôi bên cạnh.


**Nếu một ngày nào đó, bạn phân vân trước những quyết định của mình.. Hãy gọi cho tôi! Tôi sẽ không
quyết định thay bạn, nhưng có thể giúp bạn vững tâm hơn trước sự chọn lựa của mình.    
    

**Nếu một ngày nào đó, bạn gặp thất bại trong công việc.
Hãy gọi cho tôi!
Tôi sẽ không đem lại cho bạn một công việc mới, nhưng tôi sẽ giúp bạn tìm thấy một cánh cửa khác của sự thành công.


**Nếu một ngày nào đó, bạn vô cùng đau khổ vì phạm phải sai lầm.
Hãy gọi cho tôi!
Tôi không thể sửa chữa sai lầm đó, nhưng tôi có thể giúp bạn nhận ra rằng những sai lầm sẽ giúp bạn trưởng thành và tự tin hơn.


**Nếu một ngày nào đó, bạn lo sợ những điều tốt đẹp sẽ qua đi.
Hãy gọi cho tôi!
Tôi sẽ không níu giữ chúng lại, nhưng tôi giúp bạn hiểu rằng mọi việc đều có những điểm khởi đầu và kết thúc.


**Nếu một ngày nào đó, bạn trở nên bế tắc và tuyệt vọng.
Hãy gọi cho tôi!
Tôi không hứa sẽ làm bạn quên đi tất cả, nhưng tôi có thể giúp bạn tìm niềm tin trong cuộc sống.


Nhưng một ngày nào đó, bạn gọi mà không thấy tôi trả lời.
Bạn hãy đến bên tôi, vì lúc đó tôi đang cần bạn!

Trong cuộc đời dù hai tiếng BẠN & BÈ thật rất ư khác biệt nhưng hai tiếng "bạn bè" vẫn thường được ghép đôi ! -Khi đắc thời đâu biết... AI là BẠN -Lúc thất thời mới biết ... BẠN là AI -Trong cuộc vui vẫn coi ... BÈ là BẠN - Khi hoạn nạn mới biết ... BẠN là BÈ.


Sưu tầm từ Internet

YÊU  ĐỜI



"Hoa là nụ cười của đất."
                        Ralph Waldo Emerson   
       
Hãy luôn cất tiếng cười

"Nụ cười là ánh sáng mặt trời soi tỏ cuộc đời."
                              William Thackery

Khoa học đã chứng minh tiếng cười rất cần thiết cho tinh thần của chúng ta. Các nhà nghiên cứu nhận thấy chúng ta cần cười ít nhất 12 lần mỗi ngày để duy trì sức khoẻ. Tiếng cười tác động lên hệ thần kinh và hệ miễn dịch, cung cấp năng lượng cần thiết giúp chúng ta loại bỏ những suy nghĩ tiêu cực.


Bất cứ khi nào cảm thấy chán nản, hãy tìm một điều gì đó khiến bạn vui và cười thật to, bạn sẽ cảm thấy thoải mái trở lại trong tâm hồn mình.


Khi bạn cười, não bộ của bạn như được giải toả khỏi sự nặng nề, cảm giác khó chịu sẽ tan biến, bạn bắt đầu cảm nhận được sự hưng phấn tràn vào cơ thể. Tiếng cười là một phương thuốc rất diệu kỳ.


Có lẽ hiểu được tác dụng vô cùng to lớn này mà hãng hàng không Southwest Airlines luôn biết cách gây cười cho toàn bộ nhân viên cũng như hành khách của mình. Đây được xem như là chiến lược quan trọng của công ty để thu hút khách hàng sử dụng dịch vụ của họ. Khoảng sáu tháng trước, tôi có bay trên một chuyến bay của hãng này và nghe cơ trưởng thông báo trên loa: "Hôm nay chúng ta trân trọng chúc mừng một cụ ông nhân dịp sinh nhật lần thứ 99 của cụ. Đây cũng là chuyến bay đầu tiên trong đời cụ". Chắc bạn cũng có thể hình dung ra, cả khoang máy bay vỡ oà tiếng vỗ tay. Rồi vị cơ trưởng nói tiếp: "Vậy trước khi quý vị xuống máy bay, hãy ghé qua buồng lái để chúc thọ "cụ" nhé!". Biết viên phi công đang đùa, tất cả mọi người cười rộ lên.


Đừng dè sẻn, tiết kiệm tiếng cười. Hãy cười thật nhiều, cười thật to để sự thư thái tràn ngập trong lòng bạn. Nụ cười sẽ giúp bạn vui vẻ, khoẻ mạnh và cho bạn thái độ sống tích cực để đi tiếp con đường phía trước.


Sưu tầm từ Internet

TÔN TRỌNG VÀ TRÂN QUÝ NGƯỜI KHÁC LÀ MỘT LOẠI HỌC VẤN



Trong cuộc sống, chúng ta vẫn thường nghe mọi người nói: “Phải biết tôn trọng người khác!” hay “Tôn trọng người khác là tôn trọng chính mình!” Quả thực đúng là như vậy! Tôn trọng người khác không chỉ là một loại mỹ đức mà còn là một loại học vấn mà mỗi người đều cần đặt tâm tu luyện.
Có một câu chuyện kể rằng, trước đây có một cậu thanh niên là con trai của một gia đình giàu có. Từ nhỏ cậu đã chơi bời lêu lổng. Cha của cậu đã rất lo lắng, sợ rằng con trai mình sẽ không có khả năng sống độc lập trong tương lai. Vì thế, nên ông đã bảo cậu con trai ra ngoài làm việc kiếm tiền về đưa cho mình.

Người mẹ vì xót thương con nên lặng lẽ đưa tiền cho cậu và dặn rằng đến chạng vạng tối mới được trở về. Cậu thanh niên đi dạo một ngày, không làm một việc gì, buổi tối trở về và nộp hết cho cha cậu số tiền mà ban sáng mẹ cậu đã cho.

Người cha vừa thấy vậy, lập tức hiểu ra ngay vấn đề, vì thế ông ném toàn bộ số tiền ấy vào trong lò lửa đang cháy. Cậu con trai thấy cha ném hết tiền vào lò lửa thì vẫn điềm nhiên, bình thản như không có chuyện gì xảy ra.

Sự việc ấy cứ lặp lại hết ngày này qua ngày khác. Cuối cùng người mẹ không còn đưa tiền cho con trai như trước nữa mà để chính cậu làm ra tiền. Cậu thanh niên không còn cách nào khác đành phải làm việc, buổi tối mang tiền về đưa cho cha. Cũng như những lần trước, người cha lại đem nguyên số tiền con trai đưa ném thẳng vào lò lửa đang cháy.

Cậu con trai nhìn thấy cha làm như vậy liền ngay lập tức lao thân vào lò lửa, rồi bới trong đống than hồng rực với mong muốn lấy ra được số tiền ấy.

Cậu vừa bới vừa khóc: “Sao cha lại làm như vậy? Để kiếm được số tiền này, con đã phải làm việc quần quật từ sáng đến tối mịt trong cả một tuần lễ. Cha nhận nó, đã không trân quý thì thôi, sao cha lại ném vào lò lửa như vậy?” Người cha nghe xong, trên mặt nở một nụ cười rạng rỡ.

Câu chuyện xưa cho chúng ta thấy rằng, trong cuộc sống, bất kể một thứ gì đó chỉ có trải qua sự cố gắng thật sự mà đạt được thì người ta mới thấy trân quý. Còn một thứ gì đó không làm mà được hưởng hay dễ dàng đạt được thì bản thân người có được sẽ rất khó quý trọng nó, thậm chí không thấy được giá trị của nó.

Câu chuyện cũng cho chúng ta một bài học, chính là khi chúng ta tôn trọng, trân quý bản thân mình thì cũng phải học cách tôn trọng, trân quý người khác, trân quý sự cố gắng và sự phó xuất (cho đi, bỏ công sức) thật tình của người khác.

Kỳ thực, con người khi còn sống trên đời có thể thực sự quý trọng bản thân mình cũng không phải là một việc dễ dàng. Chúng ta thử suy ngẫm một chút, liệu có bao nhiêu người có thể thực sự cảm nhận được những điều tốt đẹp của sinh mệnh con người?

Có một nhà thơ từng viết rằng: “Chúng ta không sợ chết, là bởi vì chúng ta không biết sinh mệnh là đáng trân quý như thế nào, cuộc sống là đáng quý ra sao! Chúng ta không biết nhà của mình thực sự ở đâu, chúng ta từ đâu mà đến, rồi sẽ trở về đâu. Có bao nhiêu người có thể thanh tỉnh vì bản thân mình mà sống, không bị danh lợi chi phối ràng buộc, không bị tình cảm luyến ái làm phức tạp mà sống một cách tiêu sái, tự tại. Cho dù cổ nhân đã nhắc nhở chúng ta rằng: “Trời sinh thân ta, hẳn là có chỗ dùng…” Thế nhưng, trong cuộc đời ngắn ngủi, có bao nhiêu người có thể thực sự biết bản thân mình muốn gì, mà không để “lãng phí” sinh mệnh của mình đây?

Nhân sinh trên đời, tôn trọng, trân quý người khác lại càng khó hơn. Có câu nói: “Quý trọng người khác là quý trọng chính mình, quý trọng người khác chính là thể hiện ở mối quan hệ tốt đẹp, ấm áp giữa người với người”. Có bao nhiêu người có thể đặt mình vào hoàn cảnh của người khác mà suy nghĩ, yêu thương người khác hơn cả yêu thương người thân của mình, hơn cả bản thân mình?

Ngạn ngữ cũng có câu: “Lãng phí thời gian của người khác chẳng khác nào mưu tài hại mệnh người khác”. Cho nên, quý trọng người khác tối thiểu thể hiện ở việc quý trọng thời gian của người khác, tôn trọng việc làm và sự cố gắng của người khác, tôn trọng sự lựa chọn và con đường đi của người khác.

Người hiểu được tôn trọng và trân quý người khác cũng là người hiểu được rằng đối đãi với nhau có ân có nghĩa. Trong lịch sử có rất nhiều điển tích xưa về ơn nghĩa và báo đền ơn nghĩa.

Lưu Bị – Quan Vũ – Trương Phi kết nghĩa anh em, một lòng vì nhau là một ví dụ điển hình về chữ “nghĩa”. Khi quân của Lưu Bị bị quân Tào Tháo đánh bại, Lưu Bị bỏ chạy sang Hà Bắc theo Viên Thiệu, Trương Phi trốn về Nhữ Nam, gia quyến Lưu Bị đều bị bắt. Quan Vũ vì bảo vệ gia quyến của Lưu Bị đã bị ép phải đầu hàng Tào Tháo.

Tào Tháo vì mến mộ tài năng của Quan Vũ nên đối xử với Quan Vũ hết sức trọng vọng. Về sau, cũng chính vì cái “nghĩa” mà Tào Tháo đã để Quan Vũ rời đi. Nhưng sau này ở hẻm Hoa Dung, Quan Vũ đã tha cho Tào Tháo, cũng đồng dạng là “nghĩa trọng như núi”.

Thuở thiếu niên, vị tướng nổi tiếng thời nhà Hán là Hàn Tín sống một cuộc sống vô cùng nghèo khổ cơ cực. Một ngày nọ, Hàn Tín không còn gì để ăn, ông không còn cách nào khác là ngồi ở bờ sông ngoại thành Hoài Dương và câu cá. Lúc ấy, có nhiều phụ nữ đang giặt giũ bên bờ sông. Trong số ấy, có một người phụ nữ để ý thấy rằng Hàn Tín trông có vẻ đói và xanh xao, dường như đã lâu lắm rồi không được ăn gì.

Bà liền chủ động mang thức ăn của mình tặng cho Hàn Tín. Cứ như thế, Hàn Tín đã được người phụ nữ kia tặng cho thức ăn trong suốt hơn 10 ngày liền. Lòng tốt của người phụ nữ ấy đã khiến Hàn Tín vô cùng cảm kích và xúc động sâu sắc.

Sau khi đã công thành danh toại, Hàn Tín trở lại quê hương. Việc đầu tiên mà ông làm là đi tìm người phụ nữ mà ông đã gặp trong thời trai trẻ và báo ơn bà bằng một lượng tiền vàng rất lớn.

Bên Phật gia có giảng “duyên”, con người gặp nhau đều là nhờ “duyên”. Mỗi người xuất hiện trong cuộc đời chúng ta đều không phải vô duyên vô cớ mà đều là vì có nhân duyên với nhau. Hãy tôn trọng hết thảy, trân quý hết thảy đó chính là cách hóa giải oán duyên, kết thiện duyên và tích phúc báo cho bản thân mình.


Sưu tầm từ Internet

CÓ NHỮNG THỨ ĐƠN GIẢN BẠN PHẢI BIẾT


* Có 2 thứ bạn nên tiết kiệm, đó là sức khỏe và lời hứa.
* Có 2 thứ bạn phải cho đi, đó là tri thức và lòng tốt.
* Có 2 thứ bạn phải thay đổi, đó là bản thân và nhận thức.
* Có 2 thứ bạn phải giữ gìn, đó là niềm tin và nhân cách.
* Có 2 thứ bạn phải trân trọng, đó là gia đình và hiện tại.
* Có 2 thứ bạn phải tự mình thực hiện, đó là lao động và chịu trách nhiệm với việc mình làm.
* Có 2 thứ bạn phải lãng quên, đó là đau thương và hận thù.
* Có 2 thứ bạn phải khắc ghi, là công ơn Mẹ Cha và sự giúp đỡ của người khác.
* Có 2 thứ bạn buộc phải có để là người thành công, đó là đam mê và lòng kiên trì.
* Có 2 thứ bạn không được làm, đó là hãm hại người khác và phản bội lòng tin.
* Có 2 thứ bạn phải bảo vệ, đó là danh tín và lẽ phải.
* Có 2 thứ bạn phải chấp nhận, là cái chết và sự khác biệt.
* Có 2 thứ bạn phải kiểm soát, đó là bản năng và cảm xúc.
* Có 2 thứ bạn phải tránh xa, đó là cám dỗ và sự ích kỷ.
* Có 2 thứ bạn luôn phải xử dụng mà đừng hà tiện, là tiền bạc và kinh nghiệm.
* Có 2 thứ bạn không được sợ sệt, là cái ác và sống thật.
* Có 2 thứ bạn phải nuôi dưỡng, là tình yêu và sự bao dung.
* Có 2 thứ mà bạn cần phải đạt được trong cuộc sống, đó là thành đạt và hạnh phúc.
* Có 2 thứ bạn phải luôn sẵn sàng, đó là khó khăn và ngày mai.
* Có 2 thứ bạn phải luôn ghi nhớ, đó là thực hiện những điều trên và làm thật tốt chúng trong cuộc sống hàng ngày.

Tác giả: KHUYẾT DANH