TUYẾT RƠI - GẶP GỠ - TÂM MINH NGÔ TẰNG GIAO


Kính mời nhấn link Video
Gặp gỡ
Tâm Minh Ngô Tằng Giao (chuyển ngữ)

Tuyết vùi chôn những lối mòn
Và rơi phủ trắng trên muôn mái nhà,
Khi anh dạo bước chân qua
Thấy em bên cửa thướt tha bóng hồng.

Đơn côi manh áo thu phong
Chân trơ hài lạnh, đầu không mũ hàn,
Vẻ thản nhiên, dáng bình an
Đôi bờ môi nhấm tuyết tan ướt mềm.

Hàng cây bờ dậu im lìm,
Xa, buồn, ảm đạm như chìm trong sương,
Em nhìn hiu quạnh phố phường
Bóng cô đơn giữa tuyết vương khắp trời.

Tuyết rơi làm ướt em tôi
Ướt khăn, ướt áo, ướt người tôi thương,
Một trời hoa tuyết vấn vương
Long lanh tinh tú gieo sương mái đầu.

Tóc mây óng ánh tươi màu
Khuôn trăng xinh đẹp chợt đâu rạng ngời,
Dáng em vùng lạnh chơi vơi
Phong phanh áo khoác giữa trời giá băng

Bờ mi tuyết đọng sáng ngần
Sáng thêm đôi mắt sầu dâng võ vàng.
Từ em sáng tạo vẹn toàn
Tình yêu hình tượng vô vàn tinh nguyên.

Dường như nếu bóng hình em
Vẽ bằng thép nhọn dễ chìm nét hoa
Thì giờ đây cũng khó nhòa
Khắc sâu nét bạc đậm đà tim anh.

Ấp e nơi đó mộng lành
Bóng em sống mãi, chân thành, khiêm cung,
Mặc cho trần thế mịt mùng
Khó khăn gian khổ chập chùng sá chi.

Trong anh tâm tưởng mãi ghi
Rằng hai ta chẳng cách ly bóng hình,
Anh đâu vạch được đường tình
Phân ranh đôi lứa chúng mình lìa xa.

Cội nguồn, lai lịch chúng ta
Có chăng ai biết cũng là thế thôi,
Mai này còn mãi chuyện đời
Dù đôi ta hết dong chơi cõi trần.


Meeting
Boris Pasternak (1890-1960)
(Translated by EUGENE M. KAYDEN
in THE POEMS OF DOCTOR ZHIVAGO) 

The snow will bury roads
And houses to the roofs.
If I go to stretch my legs,
I see you at my door.

In a light fall coat, alone,
Without overshoes or hat,
You try to keep your calm,
Sucking your snow-wet lips.

The trees and fences draw
Far back into the gloom.
You watch the street, alone
Within the falling snow.

Your scarf hangs wet with snow,
Your collar and your sleeves,
And stars of melted flakes
Gleam dewy in your hair.

A shining wisp of hair
Lights suddenly your face,
Your figure in the cold,
In that thin overcoat.

Flakes gleam beneath your lashes
And anguish in your eyes.
You were created whole,
A seamless shape of love.

It seems as if your image
Drawn fine with pointed steel
Is now in silver lines
Cut deep within my heart.

Forever there you live
In your true humility.
It does not really matter
If the world is hard as stone.

I feel I am your double,
Like you outside, in dark.
I cannot draw the line
Dividing you from me.

For who are we, and whence,
If their idle talk alone
Lives long in aftertime
When we no longer live?

Boris Pasternak
(1890-1960)

(Translated by EUGENE M. KAYDEN
in THE POEMS OF DOCTOR ZHIVAGO)


Duy Thanh, Chàng Đây!




Đỗ Dung


Buổi sáng Thứ Bẩy Ngày 9 Tháng 11, 2019 thằng cháu út Lam Sơn chở bố mẹ sang thăm hai bác Duy Thanh – Trúc Liên. Anh chị ở căn hộ trên lầu hai của một chung cư tại San Francisco. Hình ảnh anh Duy Thanh ngồi lọt trong lòng ghế khiến chúng tôi giật mình.  Mới mấy tháng không gặp mà anh thay đổi quá, người gầy xộc hẳn, mặt hốc hác chỉ còn đôi mắt tinh anh.  Nghe tiếng chào của chúng tôi anh lên tiếng:
    _ Đến thăm người sắp chết hả!  Đừng chúc tôi sống lâu trăm tuổi nhá! Tôi chỉ muốn chết thôi!
Chị Trúc Liên im lặng ngồi bên cửa sổ nhìn xe cộ chạy dưới lòng đường.  Để hai anh em và bác cháu tâm tình, tôi đến ngồi bên chị:
_ Chị có nhớ em là ai không?
Chị mỉm cười, nét mặt đẹp hiền hoà như một nữ tu hay như một bà tiên:
_Ờ... Em!
Thế rồi giọng chị nhẹ nhàng như thủ thỉ, chị kể về những chuyện xa xưa, chuyện của một thời con gái của chị, chuyện về những ngày sống trong ngôi nhà cũ ở Hàng Xanh bên ba, bên má...
Một lúc sau có bà giúp việc đến thay quần áo và lo cho chị ăn, tôi ra trò chuyện với ông anh. Anh và tôi tương đối thân vì anh em hay nói những chuyện vui văn nghệ, văn gừng, nói về những nhà văn, nhà báo anh biết và tôi hay bông đuà, giỡn hớt với ông anh.  Mỗi khi tôi viết được bài nào cũng đưa anh chị đọc trước và vẽ xong bức tranh nào cũng đem ra khoe với anh chị.
Thấy bát súp để trên bàn tôi cầm lên định đút cho anh thì anh xua tay :
_ Cô để đó đi, tôi cầm lấy được mà, chỉ húp một cái là xong.  Há mồm để được đút đồ ăn trông thảm quá!
Anh cầm bát súp ăn được hai ba thìa nhỏ thì bỏ xuống liền, không chịu ăn nữa:
_ Sống thế này chán quá, già rồi chán quá, tôi chỉ muốn chết phứt đi cho xong. Kéo lê thê ngày nọ sang ngày kia thế này chán quá!!
Nghe và nhìn anh thấy thật thương nhưng tôi cũng cố nói:
_ Anh ơi... Sống chết là chuyện của ông Trời, mình có tính được đâu anh. Anh cứ ăn uống cho khỏe để còn ngày nào vui ngày đó.  Anh phải vui lên, buổi sáng mở mắt ra còn thấy cuộc đời này, còn thấy nắng vàng tươi ngoài kia, ta vui thêm ngày nữa.  Đến đúng ngày, đúng giờ thì... ta đi.  Anh mong chẳng được và anh muốn cũng chẳng được thì anh tự làm khổ mình làm gì. Thôi cười đi nhá! Cười lên mới đẹp trai... hìhì...
Tôi lấy điện thoại ra giơ lên “Anh cười đi nào, cười đi, em chụp hình nè...” Anh phì cười và sau đó tôi cứ ngồi nói chuyện trêu chọc để thỉnh thoảng anh lại mỉm cười.  Hỏi anh có thích đọc sách không để tôi đem sang.  Anh lại ca điệp khúc: “ Mắt mờ, tai điếc, đi đứng không vững.  Mình mẩy đau nhức.  Chỉ muốn chết nhanh cho rồi...”
Ngồi chơi với anh chị khoảng gần hai tiếng chúng tôi phải xin phép về để anh chị đi nghỉ.  James, chồng của Yên Chi ở lại trông bố mẹ.  Anh chị có ba cô con gái mà anh luôn gọi là “Ba con đào yêu quý, Phương Thảo, Yên Chi, Hoàng Điệp”. Ba cháu rất hiếu thảo và ba chàng rể cũng rất ngoan và tốt, lại ở gần bên nên chăm lo cho bố mẹ thật chu đáo.
Dời khỏi nhà anh chị chúng tôi lại ghé thăm cô em dâu, vợ chú Hoà mới bị stroke phải gọi emergency đưa vào nhà thương ở Castro Valley.  Cũng may cô bị nhẹ và đưa đi kịp thời nên thấy cũng đỡ lo.  Các cháu bị một phen hoảng hồn.  Tôi đành phải an ủi cô hãy ráng tĩnh dưỡng,  ăn uống lành mạnh cho khỏe và chịu khó tập thể dục.
Bước ra khỏi bệnh viện, trời chiều cuối thu Cali se lạnh, hai bên đường lá đã chuyển sang màu vàng, đỏ.  Hai vợ chồng nhìn nhau ngậm ngùi... Lứa chúng tôi trên bẩy, tám chục tuổi cả rồi, như những chiếc lá vàng kia, từng chiếc, từng chiếc sẽ lià cành để trở về với cát bụi... Đời người thật ngắn ngủi, chỉ như một thoáng mây bay.
Sáng Thứ Năm 21 tháng 11 tiếng chuông điện thoại reo, nhìn thấy tên cháu Phương Thảo, tôi giật mình hoảng hốt, sợ có tin chẳng lành.
_ Thím ơi, phải gọi xe cứu thương đưa bố con vào bịnh viện rồi. Bố không chịu ăn uống gì cả, chỉ đòi chết thím ơi...
_Bố có biến chứng gì sao? Tại sao phải đi emergency?
_ Bố con bị té!
_Bây giờ bố con sao?  Xương cốt có bị gì không?
_Bố té nhẹ thôi thím nhưng tại bố con yếu quá nên phải đưa vào nhà thương.
Thứ Bẩy, 23/11 vợ chồng cháu Khôi sang chở chúng tôi vào General Hospital SF thăm bác.
Anh Duy Thanh nằm đây mong manh bên bờ sinh tử.  Thật nghẹn ngào.  Hôm nay không đùa, không cười được nữa! Ghé sát vào tai anh để nói thì mắt anh chỉ chớp nhẹ. Miệng thều thào: “Nước!”.  Đưa muỗng nước đến miệng thì anh há ra nhận chứ không còn xua tay từ chối.  Bốn người chúng tôi đứng quanh giường chỉ biết lặng lẽ nhìn.  Khuôn mặt hiền hòa kia sắp biến mất và chúng tôi sẽ không bao giờ trông thấy nữa. Anh Thọ nắm bàn tay anh, bàn tay anh Duy Thanh cử động nắm lấy tay ông em. Tôi vuốt nhè nhẹ cánh tay gầy guộc.  Anh đưa ngón tay lên như muốn viết chữ gì mà tôi cố nhìn theo mà cũng không thể nhận ra.  Cháu Khôi lên tiếng “ Hay là bác muốn vẽ tác phẩm cuối cùng?”. Cháu trai lớn của tôi rất yêu ông bác nghệ sĩ vui tính.  Mới ngày nào khi bác gái và các chị còn ở VN,  bác đến nhà hay dắt cháu đi chơi và mỗi khi nhấc điện thoại,  biết là các em hay các cháu gọi thì bác luôn cười ha hả: “Duy Thanh, chàng đây!” để thằng bé con cũng khoái chí bắt chước bác vỗ ngực kêu lên:  “Thiên Khôi, chàng đây!”
Đêm hôm ấy lên giường nằm mà tôi không thể nào chợp mắt, những kỷ niệm về anh chị cứ lần lượt hiện về.  Năm 1971, khi mới về nhà chồng, tôi còn đang đi học lại kém anh nhiều tuổi, nhỏ hơn cả cô em út, nên anh cũng gọi tôi là “cái con đào này” như anh gọi mấy đứa con của anh.  Những ngày rảnh rỗi tôi hay sang nhà anh chị ở Hàng Xanh chơi, ra vườn sau nằm võng đu đưa dưới những tàng cây râm mát.  Thỉnh thoảng anh lái chiếc xe Simca trắng về thăm mẹ thì lại chuyện trò rổn rảng với “con đào” này.  Năm 73 anh theo sở làm sang Thái Lan và đến Tháng Tư 75 thì kẹt không về VN được mà sang định cư tại San Francisco cho đến bây giờ.  Năm 1980 gia đình chúng tôi vượt biên sang ở nhà cô em gái tôi tại San Pablo, anh cũng sang ngay để thăm. Từ đó hình ảnh ông anh nghệ sĩ tay luôn cầm chiếc máy ảnh, sang đưa các cháu đi chơi và chạy theo các cháu để chụp hình.
Mấy năm sau chị và các cháu sang đoàn tụ, rồi qua chương trình HO, đầu thập niên 90, toàn thể gia đình chú Hoà cũng sang được hết.  Cả ba gia đình anh em Thanh - Thọ  -  Hoà ở quanh quẩn vùng bắc Cali nên có dịp gặp nhau luôn.  Ít nhất mỗi năm tất cả tụ họp ba lần, ngày Tết Nguyên Đán, ngày giỗ ông nội và ngày giỗ bà nội.  Các cháu của ba nhà lần lượt lớn lên, lập gia đình và đã ra ở riêng.  Hàng năm chúng tôi vẫn họp mặt đông đủ cả ba lần, luân phiên từ nhà cháu này đến nhà cháu kia. Hai vợ chồng già DT và TL vẫn ở lại căn nhà cũ tại SF và sáng sáng anh xuống phố đi tản bộ loanh quanh.  Anh ở đó quen rồi, nơi phố đông vui nên anh chị không chịu đến ở với con nào hết, dù các cháu tha thiết mời và các cháu đều có nhà cửa rộng rãi, khang trang.  Mặc dù vậy nhưng kỳ họp gia đình nào anh chị cũng đến.  Ba thế hệ đề huề, họp nhau là ăn uống, chuyện trò, hát karaoke, nhẩy nhót tưng bừng.  Anh rất yêu trẻ con, những đứa trẻ thế hệ thứ ba ra đời ông dang tay ôm vào lòng từng đứa mỗi khi gặp mặt.  Mấy năm về sau anh già yếu đi nhiều, không còn nói cười sang sảng nhưng vẫn đến và cưng chiều con cháu.  Chúng nó hát Karaoke thì khi ông hứng ông cũng cầm micro hát và khi ông mệt thì cứ thoải mái ngồi cạnh đó mà... khò khò.
Khi chị bắt đầu lú lẫn anh phải ở nhà nhiều hơn để săn sóc chị. Buổi sáng không xuống phố mà ở nhà lo cho chị ăn uống.  Ở nhà để canh chừng không để chị xuống đường một mình rồi đi lạc.  Năm vừa qua anh chị đã không đến với những buổi họp gia đình nữa.
Cả ngày chủ nhật tôi nhớ về anh, viết vài kỷ niệm về anh.  Buổi chiều cháu Hạnh Quyên, cô con gái lớn của tôi điện thoại nói là đang ở bịnh viện với bác và buổi tối cháu đã nghẹn ngào qua phone:
_ Bác ... mất rồi!!
Hai vợ chồng tôi đang sững sờ mặc dù biết tin này sẽ đến thì cháu Khôi cũng gọi sang:
_ Mẹ biết gì chưa? Bác Duy Thanh... đi rồi!
Và tiếng Hoàng Điệp cũng nức nở qua điện thoại:
_ Thím ơi... Bố con mất rồi, nghe Chi gọi, con đang trên đường đến nhà thương...
Rồi nghe cháu khóc nấc trong phone.
_ Con bình tĩnh, lái xe cẩn thận, có gì phone báo ngay cho chú thím nghe con!
Lúc đó là khoảng 10 giờ đêm Chủ Nhật 24 Tháng 11 năm 2019.
Ông anh cả của chúng tôi đã bỏ cõi đời này!!
Duy Thanh, Chàng đây!! Đã bỏ chúng tôi mà đi!!
Với nền Văn Học Nghệ Thuật Việt Nam ... MỘT VÌ SAO ĐÃ TẮT!!
Với gia đình chúng tôi, Anh là một người chồng chung thuỷ, một người cha tuyệt vời, một người anh cả vui vẻ, đáng quý, một ông bác đáng yêu của lũ cháu gọi ông bằng bác, bằng ông.  Các cháu nghe tin bác mất, ông mất đã khóc oà... thương tiếc ông thật nhiều!!
Một vài đoạn tôi đã viết về bức họa MAI VỀ TÌNH THƠ HÔM NAY
(…Sau ngày cưới chàng và nàng đã có một tuần lễ thần tiên tại thành phố thơ mộng Đà Lạt.  Khách sạn Mộng Đẹp nằm trên một con dốc, từ bao lơn phòng ngủ nhìn xuống bên trái là khu Hòa Bình, bên phải con đường dẫn đến hồ Xuân Hương.  Sáng sáng hai người tay trong tay xuống phố,  vào tiệm phở điểm tâm rồi ghé sang cà phê Tùng ngồi nhâm nhi tách cà phê bốc khói. Sau đó xuống khu chợ mới mua vài loại trái cây tươi và một ít đồ ăn lặt vặt rồi tản bộ đi thăm những thắng cảnh gần hoặc ra bến xe đi chơi những nơi xa.  Hình ảnh Đồi Cù và Thung Lũng Tình Yêu của Đà Lạt xa xưa như vẫn còn in đậm nét trong tâm trí Khuê. Không khí êm ả trong nắng vàng tươi, nàng đã sung sướng lăn mình trên những thảm cỏ xanh ấy và chàng đã chụp rất nhiều hình cho nàng.
Thiên đã kể nàng nghe về bức tranh của ông anh họa sĩ mà chàng rất thích.  Bức tranh anh Duy Thanh cũng vẽ một thảm cỏ xanh dưới nắng, khung cảnh thật tĩnh lặng, an bình.  Một chiếc xe thổ mộ ở gần góc của bức tranh như đang đi trên một con đường mòn nhỏ cắt ngang thảm cỏ, nhẹ nhàng như thơ, như mơ.  Chàng đã tự nhủ lòng sẽ xin ông anh tác phẩm ấy sau buổi triển lãm của họa sĩ.  Nào ngờ bức tranh đã được người mua ngay ngày đầu tiên với giá thật cao.  Chàng còn nhớ sau khi anh Duy Thanh hoàn thành tác phẩm đó hai ông bạn thân là Mai Thảo và Thanh Tâm Tuyền cùng ngồi ngắm và ông Mai Thảo đã gật gù đặt tên cho bức vẽ: “Mai Về Tình Thơ Hôm Nay”.  Ông TTT thì “Ước gì “moi” được lăn kềnh trên thảm cỏ này”.  Khuê rất mê văn Mai Thảo và nghe tên tranh ông đặt cũng không khỏi tò mò, tại sao lại “Mai Về Tình Thơ Hôm Nay”. Có dấu chấm hay dấu phẩy nào ở giữa không. Thiên trả lời là không có dấu gì hết, viết liền như vậy thôi và chàng nhớ là bức tranh đẹp lắm, mầu nắng, mầu cỏ như có sức thu hút lạ lùng.  Khi biết bức tranh có người mua đem đi rồi chàng đã tiếc ngẩn tiếc ngơ. Hồi đó chưa có máy hình thông dụng như bây giờ nên cũng chưa kịp chụp để giữ làm kỷ niệm.
Và:
Trên con đường nhỏ dành cho khách bộ hành, một bên là đồi cỏ xanh một bên là rặng hoa đào, ông già tóc bạc trông còn tráng kiện và lưng còn thẳng, người đàn bà đi bên cạnh dáng đi chậm chạp. Ông khẽ nắm tay bà, tay trong tay vẫn ấm và hai người thong dong, khoan thai đi bên nhau trong buổi sáng mùa xuân, nắng vàng đẹp, gió nhẹ hây hây, hoa reo vui, lá reo vui trong không gian thật êm đềm. Tiếng chim ríu rít trên cành. Nhìn lên đồi cỏ xanh có mấy con bò đang khoan thai gặm cỏ, Khuê bất giác nghĩ đến bức tranh “Mai Về Tình Thơ Hôm Nay” của anh Duy Thanh. Ông Mai Thảo, người đặt tên cho tác phẩm ấy không còn nữa.  Khuê định bụng đến Mùng Một sang chúc Tết anh chị Duy Thanh sẽ hỏi cho rõ về ý nghĩa của bức tranh, mặc dù biết là ông anh nghệ sĩ sẽ trả lời “Cô muốn hiểu sao thì hiểu!”
Phải chăng bây giờ là MAI mà “chàng và nàng” đang trở VỀ với TÌNH THƠ HÔM NAY cuả ngày tháng xa xưa ấy.)
Anh Duy Thanh,
Em đang tưởng tượng, hình dung anh đang ngồi thong dong, thảnh thơi trên chiếc xe thổ mộ của “MAI VỀ TÌNH THƠ HÔM NAY” để đi về vùng An Lạc, về cõi Vĩnh Hằng. Tám mươi tám năm rong chơi trong cuộc đời này, với Anh là quá đủ, phải không Anh!

ĐD
26/11/2019






Sưu tầm từ Internet


TRƯỞNG THÀNH KHÔNG LIÊN QUAN TỚI TUỔI TÁC,
 MÀ LÀ TRẠNG THÁI ĐẠT ĐƯỢC CỦA NỘI TÂM



Cuộc đời của mỗi con người đều trải qua rất nhiều cảm nhận, lĩnh hội và kinh nghiệm, có cái tốt cái xấu, có cái đúng cái sai, hoặc có những thứ mang lại cho bạn niềm vui, có những thứ mang lại cho bạn nỗi đau, nhưng những quá trình này khiến bạn từng bước trưởng thành hơn.

Cũng là những thứ chúng ta từng trải qua, thời trẻ lông bông, có khí thế của “nghé non không sợ hổ”. Nhưng cùng với thời gian, chúng ta dần trưởng thành, dần dần học được làm một người ôn hòa và an tĩnh.

Dấu hiệu đầu tiên của sự trưởng thành là sự nóng tính ngày càng ít đi

Chúng ta của trước đây, gặp phải những chuyện khiến bản thân cảm thấy không vui hay những sự việc đau buồn xảy ra bất ngờ thường nổi giân lôi đình, cuồng loạn và lo lắng tuyệt vọng. Nhưng khi đã trưởng thành, ta dần dần học được cách kiềm chế lại tính khí của mình. Ngay cả khi trong lòng có tâm trạng, ta cũng duy trì một vẻ ngoài bình thường, điềm đạm, thận trọng, nói năng dứt khoát, hành động hợp lý.

Một là, chúng ta bắt đầu hiểu được cơ thể này là của riêng mình, nếu tính khí hỏng rồi, người phải chịu thiệt thòi và bị giày vò chỉ có chính bản thân mình thôi. Huống hồ, ta không đáng để trừng phạt mình vì những lỗi lầm của người khác, hơn nữa cố chấp với bản thân cũng là điều không cần thiết.

Hai là, chúng ta bắt đầu hiểu rõ rằng tức giận chẳng thể giải quết vấn đề mà càng làm cho sự việc càng ngày càng trở nên tồi tệ hơn. Bởi vì cho dù gặp phải sự việc bất đắc ý nhất bạn cũng phải đối mặt với nó. Mà nếu tâm trạng của bạn không tốt thì rất dễ đưa ra những phán đoán, lựa chọn và cả những quyết định sai lầm.

Cuối cùng, chúng ta lĩnh hội được rằng thời gian và năng lượng của mình là có hạn, vì vậy không cần phải vì những chuyện nhỏ nhặt không đáng kể mà vướng mắc không thôi, canh cánh trong lòng. Ta cũng không cần vì những chuyện khó giải quyết, hiểu lầm và gièm pha mà làm to sự việc, chỉ cần làm cho trái tim mình yên bình, thẳng thắn và vô tư là được.
Trên thực tế, khi tính khí của bạn càng hỗn loạn thì càng bộc lộ bạn tu dưỡng phẩm hạnh chưa đủ. Lề lối nhỏ, cảnh giới thấp. Người ít câu thúc bản thân, hành xử thiếu lễ độ, không coi trọng lề lối chỉ càng biểu hiện ra cảnh giới tâm tính thấp kém mà thôi.

Sống trong xã hội này, sau khi phải vật lộn trong một thời gian dài, bạn sẽ dần dần triệt tiêu những sự sắc xảo mà bản thân không nên có, ngay cả sự hăng hái cũng dần dần bị mất đi, sau đó sẽ biết dùng sự ôn hòa nhã nhặn đi đối nhân xử thế, chứ không phải là sự bộc phát vô tri và nông cạn.

Biểu hiện thứ hai của sự trưởng thành là kỳ vọng ngày càng ít đi
Chúng ta của trước đây, đối với bất cứ người nào, việc nào đều có đầy những sự mong chờ. Chỉ cho đến khi chúng ta gặp phải những chuyện ấm ức, ngã nhào mới phát hiện ra: Thì ra nỗ lực là thứ cần có để thành công nhưng không phải là điều kiện duy nhất, bạn nỗ lực có gắng có thể sẽ thành công, nhưng chỉ có nỗ lực không thôi, thì sẽ không thành công được.

Vì thế bạn chỉ cố gắng cày cấy, cố gắng đấu tranh, dốc hết toàn bộ sức lực, cuối cùng có thể không được như ý, nhưng ít nhất bạn cũng không còn gì để hối tiếc.

Khi đối xử với người khác bằng sự chân thành, nhưng người khác chưa chắc đã giống như bạn, thậm chí còn giả tình giả ý. Vì thế, bạn nên hạ thấp những mong muốn của mình đối với người khác, đừng đặt đòi hỏi quá cao vào bất cứ mối quan hệ nào, bởi vì, kỳ vọng càng cao thì độ tổn thương càng lớn. Hy vọng càng lớn thì thất bại càng đau, luôn giữ một trái tim bình thường, thì có thể giảm bớt ảo tưởng phi thực tế và cảm giác thất vọng.

Lương thiện là phẩm hạnh chúng ta nên có, nhưng điều này không có nghĩa là khi chúng ta lương thiện chúng ta sẽ không gặp phải những chuyện xấu, thậm chí có người còn dùng oán để đền đáp lại ơn nghĩa của bạn.

Bạn không có cách nào để khống chế lời nói và hành động của người khác, nhưng bạn có thể khống chế tốt bản thân mình. Chỉ cần trong tim bạn tồn tại chính khí và chính nghĩa, làm người một cách hiền hậu, làm việc một cách thanh bạch, làm được chuyện không xấu hổ với lương tâm của mình.

Khi dần dần giảm bớt những đòi hỏi ở người khác, chúng ta sẽ không còn vướng mắc, không còn cố chấp, không còn cưỡng cầu mà càng trở nên lý trí, tỉnh táo và nhìn xa trông rộng.
Dấu hiện thứ ba của sự trưởng thành là tâm trạng sống càng ngày càng tốt
Chúng ta của trước đây, gặp phải những chuyện không như ý liền dễ dàng phàn nàn và oán trách. Gặp được những người có điều kiện tốt hơn bản thân liền so sánh, gặp phải những khó khăn tạm thời, liền rơi vào trạng thái hoảng loạn.

Chúng ta vào thời điểm đó, cả người tràn đầy năng lượng tiêu cực, cảm thấy như cả thế giới đang chống lại chúng ta, cũng chẳng có việc gì khiến mình cảm thấy vừa ý. Nhưng càng chỉ trích, càng so sánh, cuộc sống càng không thuận lợi.

Sau này bạn học được cách không còn than phiền, cái gì có thể thay đổi thì thay đổi, không thể thay đổi được thì chấp nhận, đừng làm những chuyện vô nghĩa, chỉ có thể ngăn chặn những mất mát kịp thời mà không ảnh hưởng đến người khác.

Chúng ta học được cách không so sánh, bởi nhiều khi nhìn thấy quả ngọt của người khác mà không thể nhìn thấy trái đắng mà người đó từng phải nếm trải.

Hạnh phúc là loại cảm nhận biết đủ, không phải là dục vọng lấp đầy chỗ trống.
Dần dần học được cách có những suy nghĩ tích cực, trên thực tế bất cứ việc gì cũng có hai mặt, bạn càng quan tâm mặt tích cực, lạc quan, ánh sáng của nó, càng có thể thu hút những thứ tương tự.

Dần dần bạn sẽ hiểu, thực ra một người sống có tốt hay không, đối với những chuyện anh ta gặp phải, những kinh nghiệm đã qua, những hoàn cảnh sống của anh ta, không có nhiều sự liên quan cho lắm, mà sự liên quan ở đây là tâm trạng sống thế nào. Tâm trạng không tốt, thế giới sẽ rơi vào một mảng đen tối không có ánh sáng, tâm trạng tốt, đời người sẽ bao la, rộng lớn và tràn đầy ánh sáng.

Sự trưởng thành của một người, chính là sự tự suy xét, tự điều chỉnh của nội tâm chứ không phải từ bên ngoài tìm kiếm.

Mỗi người đều mong muốn trưởng thành.
Khi một người có bản lĩnh càng lớn thì cái tôi còn nhỏ, bởi họ đã luyện tập thành công khả năng đối mặt với những sự khó khăn, gian nan và đau khổ.

Khi cảnh giới của một người càng cao, sự kỳ vọng của họ càng ít, bởi càng ngày càng hiểu được, trước tiên là cố hết sức, sau đó nghe theo sự sắp xếp của ông Trời, càng không đặt hy vọng vào người khác.

Khi một người sâu sắc hơn, minh bạch và lạc quan hơn, tâm trạng sẽ tốt hơn. Bởi vì họ đã trau dồi những phẩm chất tốt đẹp để gặp loạn mà không kinh sợ, xem nhẹ mọi thứ.

Trên thực tế, trưởng thành không liên quan gì đến tuổi tác, nó là một trạng thái tâm lý ôn hòa và sôi nổi, là một kiểu tu dưỡng điềm nhiên đối mặt với cuộc đời, là một lối sống trưởng thành và một thái độ đối với cuộc sống.

Chúc bạn và tôi sống một cuộc sống rộng lớn hơn, cởi mở và bình tĩnh hơn trên đường đời!

NGỌC LINH





LÁ THU VÀNG - LỮ LIÊN



Video LÁ THU VÀNG - TIẾNG HÁT KHÁNH HÀ

***
Chiều buồn nhìn lá, tàn tạ ngoài hiên xưa
Hồn nhẹ vào Thu, nhuộm vàng màu nhớ
Làn môi rạng rỡ, ánh mắt ôi đê mê
Mơ phút anh hôn, lửa cháy trong hồn

Ngày nào anh từ ly
Sân buồn man mác
Đông về heo hút
Tiếng gió vút khơi
Người yêu hỡi, ngóng trông nhau hoài
Mãi xa xôi ...  chỉ thấy Thu về lá vàng rơi

Sưu tầm từ Internet




NGHĨ VÀ CẢM NHẬN VỀ CUỘC SỐNG CỦA MÌNH




Dừng lại đúng lúc sẽ giữ được nhiều thứ. Dừng lại những yếu đuối trong lòng để giữ mãi một tình bạn thiêng liêng. Dừng lại một lời nói không hay để giữ lại những giá trị cao đẹp của chính mình. Dừng lại một ý nghĩ vượt khởi để không tạo thêm nghiệp chướng.

Trong dòng đời hối hả, đã bao lần chúng ta dừng lại một chút để nghĩ về cuộc sống của mình? Mỗi một đời người phải trải qua biết bao nhiêu thăng trầm, lo toan, phiền muộn. Nhưng cuộc sống thì cứ trôi đi ào ào như cơn lũ, làm cuộc đời cứ xoay chuyển liên tục,… chúng ta cứ tất bật, cứ mê mải chạy theo, bỏ lại sau lưng tất cả để rồi nhìn lại ta chẳng được gì….

Ít có ai thấy được giá trị của một cuộc sống bình thường, một việc làm đơn giản tuy không lớn nhưng mang lại nhiều niềm hạnh phúc…. Đã là một cuộc đời thì chúng ta đều phải sống và sống như thế nào thì cũng phải sống hết trọn kiếp người.

Sống yêu thương, hoà hợp, sống chân thành, vị tha hay sống ích kỷ, vụ lợi, xấu xa, bẩn thỉu,…. thì cũng mấy ai hưởng được trọn vẹn hạnh phúc một khi nhắm mắt xuôi tay.

Hầu như mỗi người chúng ta, chẳng ai có thể hài lòng về cuộc sống của mình, nhưng chúng ta cần phải biết tự cân bằng trong cuộc sống, đừng bao giờ để mình rơi vào tình trạng bế tắc, không có đường ra. Hãy tìm cho mình một lối thoát dù con đường đó đấy rẫy chông gai, trắc trở…

Hãy vững tâm và tin rằng, còn có biết bao nhiêu điều tốt đẹp chờ đón ta phía trước.

Không ai có thể chọn cho mình một nơi sinh ra nhưng chúng ta có quyền chọn cho mình một mục đích sống. Vậy tại sao ta không chọn một cuộc sống mang nhiều ý nghĩa, sống để không hổ thẹn với lương tâm, để có thể tự hào nhìn cuộc đời bằng ánh mắt đầy hy vọng.

Và để thấy sự hoàn hảo bên trong một con người hướng đến sự hoàn thiện, hãy sống làm sao để trước khi ta chết đi, ta không phải hối hận về những gì ta đã làm.

Sống ngay thẳng, ngẩng cao đầu không hối hận hay nuối tiếc, đừng để khi quay đầu nhìn lại, ta phải ngậm ngùi rằng “giá như, giá như ta đừng làm như thế”. Biết rằng sống không hề đơn giản, nhưng ta hãy cố gắng vì lời nói ra thì rất dễ nhưng thực hiện thì rất khó.

Cuộc đời vô thường, một kiếp sống nghe thì có vẻ như dài vô tận nhưng thời gian trôi nhanh, và khoảng cách giữa sự sống và cái chết rất mong manh.

Hãy sống làm sao để có khi ta vấp ngã, bên cạnh ta có ngay một bàn tay nâng đỡ để cảm nhận được vẻ đẹp của cuộc đời thông qua những lời nói, hành động của mọi người.

Tuy những lời nói dịu dàng, ánh mắt ấm áp, cử chỉ cảm thông không đủ để xoá hết nhưng cũng có thể xoa dịu những nỗi đau đang âm ĩ, có thể ta không hoá giải được nhưng ta đã chia sẻ phần nào những vướng mắc.

Ta không cho phép mình chấp nhận hay buông xuôi theo những khó khăn của cuộc đời mang đến. Phải biết nhận thức rằng mình là ai, đang làm gì, đang hướng đến cái gì và quan trọng là phải có một điểm dừng….

Dừng lại đúng lúc sẽ giữ được nhiều thứ. Dừng lại những yếu đuối trong lòng để giữ mãi một tình bạn thiêng liêng. Dừng lại một lời nói không hay để giữ lại những giá trị cao đẹp của chính mình.

Dừng lại một ý nghĩ vượt khởi để không tạo thêm nghiệp chướng. Dừng lại những ham muốn để có được một đời sống than thản. Và hãy sống như những câu thơ mà thầy Thích Huệ Hải đã viết:

“Sống không giận, không hờn, không oán trách
Sống mỉm cười với thử thách chông gai
Sống vươn lên cho kịp ánh ban mai
Sống chan hoà với những người chung sống.
Sống là động nhưng lòng luôn bất động
Sống là thương nhưng lòng chẳng vấn vương
Sống an vui, danh lợi mãi xem thường
Sống bất biến giữa dòng đời vạn biến”.

Sống với một tâm hồn trong sáng, luôn hướng đến những mục đích tốt đẹp. Sống vì mọi người xung quanh, lấy niềm vui của mọi người làm niềm vui của chính mình thì cuộc đời này sẽ không còn mang đến những đau khổ hay bi luỵ, thay vào đó là những hạnh phúc vui tươi, là yêu thương, chia sẻ,… và cuộc đời này sẽ mãi mãi là một màu xanh hy vọng.

Xin trích một câu nói nổi tiếng trong tác phẩm “Thép đã tôi thế đấy” của nhà văn Liên Xô Nikolai Alekseyevich Ostrovsky để thay lời kết:

“Đời người chỉ sống có một lần. Phải sống sao cho khỏi xót xa, ân hận vì những năm tháng đã sống hoài, sống phí, cho khỏi hổ thẹn vì dĩ vãng ti tiện và hèn đớn của mình, để khi nhắm mắt xuôi tay có thể nói rằng: tất cả đời ta, tất cả sức ta, ta đã hiến dâng cho sự nghiệp cao đẹp nhất trên đời, sự nghiệp đấu tranh giải phóng loài người…. ”.

Kiến Minh