Vợ chồng như ... khách khứa
 
 

Chị Bông vừa bước vào nhà quẳng ngay cái xách tay xuống bàn và ngồi phịch xuống ghế làm anh Bông ngạc nhiên:
- Em ơi, có chuyện gì mà em buồn giận, em quăng cái xách tay hiệu Gucci yêu qúy của em mạnh tay thô bạo thế ?
Giọng chị như sinh sự:
 - Anh mỉa mai em đấy hả? anh làm bộ xót xa cho cái xách tay này trong khi anh thừa biết nó là hàng nhái mà…
- Tuy xách tay Gucci hàng nhái, nhưng là hàng nhái diện cao cấp vẫn đắt tiền hơn các xách tay hàng thật vô danh tiểu tốt khác..
Chị Bông thở dài thậm thượt:
- Anh ra lấy cho em ly nước, em khát khô cả cổ rồi đây.
Anh Bông mang ly nước đến cho vợ:
- Tiêu chuẩn em uống mỗi ngày 2 lít nước mà từ sáng đến giờ em quên chưa uống hả? nào em kể đi, em đã đổi xong bằng lái xe chưa?
Chị Bông uống xong ly nước, đòi hỏi tiếp:
- Anh vào phòng lấy em cái gối để em nằm ra ghế nghỉ vài phút, đứng xếp hàng rồng rắn ở văn phòng bằng lái xe làm em mỏi cả chân…
Anh Bông đùa:
- Em làm anh nhớ đến hai câu thơ của thi sĩ Đinh Hùng “ Nếu bước chân ngà có mỏi. Xin em tựa sát lòng anh”. Vậy thì em hãy tựa vai anh, kể ra nỗi bực mình cho anh nghe em sẽ nhẹ lòng.
Chị Bông nằm ra ghế thở một hơi cho thoải mái rồi mới kể:
- Sáng nay trước khi đến văn phòng bằng lái xe thì em đến nhà băng Chase, địa điểm này lúc nào cũng vắng khách, ế ẩm, nên nhân viên chào mời khách vồn vã qúa. Vừa đẩy cái cửa kính bước vào em gặp ngay một cô nhân viên ngồi ở quầy chính giữa mỉm cười tươi như hoa và cất tiếng chào. Em đứng vào xếp hàng sau 2 người, đến lượt em thì ông teller cũng hớn hở không thua gì cô nhân viên ngoài quầy kia, rảnh rang nên ông này khen hôm nay trời đẹp, nhiệt độ ấm cúng và không quên chúc em một ngày đẹp. Khi em bước ra cũng…không thoát khỏi cô nhân viên ngoài quầy lúc nãy, dù đang bận nói phone mà cô cũng dứt ra để nói lời tạm biệt và chúc em một ngày đẹp đẽ.
- Ôi, có gì lạ đâu, họ làm theo lệnh của cấp trên và để giữ job chứ chẳng ai tử tế với em cả. Có thế mà cũng khoe.
- Biết rồi, nhưng tài khỏan của mình trong nhà băng Chase thì èo uột như đứa trẻ sinh thiếu tháng nuôi thiếu sữa mà thấy họ tiếp đãi ân cần qúa làm em ngại ngùng, mắc cở …
- Ừ, ngành ngân hàng lúc này cũng èo uột, sống dở chết dở luôn, lãi suất cho người gởi tiền chưa tới 1 chấm, vì lãi suất ngân hàng cho vay mua nhà chỉ hơn 3 chấm…lời lộc là bao nhiêu trong khi họ phải trả bao chi phí khác. Nhưng họ vẫn phải o bế khách hàng, không ai gởi tiền thì vốn đâu cho họ kinh doanh.?
Rồi anh Bông giục gĩa:
- Tóm lại là hôm nay em đi đổi bằng lái xe xong chưa? Em chỉ thích nhập đề từ xa, chỉ thích kể chuyện bên lề cho anh sốt ruột lên mới vào chủ đề chính.
Chị Bông gắt lên:
- Nhập đề từ xa cũng liên quan đến gần chứ, ở nhà băng họ chúc em một ngày vui vẻ mà em có gặp vui vẻ đâu. Em cũng tóm lại cho anh biết là chưa có xong vụ đổi bằng lái xe.
- Uý trời! em kinh nghiệm lái xe mấy chục năm nay, còn trục trặc gì nữa?
- Giời ôi, anh chồng Nam Kỳ đơn giản của tôi ơi, bộ khi đổi bằng lái xe họ thử tay lái mình sao? đằng này họ thử mắt nhìn và kết quả là em phải trở về đi bác sĩ nhãn khoa khám mắt, mua kính mới đeo vào thì mới được lấy hẹn đến gặp họ lần nữa, để thử lại mắt. Vừa tốn công vừa tốn tiền, rõ chưa?
 Anh Bông thắc mắc:
- Bộ em không đọc được mấy chữ ấy thiệt hả? Sao không kêu họ thử đi thử lại vài lần?
Chị Bông cay đắng:
- Họ thử em 3 lần đều không đọc được, nhưng đáng lẽ họ phải …ưu tiên cho em chứ, vì em đã ký giấy donate toàn bộ nội tạng trong cơ thể con người em nếu một mai em chết. Em “hi sinh” cho tha nhân, cho xã hội thế mà…họ vẫn làm khó dễ.
- Thôi em à, lái xe quan trọng nhất là sự nhìn, mắt mũi lơ tơ mơ thì chẳng những hại mình mà còn hại cả người khác, họ lợi lộc gì mà làm khó dễ em…Mai em đi bác sĩ mắt đi, nhân thể kiểm tra lại mắt luôn
- Biết rồi, khỏi nói. Chuyện lái xe là chuyện sống chết mà, không được lái xe làm sao đi chợ, đi làm? ngồi nhà để mà chết héo à?
Anh Bông nghiêm giọng:
- Nãy giờ anh đợi em về để thông báo một tin vui nè…em còn nhớ cô chú Bình không? người quen của gia đình anh, đã thay cha mẹ anh đứng ra làm chủ hôn cho anh cưới em ngày xưa đó.
Chị Bông đáp ngay:
- Nhớ chứ, chú ấy tên Bình, anh tên Bông thành “Bình Bông” thật khó mà quên cả tên lẫn người, lại còn câu dặn dò năm lần bảy lượt của cô chú làm em nhớ đời. Vợ chồng cháu phải luôn “tương kính như tân” dù trong bất cứ hoàn cảnh nào Thế họ vẫn sống ở Canada hở anh?
- Đó.. đó…chính là vấn đề anh muốn bàn với em. Tuần tới vợ chồng cô chú Bình sẽ sang Mỹ thăm một số thân nhân, sẵn đi ngang thành phố mình nên muốn ghé vào thăm, anh đã mời cô chú ngủ lại một đêm cho khỏe rồi sáng mai đi tiếp. Cho nên…
- Thì mình sẽ mời cô chú đi nhà hàng, giới thiệu những quán ăn Việt Nam tại thành phố này.
Anh Bông hăng hái:
- Cô chú sẽ đến vào buổi chiều, nghĩa là họ chỉ ăn và ở nhà mình một lần, anh đề nghị em làm cơm nhà đãi khách cho thân tình và tha hồ tâm sự. Vấn đề anh bàn với em là chúng ta sẽ chứng tỏ đã thi hành theo lời dặn dò của cô chú, vợ chồng luôn “tương kính như tân” là tôn trọng, kính mến nhau như…khách khứa, để cô chú hãnh diện và vui lòng.
Chị Bông kêu lên:
- Giời ơi là giời !! vậy mà hồi nào đến giờ em cứ tưởng chữ “Tân” là “mới”, vợ chồng tôn kính nhau như mới lấy nhau về, hoá ra “Tân” là “khách” đấy. Nhưng anh ơi, mình ăn ở với nhau từ thuở đôi mươi, đến nay đã mấy chục năm trời, hai con đã lớn và đi học ở xa. Chúng mình thấy đủ mọi thứ trần trụi tốt xấu, dở hơi dở hám của nhau rồi, anh còn biết trên mặt em có mấy chục vết nhăn, và em biết trên đầu anh có bao nhiêu sợi tóc ngả màu thì làm sao mà làm khách khứa của nhau được?
Anh Bông khích lệ:
- Mình chịu khó đóng kịch một buổi chiều thôi mà, cô chú Bình còn theo kiểu xưa lắm, anh từng nghe nói cô chú luôn đối xử với nhau một lòng một dạ “tương kính như tân” đó em. Nghĩa là em sẽ là một cô vợ hiền lành dịu dàng và coi anh như người khách “share” phòng của đời em, ngược lại anh cũng là một anh chồng lịch sự, nhã nhặn coi em như cô khách quý ở chung nhà. Chúng ta làm đẹp mặt nhau trước mặt khách và nhân thể thử làm lại từ đầu coi có cải thiện được tình nghĩa vợ chồng đã quá cũ mòn, trơ trụi này không?
Chị Bông không nhịn nổi cười:
- Em sẽ dấu cái đanh đá, anh sẽ quên cái tính ăn nói cộc cằn bạ đâu phang đấy của anh. Hai chúng ta sẽ là khách khứa của nhau…cũng vui đấy.
xxx
Cô chú Bình đến vào buổi chiều thứ bảy, chị Bông đã chuẩn bị xong xuôi tươm tất một bữa cơm ngon lành, thịnh soạn đón khách qúy.
Sau bao nhiêu năm, chị Bông thấy họ vẫn ăn nói kiểu cách lịch sự và từ tốn với nhau như ngày xưa, cái dạo chị mới lấy anh Bông.
Cô Bình nói với chồng luôn lễ phép một thưa hai gởi, chú Bình đáp lời vợ luôn lịch thiệp vui vẻ làm chị Bông thầm bái phục, chẳng biết bằng cách nào mà sau mấy chục năm vợ chồng ăn ở với nhau họ vẫn đối xử tốt đẹp như thế?
Chị Bông luôn nghĩ rằng cặp vợ chồng nào khoe hòa hợp nhau, chưa bao giờ cãi nhau hay làm mất lòng nhau, nghĩa là luôn“tương kính như tân” thì phải là một người hèn hoặc một …người khùng mới chịu đựng, nhẫn nhịn người kia, chứ bát dĩa để trong sóng chén còn khua nữa là con người.
Chú Bình kéo ghế cho vợ:
- Mời em ngồi.
Cô vén áo nhẹ nhàng ngồi xuống:
- Dạ, xin phép anh.…
Cô Bình tự tay lấy napkin lau bát đũa và để ngay ngắn trước mặt chồng:
- Thưa anh, mọi thứ đã sẵn sàng cho anh.
- Cám ơn em đã luôn chăm lo cho anh từng chút thế này
- Thưa, không có chi.
Chị Bông liền bắt chước, quay ra gọi chồng mình đang lúi húi lấy món gì trong bếp:
- Mời anh Bông ra xơi cơm.
Hồi nào tới giờ anh Bông ghét nhất hai chữ “xơi cơm” của chị Bông hay dùng, anh nói người miền Bắc ăn nói khách sáo quá, ngay cả khi ăn cơm với rau mắm dưa cà mà cũng trân trọng mời nhau ra “xơi cơm” làm như là tiệc tùng cao lương mỹ vị.
Nhưng hôm nay anh Bông thông minh đáp lễ:
- Cám ơn em, anh ra ngay đây.
Chị Bông kéo ghế cho anh Bông và dịu dàng:
- Anh cần gì sao không bảo để em lấy cho . Nào, xin mời cô chú Bình, xin mời anh Bông, chúng ta cùng nâng ly chúc mừng ngày hội ngộ.
Anh Bông vui vẻ:
- Vợ chồng chúng cháu mời cô chú cứ tự nhiên, chúng ta phải uống hết chai rượu mừng trong chiều nay.
Chị Bông phụ họa chồng:
- Anh Bông nói rất đúng như em đang nghĩ. Cám ơn anh đã hiểu ý em
Chú Bình uống một hớp rượu, khen:
- Sau bao nhiêu năm được hội ngộ hai cháu, thấy hai cháu thương yêu nhau, hiểu ý tứ nhau và vẫn đối xử với nhau “ Tương kính như tân” là cô chú thật vui lòng
Cô Bình tiếp lời chồng:
- Thật chẳng uổng công cô chú đã dặn dò hai cháu trong ngày cưới là vợ chồng phải “Tương kính như tân” y chang như vợ chồng cô chú đây dù tình gìa vẫn trước sau như một. Lời cổ nhân nói thật hữu ích và chí lý, vợ chồng phải tôn trọng nhau như khách khứa mới bền lâu và hạnh phúc.
Chú Bình giảng giải:
- Vợ chồng ăn ở với nhau cả đời, bởi thế phải biết giữ một khỏang cách để tôn trọng nhau, kính mến nhau, thì tình yêu sẽ thánh thiện và tràn đầy cảm xúc như vừa mới cưới nhau hôm qua.
Anh Bông vỗ tay:
- Hoan hô cô chú, hoan hô vợ chồng cháu, chúng ta là những cặp vợ chồng luôn tôn trọng, qúy mến nhau như khách khứa, như bạn thân.
Thế là bữa cơm hội ngộ với nhiều món ngon bắt đầu, chú Bình múc súp vào bát cho vợ, và cô Bình âu yếm lấy món súp cho chồng.
Chị Bông cũng lấy bát của chồng và múc vào một chút súp:
- Mời anh nếm thử món súp đồ biển xem sao?
Anh Bông húp một thìa và hơi nhăn mặt:
- Úy trời, sao mà…
Chị Bông kín đáo liếc mắt nhìn anh Bông như nhắc nhở, và đáp rất hiền hòa:
- Chắc anh chưa nếm kỹ đấy, mọi thứ em đều nêm nếm đúng số lượng như đã từng làm cho anh vừa ý bấy lâu nay.
Anh Bông sì sụp húp thêm mấy thìa súp nữa và vội thể hiện vai trò người chồng tế nhị:
- Thiệt tình là em nói đúng, chắc anh mới uống rượu nên ăn súp lạ miệng mà thôi.
May qúa, anh Bông đã cứu vãn kịp thời, tí nữa là anh cộc cằn kêu lên như thường lệ:” Úy trời, sao mà nấu mặn thế này? thì cô húp cho hết nồi súp đi nhé”
Vì bản tính anh Bông vốn thích ăn lạt, mà trái lại chị Bông thích mặn mà, nên thường xuyên xảy ra sự cố này.
Thế là bữa cơm với nhiều món ăn ngon, với chai rượu đắt tiền làm chủ nhà và khách cùng hào hứng và chếnh choáng. Cuộc chuyện trò kéo dài cho đến tối.
Chị Bông sắp xếp cho vợ chồng khách ngủ căn phòng dưới nhà, đây là căn phòng dự trù cho khách khứa, họ sẽ cảm thấy được tự do thoải mái trong căn phòng ngủ rộng và không gian yên tĩnh dưới này vì tất cả những phòng ngủ khác đều ở trên lầu.
Vợ chồng chị Bông đã lên lầu, vì cũng cần một không gian riêng cho thoải mái khỏi phải đóng kịch trước mặt khách nữa. Cũng may họ chỉ đến một buổi chiều và ngủ qua đêm, chứ họ mà ở lại vài ngày thì vở kịch vợ chồng chị diễn không biết có hoàn thành tốt đẹp đến phút cuối không?
Chị Bông chợt nhớ ra vội đi mở closet và sai chồng:
- Anh với tay lấy cái chăn bông Đại Hàn xuống cho em.
- Anh đang bận, em không thấy sao?
Chị Bông cao giọng cằn nhằn:
- Em đã bảo làm gì thì làm ngay đi.
- Úy trời, em nói nhỏ thôi lỡ vợ chồng chú Bình nghe thấy em sai anh như bà chủ sai nhân viên thì mất mặt anh, mà tiếng Bắc của em gọi là mất thể diện đó.
- Làm sao mà họ nghe thấy trừ khi họ đứng rình ngoài cửa, và giờ này không phải để anh ôn lại tiếng Bắc tiếng Nam nhé. Em cần cái chăn Đại Hàn để mang xuống phòng cô chú, cái chăn này sẽ ấm áp hơn. Nhanh lên, không thôi em…quát to lên ráng chịu!
Anh Bông đang dở tay trong phòng tắm cũng vội chạy ra làm theo lời vợ. Chị Bông ôm cái chăn to kềnh to càng đi xuống thang lầu…
Chị đi nhẹ nhàng đến bên phòng ngủ của khách để xem chừng nếu họ đã ngủ say, thì chị chợt nghe tiếng cô Bình gắt gỏng:
- Ông có im họng đi giùm tôi được không? Tôi đang buồn ngủ nè,.uống có chút rượu mà lè nhè nãy giờ điếc cả tai.
- Người ta nói rượu vào lời ra mà. Bà đừng có ỷ ở đây nhà người ta mà tôi không dám bạt tai bà à nghe…
- Đúng là thằng cha ó đâm, thằng cha vũ phu. Vậy mà trước mặt thiên hạ, trước mặt đám con cháu cứ làm như ta đây là một người đàn ông thanh lịch.
- Còn bà, tế nhị cái khỉ khô, ăn nói với chồng chỉ làm chồng tức trào máu họng. Không biết bao giờ tôi mới thoát khỏi cái nợ đời này…
Trời ơi, thật là bất ngờ và kinh khủng, thì ra hai vợ chồng cô chú Bình đã cãi nhau từ lúc về phòng ngủ cho đến giờ, chú Bình chếnh choáng say, còn cô Bình ỷ y phòng ngủ dưới lầu không có ai nên họ cứ tự tiện mà cãi nhau.
Chị Bông phải đưa tay lên bịt miệng mình, chỉ sợ không kềm chế nổi và kêu toáng lên thôi.
Chị nhẹ nhàng ôm cái chăn bông Đại Hàn nặng chịch đi ngược lên lầu, thở phào một tiếng và khẽ bảo chồng.:
- Anh ơi, cất lại cái chăn về chỗ cũ đi.
Anh Bông ngạc nhiên kêu lên:
- Tại sao em mang cái mền này xuống lầu bằng được bây giờ lại mang lên? Cô chú Bình không chịu đắp hả?
- Khẽ mồm miệng chứ, rồi em kể cho mà nghe..
Chị Bông kể hết cho chồng những gì mình vừa nghe được và khoái chí kết luận:
- Thì ra vợ chồng cô chú Bình cũng đóng kịch như vợ chồng mình, nhưng đoạn cuối của họ thê thảm hơn mình nhiều, em chưa bao giờ nặng lời thậm tệ với anh, và anh cũng chưa bào giờ ăn nói lỗ mãng với em đến thế.
Anh Bông thẫn thờ:
- Không ngờ có những cuộc sống vợ chồng đến mức trơ trẻn thế, nhất là với cô chú Bình mà anh luôn tôn trọng kính mến như một gương mẫu để mình phải vâng lời noi theo, nếu vợ chồng không “tương kính như tân” thì cũng không nên mạt sát nhau, coi thường nhau chứ…
- Chắc họ quen tính cách đối xử của nhau rồi, có nhiều cặp cãi nhau, đánh nhau phũ phàng mà vẫn ăn ở với nhau con đàn cháu đống, ra đường vẫn đẹp đôi, bề ngoài là một gia đình đề huề hạnh phúc đấy….
Chị Bông nhẹ nhàng nói tiếp:
- Mình cứ sống thật với nhau theo tình cảm tự nhiên, cuộc sống vợ chồng nào chẳng là con đường lúc gập ghềnh lúc gió mưa, ai chẳng có tính tốt và tật xấu…hãy chấp nhận và bao dung cho nhau, còn hơn là sống đạo đức giả che mắt thế gian trong khi trong lòng thì khinh thường và xem nhau như bèo rác.
- Cuộc đời nhiều giả dối mà em…
Chị Bông chứng minh thêm:
- Đúng thế, thí dụ như hôm vợ chồng mình đi xem triển lãm tranh trừu tượng của một họa sĩ bạn anh, các bạn khác xúm vào khen bức tranh này ý nghĩa cao siêu, khen bức tranh kia đẹp tuyệt và thâm thúy, em dám chắc chỉ là những lời khen giả dối cho vừa lòng tác giả hay ra vẻ ta đây hiểu biết. Còn em, nhìn những nét vẽ ngoằn ngoèo như giun bò, rối tung như gà bới, những mảng màu sắc nham nhở như vệt phấn loang trên gương mặt cô gái gìa đỏm dáng lỗi thời mà không hiểu nổi là cái gì, dù tác gỉa đã đặt tên cho bức tranh đàng hoàng tử tế.
- Anh nhớ rồi, và em đã nói là thà họa sĩ vẽ cụ thể con gà, con vịt, cây ổi, cây soài em còn hiểu được và chấm điểm được chứ gì. Tội nghiệp họa sĩ thuộc trường phái vẽ tranh trừu tượng quá, tại em không hiểu họ chứ không phải họ vẽ dở đâu…Nhưng dù sao em cũng thành thật để lộ ra là em chẳng biết gì về hội họa.
Chị Bông cười trừ:
- Thôi, chúng mình không tranh cãi giùm các họa sĩ nữa kẻo lại…cãi nhau đến nửa đêm vẫn chưa phân thắng bại. Sửa soạn đi ngủ đi anh.
Chị Bông thay quần áo ngủ lên giường nằm thấy thoải mái từ trong tâm hồn đến thể xác. Anh Bông cũng đã thay xong bộ đồ ngủ, nhưng còn đứng bên giường, mặt anh bỗng nghiêm trang y như lúc chiều trước mặt khách:
- Thưa cô Bông, tôi có lời khen cô hôm nay đã hoàn thành vai trò người vợ hiền rất xuất sắc.
Chị Bông cố nhịn cười để tung hứng cùng chồng:
- Không dám. Cám ơn anh.
- Thưa cô Bông, tôi xin phép được lên giường ngủ cùng cô, có được không?
Chị Bông làm bộ e lệ kéo cao cổ chiếc áo ngủ hớ hênh và kéo chăn đắp lên đôi chân trần, lễ phép trả lời:
- Vâng ạ, xin mời anh, rước anh lên giường.
Hai vợ chồng ôm nhau cười khúc khích…Tiếng chị Bông thì thầm:
- Đây là màn cuối của vở kịch “Vợ chồng tôn kính nhau như khách khứa” nhé. Anh mà thưa gởi nữa là em…đạp anh rơi xuống giường luôn đấy…
 
NguyễnThịThanhDương.
(Dec. 2012) NPS
 


 
Sưu tầm từ Internet
 
CÀNG CAO TUỔI CÀNG CẦN ĂN NGON
 
 
 
Chúng ta sống đến tuổi nầy là may mắn lắm rồi! Nên ăn những gì chúng ta thích, đừng hà tiện nữa! Để dành tiền cho con cháu biết bao nhiêu cho đủ? Hơn nữa, chúng nó có bằng cấp, có công việc tốt, chúng nó hẵn nhiên là giàu có hơn mình thì tại sao mình lại hà tiện, chắt chiu để dành cho chúng biết bao nhiêu cho đủ? (Còn ăn được thì cứ ăn cho thỏa thích, một mai răng rụng hết chỉ còn nhìn mà hít hà thôi!)
 
Tuy không hẳn vì bất hiếu nhưng do định kiến là người cao tuổi không cần ăn nhiều nên không thiếu người già bị rơi vào tình trạng suy dinh dưỡng một cách oan uổng! Thêm vào đó là nhiều người lớn tuổi phải kiêng cữ, thường khi thái quá do con cháu ép buộc vì bệnh tiểu đường, cao huyết áp, tăng mỡ trong máu…

 
Vấn đề chưa dừng lại ở điểm cơ thể người cao niên vì thế mà thiếu dưỡng chất. Nguy hơn nhiều là do đó mà sức đề kháng bị xói mòn khiến bệnh bội nhiễm cũng như bệnh do thoái hóa cơ khớp trở thành mối đe dọa thường xuyên cho cơ thể vốn vừa nhạy cảm, vừa dễ thiếu nước khi tuổi đời chồng chất. Nếu xét về mặt dược lý, bữa ăn của người cao tuổi thậm chí quan trọng không kém viên thuốc đặc hiệu.

 
Quan điểm theo đó, người cao tuổi phải e dè với từng miếng ăn là một sai lầm nghiêm trọng. Nhiều công trình nghiên cứu trong thời gian gần đây cho thấy hình thức ăn uống dồi dào rau cải tươi, nhiều cá biển và nhất là ngon miệng là chế độ dinh dưỡng lý tưởng cho người già.

 
Bằng chứng là người cao tuổi ở Địa Trung Hải ít bị nhồi máu cơ tim nhờ khẩu phần đa dạng với thực phẩm “xanh” chiếm tối thiểu 60% tổng lượng. Bằng chứng là người Nhật có tuổi thọ cao nhất thế giới nhờ thực đơn hầu như không bao giờ thiếu cá biển và đậu nành. Ngược lại, người cao tuổi trong các nhà dưỡng lão ở Hoa Kỳ, nơi chế độ ăn uống kiêng cữ được đặt lên hàng đầu lại có tỷ lệ tai biến mạch máu não và tử vong vì nhồi máu cơ tim vượt xa các nước khác!


 
Từ nhận thức đó, thay vì tiếp tục đề cao hình thức kiêng khem, đa số chuyên gia dinh dưỡng ở khắp nơi đã đồng lòng tán dương chế độ dinh dưỡng mang nhiều nét “đổi mới” cho người già dựa trên các nguyên tắc như sau:
 
 
• Người cao tuổi nên ăn tất cả những món ưa thích và ngon miệng, miễn là với lượng không gây trở ngại cho chức năng tiêu hóa.
 
• Khẩu phần hàng ngày càng đa dạng càng tốt, càng ít thực phẩm công nghệ càng hay.
 
• Chắc chắn uống đủ nước trong ngày bằng cách chú trọng các món cung cấp nước như rau trái, món canh… thay vì uống nước vì nhiều người già thường chỉ uống khi khát.
 
• Đừng nấu cho người cao tuổi các món ăn tuy bổ dưỡng về thành phần nhưng với khẩu vị nuốt không vô! Đừng quên cảm giác ngon miệng là đòn bẩy cho sức kháng bệnh.
 
• Không nhất thiết phải cữ muối tuyệt đối nếu không có y lệnh của thầy thuốc trong giai đoạn bệnh tim mạch cấp tính.
 
• Không nên thiếu món ngọt nếu thực khách chưa bị bệnh tiểu đường.
 
• Luôn luôn có rau quả tươi trong khẩu phần.
 
• Nên có nhiều bữa ăn nhỏ thay vì ngày ba bữa đúng giờ.
 
• Một ly rượu vang cho mỗi bữa ăn là điều nên làm.
 
• Chỉ tránh các món ăn gây dị ứng, món chiên xào nếu đã có bệnh trên đường tiêu hóa như viêm đại trường mãn, viêm ruột dị ứng, trĩ…
 
• Có bữa cơm gia đình cùng con cháu thay vì ăn riêng trong buồn tẻ như người bệnh nặng.
 
• Vận động nhẹ trước và sau bữa ăn.
 
 
Con cháu nếu biết thương ông bà đừng quên là các nhà nghiên cứu ở Hoa Kỳ vừa chứng minh hẳn hòi là: người cao tuổi nếu có da có thịt một chút nghĩa là dư cân, ít bị bệnh và sống thọ hơn bạn đồng niên mình hạc xương mai.
Lượng mỡ dưới da, tất nhiên không nhiều, chính là kho dự trữ dưỡng chất để đáp ứng cho nhu cầu phục hồi của cơ thể người cao tuổi mỗi lần ngã bệnh.
Không cho người già ăn no bụng và ngon miệng là một điều đáng trách cả về lý lẫn về tình.
 
 
BS LƯƠNG LỄ HOÀNG
TẢN MẠN VỀ MÓN MỲ QUẢNG.
 
 
 
Nhận được bài viểt Nỗi Buồn Mỳ Quảng của anh Phan Bá Phi. 
 
Đọc một hơi đến chấm hết, tôi vội vàng lấy ngay giấy bút và đáp lại bài viết của anh ngay.
 
Cũng là thuở ấy…….Tôi cũng bé bỏng như thời anh còn nhỏ.  Món mỳ quảng được bán bởi một cô người Quảng Nam ở đường Bá Đa Lộc bên Ngân Khố.  Cô gánh trên vai một gánh nặng chĩu, đi rao hàng mỗi buổi sáng ngang nhà chúng tôi.  Lúc đó chưa có hàng quán to lớn gì cả thế mà khi cô đi ngang qua là chúng tôi trố mắt nhìn vì chỉ một quang gánh mà ôi thôi nhiều nhiều thứ là…..
 
Nhìn bàn tay cô thoăn thoắt chuẩn bị tô mỳ quảng.
 
Đầu tiên cô cho bánh phở đã nhuộm màu vàng nghệ óng ả vào nồi nước trụng rồi xóc xóc vài ba lần cho ráo nước cô cho ngay vào tô, tiếp đó là một vá nước dùng sanh sánh màu ớt đỏ au béo ngậy, chỉ nhìn thấy trong đó những miếng ba chỉ cùng tôm khô bằm nhỏ, ít củ sắn cắt hột lựu với củ hành, lâu lâu vài ba miếng ba chỉ nổi lên trên nồi nước lèo trông thiệt ngon lành.
 
Trở lại tô mỳ quảng, mỳ trụng xong cô Quảng Nam nhanh tay múc vào tô một vá nước lèo cho vào ít bánh tráng chiên vàng dòn rụm, chút hành lá chút đậu phụng.  Nếu không dặn là không ăn cay thì bàn tay thoăn thoắt kia sẽ cho ngay vào tô một tí ớt cay sè, nhanh tay đưa cho khách hàng luôn luôn là dĩa rau ăn kèm với salát cắt nhỏ bắp chuối bào đủ thứ  rau ngon lành tươi tắn.
 
Chúng tôi luôn luôn hít hà và tiếc nuối sau những lần ăn xong tô mỳ quảng đơn sơ này với thật nhiều lý do.  Phần lâu lâu mới được ăn một lần, phần quá sức là ngon và lần nào cũng vậy khi cầm tô mỳ quảng trên tay tôi chầm chậm cho vào ít rau, ít nước mắm nguyên chất và tí dấm cũng không biết vì sao không dùng chanh mãi đến giờ khi ăn món này vẫn vậy.
 
Tô mỳ quảng với sắc vàng của bánh phở, nước lèo ít ….xỉn béo ngậy khi hòa quyện cùng đậu phụng rang vàng, bánh tráng chiên vàng dòn tan trong miệng chua chua chút chút mùi dấm, thơm thơm mùi nước mắm và cay cay chút ớt trộn lẫn ít bắp chuối bào kèm giá trụng ……Đó là ký ức thật đẹp mỗi lần tôi nghĩ về món ăn này.
 
Rời Bá Đa Lộc, gia đình chúng tôi dọn về phố Phan Đình Phùng ngay con hẽm với quán mỳ quảng nổi tiếng của hai vợ chồng bác Hai chính gốc Hà Nội mà lại nấu mỳ quảng ngon tuyệt cú mèo này.
 
Ai ai đã ở Đà Lạt chắc chắn đã từng có dịp ăn qua.  Sáng sáng con đường hẽm chật ních người là người, kẻ đang ăn kẻ chờ ghế trống và mỗi khi đi ngang qua nơi này mùi nước dùng thơm bay nức mũi khó khăn lắm mới thãn nhiên đi qua mà không dừng chân lại.
 
Anh em chúng tôi lớn dần theo thời gian, món mỳ quảng vẫn là món được chọn mỗi lần đi ăn sáng thay vì những món xôi, bánh mì hay những món ăn khác lý do là gần nhà và khi ăn vẫn thấy khoái khẩu hơn những món khác.
 
Món mỳ quảng của bác Hai tuy có khác hơn của cô Quảng Nam nhưng chung chung cũng là bánh phở nhuộm vàng với bột nghệ, nước dùng được nấu với thịt ba chỉ tôm khô xay nhỏ vài ba miếng ba chỉ cắt to chừng đầu đũa được ninh chín nhừ béo ngậy, bác trộn thêm vào đó cả những trái su su cắt hột lựu và củ hành phi vàng.  Tuy không có bánh tráng chiên vàng nhưng ăn vào cũng hấp dẫn như cô Quảng Nam nấu năm nào.
 
Rồi khi tôi vào trung học, đối diện trường trung học Văn Học cũng có một nơi bán mỳ quảng …tư gia.  Gọi là tư gia vì bác bán trong nhà, cứ vào giờ ra chơi là chúng tôi chạy nhanh qua nhà bác rồi gọi và ăn nhanh tô mỳ quảng cho kịp trở về lớp học……mỳ quảng ngon lắm giá rẽ cho bọn học trò.  Cái không khí này chỉ kéo dài được vài ba năm ….thiệt là tiếc nuối.
 
Mỳ quảng chung chung là một món ăn ngon, hạp khẩu vị mọi người nhất là khí hậu ở Đà Lạt lành lạnh đi ăn mỳ quảng giờ nào cũng thấy ngon. 
 
Món mỳ quảng ở quê nhà như thế đó, cũng như anh Phan Bá Phi viết……trãi qua thời gian dài món ăn này đã có nhiều thay đổi.
 
Một lần đi qua Cali thăm cô em gái, gặp nhau chưa tay bắt mặt mừng em tôi nhanh nhẩu khoe ngay món mỳ quảng để nhớ lại thời gian xa xưa chị em đã ở quê nhà.
 
Em tôi hí hửng mang ra, nhìn tô mỳ tôi hơi khựng đôi chút.  Hai con tôm tươi to đùng trên tô mỳ quảng, nước dùng lênh láng như  tô phở tàu bay, màu sắc thì vàng như nghệ không sánh đỏ như ớt màu chẳng giống chút nào như những lần tôi đã ăn qua….gẵp lên một gắp mùi vị như đi ăn đồ biển.  Tôi  nhìn cô em gái của mình và ráng khen cho em vui lòng…..Mỳ quảng qua Mỹ còn có thêm tôm tươi, chị ăn lâu nay vị chỉ có tôm khô và ba chỉ xay……
 
Em tôi cười ngất…..xưa rồi chị ơi, giờ cái gì cũng thay đỏi mình phải nấu ngon hơn xưa chớ.
 
Trở về Đức, tôi nhất định làm món mỳ quảng thân yêu năm nào cho gia đình thưởng thức.  Lúi húi ngâm bánh phở cho thành màu vàng nghệ, xay tôm thịt ba chỉ, củ hành su su, phi dầu và ớt bột cho màu trở nên đỏ đẹp trên mặt, ở đây có đủ ớt bột cay hay không cay để phi màu không cần hột màu điều phức tạp như bên nhà…….Chuẩn bị đâu vào đó tôi dọn lên cho cả nhà thưởng thức món mỳ quảng với ý tưởng hôm nay cả nhà sẽ được ăn ngon..
 
 
Nhìn tô mỳ quảng bốc khói, nước dùng xăm xắp bánh phở vàng óng mùi nhân tôm thịt thơm lừng đang được chan vào tô, bánh tráng nướng vàng bẻ nhỏ, rau ghém đủ loại với bắp chuối bào trắng nỏn….Xem tới xem lui tôi quảng cáo món ăn này cho cả nhà và có ý chờ những lời khen từ chồng và con mình….   hihi.
 
 
Nhưng các bạn ơi!
 
Anh Gà thì không nói một câu, ba đứa nhỏ trộn lên trộn xuống tô mỳ chê ít nước súp, bánh phở sao kỳ không trắng như mọi lần, sao không có thịt bò mà má thay vô tôm khô……
 
Kết luận món mỳ quảng mà tôi yêu thích bao nhiêu năm trời ở quê nhà chỉ được nấu vỏn vẹn có một lần độc nhất trong gia đình.
 
Năm nay tháng chín chúng tôi lại có dịp đi San Jose, ra VN Town nghe quảng cáo lại là quảng cáo … Món Mỳ Quảng nơi này nấu rất ngon sang đây nhất định phải ghé qua thưởng thức một lần.  Nghe bùi tai, hai đứa tìm đến quán ăn và đặt hai tô mỳ quảng.  Nhưng khi chủ quán mang ra lại một lần nữa ngỡ ngàng.  Mỳ quảng nóng, bánh vàng ươm, trên trãi sườn heo và tôm tươi, có tí đậu phụng….chấm hết.  Nhìn sang dĩa rau lại càng nãn hơn vì chỉ hạp nếu mình ăn chả giò.
 
Chúng tôi nhìn nhau, món mỳ quảng từ nay xin hãy quên.
 
Bài viết của anh Phan Bá Phi không chỉ có ở Mỹ, VN giờ còn có mỳ quảng ếch, lươn, gà…..vv..vv…nghe vậy tôi lại thấy buồn thêm.  Món ăn này như một cô con gái đẹp nhưng đơn sơ mộc mạc theo thời gian đã tô son trét phấn khá đậm màu.  Giữa một xã hội quá văn minh và xô bồ như hiện nay người ta luôn hăng say đi tìm những điều mới mẻ.
 
 
Tìm những món ăn ngon hơn, trình bày đẹp hơn, hấp dẫn khẩu vị của người thưởng thức hơn là điều nên khuyến khích còn ngược lại thì các bạn ơi chỉ là một  điều nên đắn đo.
 
 
Hãy nhìn món bánh khọt thuần túy của ngày xưa và món bánh khọt ngày nay ….thiệt tội nghiệp cho chiếc bánh khọt bị chiên nằm ngâm lênh láng trong một chảo dầu thì món mỳ quảng của chúng ta ngày nay  cũng thiệt là tội nghiệp khi ghép chúng với đầy sườn heo hầm và vài ba con tôm tươi trên mặt.  Sao không cho chúng cái tên khác thí dụ như là …bánh phở nhuộm vàng hầm sườn non!?......Hihi.
 
 
Cảm ơn anh Phan Bá Phi  và bài viết đã làm  MT nhớ lại Đà Lạt thật nhiều.
 
Minh Trang
Munich, Okt 2018 
 
 
 
SUY NGẪM VỚI CUỘC SỐNG
Kính mời Quý thân hữu thương thức Video nhac hòa tấu MY WAY cùng với những lời hay ý đẹp trong cuộc sống