MẸ CHỒNG NÀNG DÂU
ĐỖ DUNG
 
 
 
Trang đứng trầm ngâm trên sân thượng, những sợi tóc dài theo gió nhẹ bay. Trời cao thăm thẳm màu nhung thẫm, cảnh vật xung quanh im lặng như đã say ngủ trong bóng đêm, hương thơm từ bụi hoa hồng và hoa nhài trồng trong chậu ở góc sân thoang thoảng dịu dàng. Chỉ còn đêm nay.  Ngày mai Trang sẽ lên xe hoa, sẽ dời bỏ căn phòng thân thương của nàng. Trang rùng mình, đôi vai thấm lạnh vì sương khuya.  Nàng trở vào phòng cố dỗ giấc ngủ.  Cô dâu phải đẹp, cô dâu không được hốc hác với cặp mắt thâm quầng. 
Thực ra Trang chưa sẵn sàng với vai trò làm vợ và làm dâu vì nàng còn đang đi học.  Trang còn một năm nữa mới thi ra trường mà ý của ông bà Phương, cha mẹ Trang là nàng phải tốt nghiệp Dược Khoa xong mới được làm đám cưới, mặc dù Huân được cả nhà qúy mến và đã theo đuổi Trang từ ngày nàng còn đang học ở Trưng Vương.
Nhớ những lời dặn dò của mẹ, Trang cố gắng nhưng vẫn không thể nào ngủ được vì những nỗi lo sợ vu vơ.  Trang phải về nhà chồng và phải làm dâu vì Huân là con trai độc nhất, ba bà chị gái đã lập gia đình, đã ở riêng. Chỉ còn một mẹ, một con, Huân không thể để bà Kha, mẹ Huân, ở một mình được. Mẹ dậy Trang cứ đối xử tố́t, coi mẹ chồng như mẹ đẻ và có chuyện gì phải nhớ chữ nhẫn, chữ nhịn vì một sự nhịn là chín sự lành, chuyện gì rồi cũng sẽ qua.  Vì tình yêu của Huân, vì hạnh phúc của nàng, Trang sẽ yêu mẹ của Huân như mẹ của nàng.  Trang sẽ ngoan ngoãn bầy tỏ lòng yêu thương, kính trọng mẹ chồng trước.  Huân cũng nói là mẹ chàng yêu thích Trang mà.  Chính bà đã sang xin phép cha mẹ nàng cho cưới sớm vì bà đi xem tuổi thì thấy là năm nay tốt cả cho hai người, phải mấy năm nữa mới có năm tốt như thế và bà Kha đã hứa với ông bà Phương là bà sẽ lo cho nàng học hành đến nơi, đến chốn.
Buổi sáng Trang thức dậy thật sớm, chiếc áo dài hồng máng trên cái móc treo tờ lịch trên tường. Chiếc hộp đựng bộ lúp voan hồng với chiếc vương miện gắn chùm hoa hồng bằng vải nhỏ xinh xinh nằm ngoan ngoãn trên mặt bàn phấn. Tự nhiên Trang thấy bâng khuâng. Tiếng gõ cửa của chị Trâm đưa Trang về thực tại. Ngọc, Vi theo chân chị vào phòng, hai cô nàng làm phù dâu cho Trang. 

Thằng Cu Tý chạy lên lầu gọi chị Trâm: 
_ Mẹ! Bà ngoại nói mẹ đưa các cô xuống đi, nhà trai tới rồi! 

Trâm kiểm soát lại đầu tóc, quần áo của Trang, Ngọc, Vi.  Chị cầm chiếc bông phấn xoa thêm cho các nàng một lần cuối.  Chị gọn gàng trong chiếc áo dài nhung màu huyết dụ dẫn đầu; cô dâu tóc bới cao, đội chiếc vương miện kết một chùm hoa hồng nhỏ, đính với một khăn voan mỏng, phủ xuống quá hai vai, một mảnh che trước mặt; hai cô phù dâu tóc đen mướt xõa dài ngang lưng; cả ba cô đều mặc áo dài tơ màu hồng phấn thật nuột nà.
Ba nàng con gái được đưa tới trước bàn thờ đã nhang đèn nghi ngút. Qua làn voan mỏng phủ mặt, Trang cảm động nhìn Huân trịnh trọng trong bộ đồ lớn sậm màu, ôm bó hoa Lilly trắng dài. Hai chàng phù rể Hùng và Nguyên cũng nghiêm trang không kém. Trang lúng túng, ngượng ngùng trước bao cặp mắt phía nhà trai đi đón dâu đang chăm chú nhìn nàng.  Bà Kha phúc hậu trong chiếc áo dài gấm màu nâu gụ điểm những bông cúc vàng óng ánh, tóc búi gọn trên đầu. Bên cạnh bà có mấy cụ bà trông thật đĩnh đạc và sang trọng. Nghi lễ diễn ra trong vòng thân mật nhưng không kém phần trang nghiêm.  Sau phần trao hoa, trao nhẫn và lạy trước bàn thờ, đại diện hai gia đình giới thiệu các thành viên. Trời bỗng dưng đổ xuống cơn mưa rào như muốn cầm chân khách. Bữa tiệc trà giản dị nhưng thân mật và ấm cúng.  Bà Phương và chị Trâm đã sắp đặt rất chu đáo. Mưa tạnh hẳn, lại đúng giờ tốt đã định nên đại diện nhà trai xin được đón dâu. Ông Phương dặn dò con những lời cảm động trước khi ra đi. Bà Phương rơm rớm nước mắt.  Người thiếu nữ vu quy bật khóc và hai cô phù dâu cũng nghẹn ngào.
Buổi sáng sau ngày cưới Trang ngượng nghịu theo chồng xuống nhà chào mẹ chồng.  Trang gọi bà Kha bằng tiếng mẹ chưa quen thì bà đã đon đả:
- Các con sửa soạn ăn sáng rồi đưa nhau về bên ngoại làm lễ Nhị Hỉ, mẹ đã sắp sẵn mọi thứ rồi đây. Liệu về sớm cho kịp sửa soạn đi Đà Lạt kẻo trễ chuyến bay.
Sau tuần trăng mật thần tiên trên Đà Lạt, Trang lại cắp sách đi học và Huân trở về trường với nghề gõ đầu trẻ. Cuộc sống không đến nỗi như nàng lo và chuyện mẹ chồng nàng dâu hình như không có ở đây. Nhà có ba người, bà Kha vẫn lo việc chợ búa, cơm nước.  Trang đi học về thì xà vào bếp phụ mẹ chồng và ăn xong nàng dọn dẹp, rửa bát đĩa.  Khi bà nằ̀m xem TV ở phòng khách thì nàng vào phòng để học bài. 
Nhà hai tầng, phòng ngủ của bà Kha ở tầng dưới còn phòng hai vợ chồng ở tầng trên nên không có gì đụng chạm. 
Hồi trẻ bà Kha là một nữ hộ sinh, mới về hưu vài năm nay.  Bà tân tiến, không cổ hủ như nhiều người cùng lứa tuổi.  Những ngày đi học về sớm Trang xuống bếp phụ làm cơm, bà chỉ dậy tận tình và cũng nói như để trấn an Trang:
-          Mẹ biết con còn bận học, con cứ lo học cho xong, bao giờ con ra trường mẹ sẽ giao hết việc nhà cửa, cúng giỗ cho con.  Bây giờ thì việc cơm nước, việc nhà lặt vặt để mẹ làm như mẹ vẫn làm từ bấy lâu nay.  Con đừng ngại.
Bà kể cho Trang về tuổi thơ của Huân, cuộc sống của gia đình bà hồi ở ngoài bắc.  Ông Kha mất từ năm bà mới ngoài ba mươi tuổi, bà đã ở vậy nuôi các con ăn học nên người và dĩ nhiên cậu út Huân là cục vàng, cục ngọc của bà.
Sau ngày cưới độ hơn hai tháng Trang lên cơn sốt, bụng dạ cồn cào không ăn được, chỉ muốn ói.  Bà Kha tủm tỉm cười và hôm sau bà đưa Trang vào khám nghiệm ở nhà thương Từ Dũ.  Kết quả thử nước tiểu nàng đã cấn thai.  Không bút mực nào tả xiết được nỗi vui mừng của cả nhà ngày hôm ấy. 
Việc học của Trang ngày một nặng hơn, nhiều khi Trang phải ở lại thư viện thay vì về nhà vào bếp làm phụ với mẹ chồng. Thêm nữa bụng ngày một to khiến Trang mệt mỏi, về nhà ăn cơm xong chỉ muốn lăn ra ngủ.
Một hôm vì có việc bận ở trường nên Trang về trễ giờ cơm.  Hai mẹ con Huân ngồi sẵn bên bàn ăn như có ý đợi.  Không khí nghiêm trọng khác thường khiến nàng hơi hoảng.
Trang xin lỗi mẹ chồng và nói lý do về trễ rồi ngồi vào bàn ăn ngay, không dám đi thay quần áo.  Bà Kha  đứng dậy thoái thác là mệt không muốn ăn, vào phòng đóng cửa lại.
Trang nhìn Huân dọ hỏi, chàng lắc đầu nói:
-          Em để phần mẹ rồi ăn cơm đi.  Một lát mẹ hết mệt mẹ sẽ ăn sau.
Trang ngại ngùng nhưng cũng im lặng ăn nhanh cho xong bữa.  Vào phòng, vừa đóng cửa lại Trang đã thì thào hỏi chồng cho rõ nguồn cơn.  Huân cho biết:
-          Nhân lúc không có em ở nhà anh đề nghị mẹ mướn người giúp việc để mẹ đỡ vất vả, em đỡ cực và mất thì giờ vì còn phải lo học thi.  Mẹ giận anh, mẹ nói anh ở với mẹ bao nhiêu năm mà không hiểu mẹ. Mẹ đâu quản ngại với các con. Mẹ còn khỏe mẹ rất vui khi làm việc, nếu Trang bận thì để mẹ làm một mình cũng được.
Trang chép miệng:
-          Sao anh không bàn với em?  Mẹ giận anh là phải.  Nếu cần em sẽ ở lại trường hay em đi thư viện học.  Nhà có ba người, công việc có là bao.  Không có em ở nhà mẹ vẫn làm như mẹ đã từng làm khi anh chưa cưới em mà! Biết mẹ nấu ăn ngon mình khen mẹ và ăn uống tận tình là mẹ vui rồi.  Anh không biết tâm lý phụ nữ.  Lỗi tại anh hết đó, anh biết chưa?
-          Tại anh?  Anh biết tính mẹ và anh hiểu tính em.  Mẹ thích bao đồng mà em lại hay ôm việc. Mẹ làm việc mà em không làm gì có được không? Cứ lấn cấn nhìn nhau về mấy công việc lặt vặt trong nhà thì cả hai cùng bận, cùng mất thì giờ. Việc nhà chỉ cần mướn một người làm là cả mẹ khỏe, em cũng khỏe.  Anh nghĩ chuyện chỉ giản dị như vậy chứ có gì đâu mà rắc rối. Bây giờ mẹ đã giận, em lại còn trách anh!
Đêm sâu, dù mệt nhưng Trang vẫn trằn trọc.  Thái độ của bà Kha khiến Trang bàng hoàng, hình như bắt đầu có sự rạn nứt.  Trang đã tâm niệm rằng mình sẽ yêu mẹ chồng như mẹ mình, sẽ nhẫn nhịn như lời mẹ dặn dò nhưng trước hoàn cảnh này Trang không biết phải làm sao.
Mấy hôm Huân thấy không khí trong nhà vẫn căng thẳng, ngột ngạt.  Như để chuộc lỗi, sáng Thứ Bẩy chàng lau chiếc xe vespa sẵn sàng, khi mẹ thức dậy chàng đã lại gần xun xoe:
-          Mẹ ơi, hôm nay mẹ có đi đánh tổ tôm không?  Con “đánh xe” đưa mẹ đi nha.
Chàng biết cuối tuần mẹ chàng hay đến nhà mấy bà bạn để chơi bài hoặc chuyện trò cho vui.  Thường bà tự mình gọi xích lô đi.  Nay Huân muốn lấy điểm nên sốt sắng đề nghị.  Ai ngờ bà lắc đầu từ chối ngay:
-          Thôi hôm nay mẹ không đi đâu hết.  Con muốn đi đâu thì cứ đi.
Huân tiu nghỉu lên gác rủ Trang:
-          Anh định đưa mẹ đi chơi mà mẹ không chịu.  Để anh đưa em về bên nhà thăm bố mẹ hay em muốn đến thăm chị Trâm?  Lâu lâu nghỉ một bữa đi chơi cho khuây khoả.
Ngày cuối tuần Trang chỉ muốn nằm nhà nghỉ nhưng hôm nay bà Kha ở nhà, không khí không vui nên nàng cũng nghe lời Huân thay quần áo xuống xin phép mẹ chồng để về thăm cha mẹ.
Đúng dịp có cả gia đình chị Trâm và Trang cùng về chơi, bà Phương rủ các con xuống bếp cuốn chả giò cho vui ngày họp mặt và để ông Phương có dịp uống bia, chuyện trò cùng hai chàng rể. Trong không khí thân mật của gia đình cha mẹ, nghĩ đến chuyện nhà mình Trang rất buồn.  Nàng không hiểu tại sao bà Kha lại thay đổi thái độ như thế, không lẽ chỉ vì việc Huân muốn mướn người làm.  Khi về bà Phương gói cho con một bọc chả giò với đủ bún, rau giá và nước mắm pha sẵn để biếu thông gia.  Trang bịn rịn chia tay với bố mẹ, anh chị và thằng cu Tý.
Buổi tối về đến cửa thấy tối om, Huân bước vào nhà bật đèn lên, mọi thứ vẫn ngăn nắp, tinh tươm nhưng vắng tanh, vắng ngắt.  Bà Kha không có nhà.  Huân đi khắp tầng trên, tầng dưới, vào cả phòng bà cũng không thấy mẹ đâu.  Cả hai hoảng hốt, nhà không bật đèn thì chắc bà đi từ sớm, nhưng bà đi đâu. 
Tiếng Huân:
-          Em ở nhà nghỉ để anh sang nhà các chị tìm, đón mẹ về.  Nhớ đóng cửa ở yên trong nhà nhé.  Để anh đi một mình được rồi.
Đầu óc Trang như tê điếng, gật đầu mà nước mắt chỉ trực trào ra.  Huân có ba người chị, hai chị lớn, chị Hiền, chị Nhu ở Sài Gòn còn chị Nhã ngay sát trên Huân thì theo chồng ra sống ngoài Nha Trang.  Huân nghĩ có thể bà sang nhà một trong hai chị thôi.  Trang ngồi yên đợi trong ghế salon ở phòng khách, không dám một mình lên phòng riêng ở trên gác.
Đã hơn hai tiếng chưa thấy Huân về, tiếng đồng hồ treo tường phát ra những tiếng tic tac rõ rệt trong đêm.  Trang ôm mặt khóc rấm rứt.  Những ngày mới về nhà chồng, không khí trong nhà thật vui vẻ, bà Kha dường như rất yêu Trang và Trang cũng ngọt ngào, ngoan ngoãn với mẹ chồng.  Nàng nhớ những ngày nghỉ cùng ngồi chung chiếc xich lô với bà để bà đưa Trang đi thăm các bà bạn như có ý khoe cô con dâu.  Bà còn kể Trang nghe những người có con gái muốn gả cho Huân mà chàng không để ý. Thế mà chỉ mấy tháng sau, sao cớ sự lại như thế này.  Trang tự kiểm điểm xem nàng có làm gì sai không.  Riêng về phía bà Kha nàng thấy bà là mẹ chồng thật tốt, không cay nghiệt hay bắt bẻ con dâu.  Bà luôn chiều chuộng nàng và vẫn âu yếm, chăm sóc Huân.  Bà là người hiểu biết, không cổ hủ. Ngay hôm đám cưới, thường thì mẹ chồng chỉ đến làm lễ xin dâu rồi về trước để tránh cảnh mẹ chồng, nàng dâu đụng chạm. Bà tuyên bố với họ hàng: “Con dâu tôi, tôi đón” và đã ở lại cho đến lúc đón nàng về.  Vậy thì tại sao??
Trang vừa mệt mỏi thiếp đi thì tiếng mở cửa đánh thức nàng dậy.  Huân buồn bã dắt xe vào nhà.
-          Anh đã đến nhà chị Hiền, chị Nhu, sang cả nhà dì Khang, dì Hà mà không tìm thấy mẹ.  Anh lo quá.  Mẹ chưa đi đâu qua đêm bao giờ, trừ những chuyến đi nghỉ hè ở xa.  Không biết mẹ đang ở đâu.  Thôi cứ chờ mẹ, chắc mẹ về trễ chứ nếu đến chơi nhà mấy bà bạn thì không bao giờ mẹ ở qua đêm.  Nhất là nếu có chuyện buồn trong nhà thì mẹ cũng không muốn cho người ngoài biết vì mẹ rất tự ái.
Gói đồ ăn đem từ nhà bố mẹ về cũng như đang buồn bã nhìn Trang.  Nàng để nguyên cả bọc cất vào tủ lạnh.
Đợi cửa thật khuya cũng không thấy bà Kha về.  Hai vợ chồng lên phòng ngủ mà lòng nóng như lửa đốt. Lăn qua, trở lại không tài nào ngủ nổi.
Sáng sớm tinh mơ nghe tiếng chuông cửa.  Trang hốt hoảng ra ban công nhìn xuống, thấy chị Hiền thì vội vàng gọi Huân cùng chạy xuống ngay.  Chưa vào phòng khách chị đã thì thầm:
-          Chị phải sang Huân trước khi chị đi làm để báo tin cho hai em yên tâm.  Mẹ đang ở nhà chị.  Mẹ đến từ chiều hôm qua nhưng dặn cả nhà là em có đến tìm thì nói không có mẹ ở đó.  Mẹ giận Huân lắm.  Lúc Huân đến mẹ đang ở phòng trong.  Nghe em lo mẹ cũng rất thương nhưng mẹ vẫn còn giận Huân.  Mẹ nói với chị là mới sáng sớm em đã muốn đuổi mẹ đi để giắt nhau về nhà vợ.  Bây giờ em chỉ biết bên vợ thôi. Người già tính nết như trẻ con, buồn giận vớ vẩn thôi mà.  Chiều nay vào giờ cơm cả hai vợ chồng làm như vô tình đến nhà chị sẽ gặp mẹ đang ngồi ở bàn ăn.  Liệu lời mà nói xin lỗi, nói cho mẹ nguôi rồi đón mẹ về.  Đừng nói là chị báo nhá.  Thôi chị đi làm đây, tuần này chị phải trực ngày Chủ Nhật.
 Cả đêm hôm qua bà Kha cũng không ngủ được.  Khi Huân đến nhà Hiền để tìm bà, Huân đã hoảng hốt lo sợ thật sự khi nghe chị nói không có mẹ ở đây. Huân đã đến nhà chị Nhu trước mà không tìm thấy mẹ, sang đây cũng không có.  Huân đã lo cuống lên, bà nghe cũng thương.
Ngày đầu tiên Huân đem Trang về trình diện mẹ, nhìn nàng bà Kha đã có cảm tình ngay.  Trang trông phúc hậu, duyên dáng, chuyện trò vui vẻ dễ thân. Bà lại biết thêm là khi còn ở ngoài bắc nhà bà nội của Trang là hàng xóm với bà ngoại Huân, là chỗ quen biết cũ nên bà cũng mừng thầm và nghĩ là bà sẽ có một cuộc sống về già êm đềm và hạnh phúc.  Bà chỉ có một người con trai, theo lẽ thường cha mẹ phải ở với gia đình con trai, nghĩa là bà sẽ sống với vợ chồng Huân.  Chuyện mẹ chồng nàng dâu xung đột xẩy ra rất nhiều xung quanh bà, người ta thường thấy mẹ chồng hiền lành lại gặp con dâu đáo để.  Con dâu biết điều lại bị mẹ chồng khó khăn.  Bà tự nhủ sẽ cảnh giác để tránh cái cảnh Mẹ Chồng Nàng Dâu muôn thuở ấy.  Mấy tháng đầu nhà như rộn rã hẳn lên khi có thêm Trang.  Bữa cơm gia đình ấm cúng, ba người ăn uống, nói cười vui vẻ. Trang ăn món gì cũng tấm tắc khen ngon và hỏi bà cách nấu. Trông hai vợ chồng trẻ ríu rít với nhau bà thật vui.  Vậy mà lúc gần đây có những chuyện xẩy ra khiến tâm trạng bà không an, canh cánh trong lòng một nỗi buồn tủi. Thái độ của Huân, cách cư xử của Huân khiến bà đau đớn.  Con trai không hiểu lòng thương yêu của mẹ.  Bà thương dâu, biết là Trang còn bận học lại bụng mang dạ chửa, bà đã nấu những món ăn ngon lành, đặc biệt để tẩm bổ cho Trang. Huân như không nhận ra, không biết đến những điều ấy. Tình thương bà cho đi, những gì bà vun đắp chàng không biết trân quý.  Bà rất giận khi Huân tỏ ý muốn mướn người làm.  Huân như không cần đến sự hiện hữu của mẹ, sự quan tâm của mẹ.  Trong khi bà muốn tự tay chăm sóc cho Trang như đã lo cho mấy cô con gái. Bà goá chồng từ sớm, một mình vừa làm mẹ vừa làm cha nuôi dậy cho bốn người con nên người, khi trưởng thành đều có công ăn việc làm tử tế.  Cậu ấm Huân, cậu con trai được cả nhà cưng chiều, chỉ có việc học, chẳng phải đụng tay vào việc nhà.  Khi các chị chưa đi lấy chồng thì quần áo cả nhà được các chị giặt giũ, là ủi phẳng phiu.  Khi các chị từ từ lập gia đình, ra ở riêng hết, nhà chỉ còn bà với Huân thì chính tay bà giặt ủi cho cả hai mẹ con. Chợ búa, cơm nước, dọn dẹp cũng một tay bà.  Nhà chỉ có hai người lớn, công việc chẳng có là bao vả lại bà không muốn trong nhà có thêm người lạ. Khi có vợ thì Huân ngồi giặt quần áo cho cả hai vợ chồng. Nhìn con trai lưng dài, vai rộng mà ngồi xổm giặt giũ thì bà thật thương, bà sang nhờ Hiền mua cho cái máy giặt để con trai đỡ cực.  Huân như không hiểu lòng thương con của mẹ, lúc nào cũng như sợ Trang bị bà sai bảo, hành hạ và luôn như gồng mình lên để che chở vợ.  Cả một đời bà đã ở vậy để nuôi dậy các con, Huân có xót, có thương mẹ không!  Nghĩ lại buổi sáng nay Huân đã làm bà bẽ bàng, cụt hứng.  Ngày nghỉ cuối tuần bà đã nấu sẵn một nồi thịt bò kho, đợi hai con dậy bà sẽ ra đầu ngõ mua mấy ổ bánh mì nóng để ăn cho ngon.  Thế mà bà vừa thức giấc Huân đã muốn bà đi cho khuất mắt.  Xưa nay có bao giờ Huân để ý đến việc chở bà đi chơi đâu mà hôm nay lại tự nguyện.  Biết bà ở nhà mà hai vợ chồng đã tỉnh bơ kéo nhau sang nhà vợ, không nghĩ gì đến sự buồn bực của bà. Qua giờ ăn trưa cũng không thấy hai vợ chồng đưa nhau về. Một mình vò võ trong nhà với nỗi tủi thân, bà không thể ngồi nhà mà gặm nhấm nỗi buồn. Bà thay quần áo, bê cả nồi bò kho, gọi xích lô sang nhà cô con gái lớn.
Mấy lần hai vợ chồng sang xin lỗi và năn nỉ mời bà về nhưng bà vẫn chưa nguôi. Huân và Trang cũng lo buồn nên không khí trong nhà thật ảm đạm. Trang không yên lòng để chú tâm vào việc học, ngày thi đã gần kề mà ngày sanh cũng sắp tới.  Ban đêm nàng vùi đầu vào ngực chồng mà khóc.  Việc ra trường thì nếu khóa này không đậu thì thi khoá sau, mỗi khoá cách nhau có mấy tháng nhưng nàng sợ rằng nếu cứ lo âu, buồn khổ như thế này sẽ ảnh hưởng đến con.  Nàng sợ con nàng ra đời sẽ xấu xí, nhăn nhó như khỉ.  Một hôm nàng đánh bạo đi một mình sang nhà chị Hiền. Vừa nhìn thấy mẹ chồng là những giọt lệ tự nhiên ứa ra, nghẹn ngào không nói lên lời. Bà lại gần vừa nắm tay Trang thì như tủi thân nàng oà lên thổn thức, hai dòng nước mắt tuôn ra như suối.  Trang tha thiết xin lỗi mẹ, xin mẹ trở về.  Bà Kha thương cô con dâu vì trong việc này cô không có lỗi.  Bà giận là giận con trai bà nhưng chuyện cũng thật tế nhị khó nói ra lời. 
-          Con yên tâm, con không có lỗi gì cả.  Con biết là mẹ thương con phải không? Lo giữ sức khỏe và học thi cho xong con ạ.  Mẹ ở chơi với chị vài hôm nữa rồi mẹ sẽ về.
Nhìn Trang liêu xiêu với cái bụng đã khá nặng nề.  Tính nhẩm bà chắc chỉ còn hơn hai tháng là đến ngày sanh, lại trùng với tuần lễ thi ra trường của Trang.  Mấy hôm nay chả biết hai vợ chồng nó ăn uống ra sao.  Thôi bà sẽ về chăm sóc con dâu cho đến ngày sinh nở, mẹ tròn con vuông.  Bà sẽ trải lòng, chăm chút con cháu, hy vọng là Huân sẽ hiểu.  Đợi đến ngày Trang tốt nghiệp bà sẽ đem sổ sách ra giao hết tiền bạc mà bà giữ cho Huân từ bấy lâu nay; giao nhiệm vụ quán xuyến gia đình và săn sóc con cái cho Trang.  Bà sẽ vui với câu kinh tiếng kệ, vui cảnh chùa chiền và chăm bón vài gốc hoa.  Thỉnh thoảng bà đến thăm mấy cô con gái và vui với mấy đứa cháu ngoại.  Bà sẽ không tự trói buộc mình vào những trách nhiệm trong nhà, buông bỏ hết những hệ lụy, những lo âu, suy nghĩ lẩm cẩm để tự chuốc khổ vào mình. Không can thiệp vào đời tư của các con.  Gia đình của ai nấy lo,  bà sẽ coi mình như một người khách.
Đêm nay bà Kha sẽ ngủ một giấc thật ngon.
 
ĐỖ DUNG
 
 
Sưu tầm từ Internet
CÁNH CỬA KHÔNG BAO GIỜ KHÓA
 

Một cô gái 18 tuổi, cô cũng như hầu hết các thanh niên ngày nay - chán sống chung trong một gia đình nền nếp, chán lối sống khuôn phép của gia đình. Cô muốn rời khỏi gia đình:
- Con không muốn tin ông trời của ba mẹ. Con mặc kệ, con đi đây!
Thế là cô quyết tâm bỏ nhà đi, quyết định lấy thế giới bao la làm nhà mình. Tuy nhiên, chẳng bao lâu, cô bị ruồng bỏ vì không tìm ra việc làm, cô phải làm gái đứng đường, đem thân xác, hình hài mình làm thứ mua bán, đổi chác. Năm tháng cứ thế trôi qua, cha cô qua đời, mẹ cô già đi và cô con gái ngày càng sa đọa trong lối sống của mình.
Không còn chút liên lạc nào giữa hai mẹ con trong những năm tháng ấy. Bà mẹ nghe đồn về lối sống của con gái mình, bà đã đi tìm con trong khắp thành phố. Bà đến từng nhóm cứu trợ với lời thỉnh cầu đơn giản:
- Làm ơn cho tôi chưng tấm hình ở đây!
Đó là tấm hình một bà mẹ tóc muối tiêu, mỉm cười với hàng chữ: "Mẹ vẫn yêu con... Hãy về nhà đi con!".
Ngày tháng lại trôi qua, vẫn không có gì xảy ra. Rồi một ngày, cô gái đến toán cứu trợ nọ để nhận một bữa ăn cứu đói. Cô chẳng buồn chú ý đến những lời giáo huấn, mắt lơ đễnh nhìn những tấm hình và tự hỏi: "Có phải mẹ mình không nhỉ?".
Cô không còn lòng dạ nào chờ cho hết buổi lễ. Cô đứng lên, ra xem kĩ bức ảnh. Đúng rồi, đúng là mẹ cô và cả những điều bà viết nữa: "Mẹ vẫn yêu con... Hãy về nhà đi con!". Đứng trước tấm hình, cô bật khóc.
Lúc đó trời đã tối nhưng bức hình đã làm cô gái xúc động đến mức cô quyết định phải đi bộ về nhà. Về đến nhà trời đã sáng tỏ. Cô sợ hãi khép nép không biết sẽ phải nói ra sao. Khẽ gõ cửa, cô thấy cửa không khoá. Cô nghĩ chắc có trộm vào nhà. Lo lắng cho sự an toàn của mẹ mình, cô gái trẻ chạy vội lên buồng ngủ của bà và thấy bà vẫn đang ngủ yên. Cô đánh thức mẹ mình dậy:
- Mẹ ơi, con đây! Con đây! Con đã về nhà rồi!
Không tin vào đôi mắt mình, bà mẹ lau nước mắt rồi hai mẹ con ôm chầm lấy nhau. Cô gái nói với mẹ:
- Mẹ à, con lo quá. Thấy cửa không khoá, con cứ nghĩ nhà có trộm!
Bà mẹ nhìn con âu yếm:
- Không phải đâu con à! Từ khi con đi, cửa nhà mình chưa bao giờ khoá. Mẹ sợ lúc nào đó con trở về mà mẹ không có ở đây để mở cửa cho con!
Và cô gái lại gục đầu vào lòng mẹ, bật khóc!
 
Sưu tầm từ Internet
 
Sưu tầm từ Internet
 
Bạn có cảm thấy “mệt mỏi” với công việc đến nỗi khiến bạn cảm thấy “xa rời”” con cái? Và bạn có cảm thấy mình có lỗi với chúng? Xin đừng quá lo lắng!
 
 
 
Việc giáo dưỡng con cái bắt buộc cha mẹ bận rộn đủ thứ, cả đời sống thường nhật và đời sống tình cảm, để rồi có lúc bạn cảm thấy mệt mỏi, rời rã, thậm chí bị thâm quầng đôi mắt!
 
Có thể cha mẹ là những “chuyên gia” trong việc cho ăn uống, cho mặc, dỗ dành, phân công,… Nhưng có lúc vẫn cảm thấy lúng túng khi xử lý các sai lỗi của con cái, dù chỉ là lỗi nhỏ. Nếu công tâm và rạch ròi, bạn phải công nhận điều đó!
 
Thật vậy, có người cảm thấy thiếu trách nhiệm làm cha mẹ đối với con cái (bằng một động thái nào đó). Quá nghiêm khắc hoặc quá nhu nhược cũng là một trạng thái “phi trách nhiệm”. Cũng là “phi giáo dục” nếu bạn dễ dãi cho chúng tiền bạc khi chúng xin mà không rõ lý do chính đáng.
 
Nuôi dạy con cái là một trọng trách, nhưng vô cùng thiêng liêng và cao quý, vì “nuôi con trai mà không dạy thì không bằng nuôi con lừa, nuôi con gái mà không dạy thì không bằng nuôi con heo” (Trinh Thị). Ngoài ra, “chúng ta không chỉ dạy con cái bằng những điều bảo ban mà còn bằng chính cách sống của chúng ta” (V. A. Xukhôlinxki).
 
 
Ngạn ngữ Đức có câu: “Một người cha có con thì dễ, nhưng để làm người cha thì thật khó”. Đúng vậy, đã là trọng trách thì phải khó, nhưng phải chu toàn, dù muốn hay không muốn. Nhiệm vụ ấy không chỉ hoàn thành cho xong mà phải hoàn thành một cách xuất sắc. Trách nhiệm không của riêng ai, mà là của cả cha mẹ và các thành viên khác trong gia đình. Đừng câu nệ mà đổ lỗi là “con hư tại mẹ, cháu hư tại bà”, hoặc đổ lỗi lẫn nhau để “dày vò” nhau. Cần phải “tiên trách kỷ, hậu trách nhân”.
 
Nhiều phụ huynh quá giản dị hóa, lơ là bổn phận để rồi “không kịp hối”. Con cái còn “trẻ người, non dạ” và “ăn chưa no, lo chưa tới”, cha mẹ nên lưu ý chúng vì cạm bẫy lúc nào cũng bủa vây “như sư tử đang rình mồi để cắn xé”, mọi nơi và mọi lúc, cả tinh thần lẫn thể lý, nhất là trong xã hội ngày nay. Cần phân tích để con cái biết chính diện và phản diện kẻo chúng ngộ nhận. Thái quá thì bất cập, do đó cha mẹ không nên khư khư kiểm soát quá gắt gao như người quản tù theo dõi tù nhân, nhưng cũng đừng bao giờ thả lỏng.
 
Hãy nói ít, và chỉ nói những điều cần thiết, đừng “lèm bèm” hoặc “nói dai như đỉa đói”. Đó là diệu kế giáo dục con cái để chúng nên người hữu dụng. Lời nói có thể làm “lung lay”, nhưng chính gương lành mới đủ sức “lôi kéo”. Khi cần nghiêm trị, cha mẹ cần tỏ thái độ cương nghị, răn dạy chúng bằng lòng yêu thương và nhân từ, đừng sửa phạt chúng bằng lòng căm hận khiến chúng khiếp sợ mà phản tác dụng, thậm chí chúng không còn cảm thấy kính trọng cha mẹ. Tuy nhiên, cha mẹ cũng không nên buông tuồng, vì tiền nhân đã cảnh báo: “Bờn nhờn chó con liếm mặt”.
 
Trách nhiệm làm cha mẹ tuy cần thiết và khó khăn, nhưng không phải là không thể thực hiện. Đó còn là niềm hạnh phúc kỳ diệu của một tổ ấm mà không gì có thể sánh được. Sử  Viễn so sánh: “Vui nhất không gì bằng đọc sách, cần nhất không gì bằng dạy con”. Đừng quá tham công tiếc việc, chạy theo đồng tiền, lo làm giàu mà chểnh mảng việc giáo dục con cái. Vừa cương vừa nhu, đồng thời cố gắng tạo sự cởi mở để làm “gạch nối” trong hệ lụy cha mẹ và con cái.
 
 
Sau khi khảo sát các gia đình ở 20 quốc gia, một học giả người Mỹ kết luận: “Con cái muốn cha mẹ không cãi nhau, luôn đối xử công bằng với con cái, không thất hứa hoặc nói dối, cha mẹ nhường nhịn nhau chứ không trách cứ nhau, biết quan tâm lẫn nhau và quan tâm con cái, vui vẻ với bạn bè của con cái, không cáu gắt, cho con cái tham gia ý kiến, được vui chơi, dám nhận khuyết điểm nếu cha mẹ có lỗi”.
 
Tuyệt đối cha mẹ không nên áp chế, điều gì cũng cho là con cái “cãi”. Đó là thiếu dân chủ và thiếu công bằng trong gia đình, vì “quá phê phán người khác là phủ nhận quyền tự do sống của người đó” (K Mamutri). Con cái cần những gương tốt hơn là lời chỉ trích. Tuy nhiên, đừng nuông chiều chúng. Tục ngữ Tày Nùng nói: “Yêu con thì yêu sau lưng, giận con nên giận trước mặt”. Cái “nhu” của người mẹ kết hợp với cái “cương” của người cha để hài hòa giáo dục: “Mẹ đánh một trăm không bằng cha ngăm một tiếng” (Tục ngữ Việt Nam).
 
Thật hạnh phúc cho những ai đã, đang và sẽ làm cha mẹ nếu luôn là niềm hãnh diện của con cái, là ngọn hải đăng luôn tỏa sáng dẫn đường, luôn chu toàn trọng trách, và như vậy mới luôn xứng đáng là “Núi Thái Sơn” và “Nước Trong Nguồn”.
 
 
TRẦM THIÊN THU
 
 
Sưu tầm từ Internet
 
NHƯ LOÀI HOA
 

 
Như loài hoa, trong ngàn triệu tên đoá hoa, người ta ai cũng có một đoá hoa lòng nở trong tim. Đoá hoa lòng ấy, dù ít dù nhiều, ai cũng có. Những đoá hoa lòng trao nhau, những hoa lòng nối bờ yêu thương, những đoá hoa lòng khoe sắc trên khuôn mặt, nở trên những bàn tay. Hoa lòng ấy là hoa nhân đức được ươm qua lòng thanh, tưới trong nhẫn nại, chăm sóc trong hy sinh.
 
 
Như loài hoa chẳng bao giờ biết ghen ghét, tị hiềm, hờn giận. Hoa mọc trên cây cao, hoa nở ở dưới thấp, hoa tỏ sặc sỡ, hoa e lệ kín đáo... Mỗi loài một nét riêng, làm đẹp cho đời, anh đoá hoa lớn, tôi đoá hoa nhỏ, chị đoá hoa kiêu sa, tôi đoá hoa tầm thường, trong giỏ hoa, các loại hoa đứng cạnh nhau, đôi khi lại thêm vài bông cỏ, tự nhiên và hoang dại, chẳng bao giờ ghét nhau bởi vì chung một mục đích làm đẹp cho đời và dâng hương cho cuộc sống. Hoa lòng của con người sẽ tươi đẹp biết bao trong vườn hoa muôn cõi lòng, không ghen ghét, không tị hiềm, cùng nhau góp sức dâng hiến cho người và cho đời.
 
 
Như loài hoa chẳng bao giờ biết tham lam, biết sống cho mình và cho loài hoa khác. Loài hoa to lớn, loài hoa nhỏ bé, loài hoa nhiều cánh, loài hoa ít cánh, chẳng loài hoa nào lấy gì của nhau. Loài hoa cho hương thơm này, loài hoa mang mùi nhẹ bay, cùng toả hương cho đời, hoa lớn mang bổn phận lớn, hỏa nhỏ nằm bên mép vệ đường cũng thi hành việc nhỏ. Loài hoa ấy dạy con người biết sống, cho nhau, vì nhau, quyền lợi lớn trách nhiệm cao. Ước mong như loài hoa tim mỗi người, sống giản dị như mình đã nhận lãnh, để yêu thương, chia ngọt sẻ bùi, sống có trách nhiệm với những gì mình đã được có. Đứng tham lam để còn chia sẻ cuộc sống, cùng với các loài hoa bé nhỏ góp mặt cho đời.
 
 
Như loài hoa thích ứng với mọi hoàn cảnh, không than van, không khóc lóc, luôn cố gắng vươn mình trong nhiều thử thách. Những loài hoa lớn lên từ bụi gai, từ vách đá, từ mảng tường rào. Ở đâu, hoa vẫn nở vẫn làm tươi đẹp cho cuộc sống kể cả những nơi xấu xí, ít người để ý. Những bông hoa ấy thất dễ thương biết bao, biết chấp nhận cuộc sống, dù khó khăn, dù ít thuận lợi, nhưng chẳng bao giờ sống dựa, sống bon chen, hoặc giành giật, trộm cắp. Vẫn nở hoa, trong cuộc đời nghèo khó, tay sạch lòng thanh. Vẫn tươi vui khi cuộc sống bộn bề khó khăn. Vẫn đơm hoa làm đẹp cho đời trong phận nhỏ của mình. Ước gì trong tim mỗi người vẫn nở những bông hoa khiêm tốn trong bất cứ hoàn cảnh nào của cuộc đời, để thấy được hoa nở - “gần bùn mà chẳng hôi tanh mùi bùn”.
 
 
Như loài hoa hiền hoà, chẳng làm ai ghen ghét, loài hoa nhân ái, đượm thắm tình yêu, chứa đựng những tâm tình muốn nói. Loài hoa con người trao tặng cho nhau, thêm một kết nối, thắm thêm tình bạn, chữa lành những vết thương, chia một nỗi đau, chung một niềm vui. Bó hoa của ngày hạnh phúc, cành hoa của niềm bày tỏ, những loài hoa cho đời hạnh phúc, tươi tắn, trẻ trung. Ước mong hoa lòng mỗi người, sống bên nhau, cho nhau hạnh phúc, niềm vui, thân ái. Tim mỗi người là một đoá hoa, của tình người là lẽ sống, của khoan dung và nhân hậu, của tử tế và tôn trọng. Hoa tim của mỗi người nở sớm tối để mỗi khi gặp nhau còn nhận ra đó là anh chị em của nhau.
 
 
Như loài hoa biểu lộ các nhân đức: loài hoa huệ biểu trưng lòng thanh sạch, hoa sen biểu lộ tính “gần bùn chẳng hôi tanh mùi bùn”. Hoa đồng nội biểu lộ đời sống đơn sơ, thật thà, chất phác; hoa hồng biểu lộ tình yêu; hoa súng dạy về khiêm nhu; hoa xương rồng dạy kiên vững trong thử thách; hoa bất tử dạy con người biết chết để sống; muống dai cho hoa tím dạy đời sống tiết độ… Có bao nhiêu bài học để cần thiết sống là người cho nên người. Cuộc sống sẽ nở hoa khi nhân đức tô điểm cho con người. Ước mong sứ điệp các loài hoa cũng dạy cho con người biết sống và sống dồi dào, phong phú.
 
 
Như loài hoa, con người gia tăng các nhân đức để tô điểm chính mình và tô điểm cho nhân sinh. Mỗi người sống vì người khác bằng cái đẹp của tâm hồn, như những loài hoa, con người cũng tô điểm trần thế trong huy hoàng tình yêu.
 
Lm. Giuse Hoàng Kim Toan
Sưu tầm từ Internet
 
NHỮNG ĐIỀU QUAN TRỌNG CỦA CUỘC SỐNG
 
 
 
Điều quan trọng không phải là bạn làm nghề gì để sống, mà công việc đó có phải là niềm đam mê của bạn hay không.
 
Điều quan trọng không phải là bạn có những ước mơ cao đẹp đến thế nào, mà chính là bạn có dám thực hiện những ước mơ đó để thỏa khao khát của mình hay không.
 
Điều quan trọng chẳng phải là tuổi tác, mà là sức sống trong con người bạn, là sự can đảm chấp nhận thử thách, dám dấn thân vào những chuyên phiêu lưu trong hành trình vô tận của cuộc sống.
 
Điều quan trọng không phải là cuộc sống của bạn luôn luôn bằng phẳng, rằng bạn chưa bao giờ phải nếm trải nỗi đau, mà chính là tinh thần bất khuất, là con tim ngoan cường không chịu đầu hàng nghịch cảnh của bạn. Liệu bạn sẽ đối mặt với những khó khăn, thử thách của mình như thế nào? Liệu ban có dám dấn thân, thử sức mình thêm một lần sau khi thất bại, hay lại run rẩy, thu mình lại vì sợ sẽ lại bị tổn thương? Điều đó hoàn toàn phụ thuộc vào bạn, vào bản lĩnh của bạn, và đó mới chính là điều quan trọng của cuộc sống.
 
Điều quan trọng không phải là bạn đặt ra cho mình bao nhiêu quy tắc sống, cũng không phải bạn đã tuân theo chúng nghiêm chỉnh như thế nào, mà chính là thái độ của bạn với cuộc sống. Liệu bạn có dám yêu hết lòng, có dám thể hiện cảm xúc một cách tự nhiên thay vì kìm nén chúng vì những chuẩn mực nào đó mà mình đã đặt ra?
 
Điều quan trọng không phải bạn là người cứng rắn đến thế nào, cũng không phải việc bạn chưa từng để người khác thấy những giọt nước mắt yếu đuối của mình, mà chính là khả năng vững vàng khi bị mọi người buộc tội chỉ vì đã dám sống thật với lòng mình; và chính là sự tự tin ngay cả khi không ai trao niềm tin nơi bạn.
 
Điều quan trọng không phải bạn là người xinh đẹp ra sao, không phải bạn sở hữu một làn da trắng ngần, một vóc dáng đáng mơ ước, mà chính là tâm hồn của bạn có thật sự nhạy cảm với nỗi đau đồng loại, có nhận ra vẻ đẹp cuộc sống, có biết tận hưởng từng ngày mà mình đang may mắn có được.
 
Điều quan trọng không phải là số của cải bạn đang sở hữu, cũng không nằm ở ngôi nhà lộng lẫy, chiếc xe sang trọng... mà chính là việc những vật chất đó có thực sự làm cho bạn hạnh phúc, có là phương tiện giúp bạn đạt đến mục đích cao đẹp của mình, hay là ông chủ mà suốt đời bạn phụ thuộc, tôn thờ?
 
Điều quan trọng không nằm ở việc bạn bè của bạn có quyền cao chức trọng không, mà chính là tình cảm dành cho bạn, là lòng sẵn sàng sát cánh cùng bạn trong hoàn cảnh khó khăn.
 
Điều quan trọng không phải là bạn có bao nhiêu tấm bằng danh giá trong tay, không phải bạn đã học được những gì, với ai và ở nơi đâu, mà chính là cách bạn vận dụng chúng trong cuộc sống này, và ở việc chúng có thể giúp bạn vững vàng hơn, trưởng thành hơn hay không.
 
 Thanh Phương
 Theo The Invitation
 Hạt Giống Tâm Hồn
Sưu tầm từ Internet
 
 
 
NẾU CHỈ CÒN MỘT NGÀY ĐỂ SỐNG
KHẢ ANH
 
Thấy trong lòng nhẹ bẫng, thấy miệng mỉm cười, thấy mình và những người yêu thương được bình yên.
 
Cuộc sống là một bức tranh lột tả tâm hồn của bạn và bức tranh đó luôn tươi mới hay cũ kỹ, điều đó tùy thuộc vào bạn. Cuộc sống không phải lúc nào cũng là gam màu sáng mà còn xen kẽ cả những gam tối tạo nên bức tranh sinh động cho cuộc đời. Dẫu có buồn, vui hay thành công, thất bại thì cuộc sống của ta vẫn diễn ra, vậy thì hãy sống sao cho ý nghĩa, như thể hôm nay là ngày cuối cùng để chẳng bao giờ phải nói lời nuối tiếc về những gì đã qua.
 
Sống chậm để cảm nhận
Hẳn đã đôi lần ta bị cuốn vào vòng xoáy của cuộc sống và vô tình lãng quên những điều bình dị vốn rất dỗi quen thuộc xung quanh, đâu rồi những bữa cơm dưa cà, những ly trà đá vỉa hè cùng bạn bè, những cuộc điện thoại gọi về cho bố mẹ dần thưa thớt... để khi lắng lại ta chợt nhận ra mình đã để tuột khỏi tay nhiều thứ. Sự tính toán hơn thua bươn chải giữa dòng đời mong cầu một cuộc sống đầy đủ đem đến giá trị là đây sao? Biết tìm lại ở đâu nụ cười bất chợt, tìm lại ở đâu những hạnh phúc giản đơn?
 
Những lần như vậy ta hãy tự dành riêng cho mình những khoảnh khắc yên bình, những khoảng lặng để suy tư về những điều đang diễn ra cuộc sống quanh ta và đặt nhiều hơn niềm tin vào phía trước, có ai đó đã nói rằng "Luôn luôn có niềm hy vọng cho người nào bình tâm suy nghĩ về cuộc sống" đấy thôi.
 
Thử một lần ngồi lại và nhìn ngắm cuộc sống xung quanh, sâu thẳm trái tim mỗi người hãy tự vấn rằng, liệu có phải mình đã để trôi lãng những khoảnh khắc tưởng như vô nghĩa, nhưng kỳ thực lại giá trị hơn rất nhiều những thứ vật chất khác hay không.
 
 
Hãy sống chậm lại và cảm nhận nhiều hơn, đôi khi hãy để mình sống chậm hơn một chút để quan sát con người xung quanh, để lắng nghe những âm thanh rất đỗi thân thương và tìm kiếm những vẻ đẹp bình dị, để gạn bớt những lo toan, vội vã trong tâm trí, cảm nhận từng phút giây, từng khoảnh khắc của cuộc sống kỳ diệu và hy vọng về một ngày mai tươi mới.
 
Yêu thương nhiều hơn
Mỗi người sinh ra trong cuộc đời đều mang trong mình những quyền rất thiêng liêng, đó là quyền được yêu thương người khác và quyền được hy vọng vào một cuộc sống tốt đẹp hơn. Sẽ thật hạnh phúc nếu ta tiếp tục suy nghĩ về bí quyết tìm kiếm sự thanh thản trong cõi lòng, giúp mọi người cùng tìm kiếm. Được như vậy, chắc cuộc sống của mỗi người sẽ trở nên tốt đẹp hơn.
 
Yêu thương có lúc trao đi mà không cần dừng lại nhưng đôi khi cần dừng lại để cảm thấy bình yên. Yêu thương không có nghĩa là phải luôn quấn quít bên nhau, yêu thương đơn giản cũng có thể là chỉ cần luôn trân trọng những khoảnh khắc bên nhau.
 
Sau cơn mưa, trút đi những buồn phiền lo toan trong cuộc sống sẽ xuất hiện cầu vồng và hãy mỉm cười vì cuộc sống rất tươi đẹp như bảy sắc cầu vồng đang tô điểm thêm cho bầu trời xanh kia. Mong rằng cuộc sống mãi bình yên, đủ để vươn vai hít thở cái không khí trong lành của buổi sớm mai, lãng mạn nhìn mặt trời lên làm bay đi giọt sương trên chiếc lá xanh xanh bé xíu.
 
Để thấy trong lòng nhẹ bẫng, thấy miệng mỉm cười, thấy mình và những người yêu thương được bình yên, để không thấy mình quá cô đơn khi bên cạnh không có ai, để ta lại biết chờ đợi, biết hy vọng và ước mơ. Nếu một ngày thiếu vắng sự yêu thương chia sẻ thì cũng như cơn mưa làm thiếu đi ánh nắng mặt trời. Luôn tâm niệm một điều rằng trong cuộc sống có những thứ không thể. Nhưng chia sẻ sự yêu thương luôn là có thể...
 
KHẢ ANH
Sưu tầm từ Internet
 
 
Lời nói cũng tựa như cốt cách. Người ta chỉ mất 2 năm học nói nhưng lại mất cả đời để học im lặng. Bởi vậy, “nói” chính là một loại năng lực trời cho, nhưng “không nói” mới chính là một loại trí tuệ.


1. Việc gấp, nói từ tốn
Gặp phải trường hợp khẩn cấp, nếu có thể dằn lòng một phút để suy nghĩ, sau đó nói chậm rãi, không vội vàng hấp tấp thì người nghe cũng sẽ thấy ổn định mà không cuống cuồng, “tá hỏa” theo.
 
Bình thản ngay trong lúc khẩn cấp sẽ giúp bạn chiếm được niềm tin của người khác, cho thấy bạn là người có năng lực thực sự, khó “xung động” và là chỗ dựa của mọi người xung quanh.
 
2. Điều không chắc, nên nói thật thận trọng
Đối với những điều không nắm bắt rõ, nếu bạn không lên tiếng, đôi khi người ta nghĩ bạn đạo đức giả hoặc thiếu hiểu biết, không có chính kiến. Chi bằng diễn đạt một cách cẩn thận, mọi người sẽ cảm thấy rằng bạn là một người đáng tin cậy.
 
3. Chuyện vặt, nói một cách hài hước
Đặc biệt là những lời nhắc nhở thiện ý, dùng một lời nói đùa để diễn đạt, như vậy người nghe sẽ không cảm thấy cứng nhắc. Họ không những hiểu được ý nhắc nhở của bạn mà còn quý mến bạn hơn.
 
4. Điều thương tâm, đừng gặp ai cũng nói
Khi đang buồn bã, có ý muốn chia sẻ, nhưng nếu gặp bất cứ ai cũng thổ lộ sẽ rất dễ làm cho người nghe bị áp lực tâm lý đồng thời nảy sinh nhiều mối nghi ngờ, cảm thấy nhàm chán. Ấn tượng trước đây của bạn trong mắt người khác cũng sẽ bị mai một, khiến người ta xa lánh vì sợ bạn lại trút khổ lên họ.
 
5. Điều vô căn cứ thì đừng nói hàm hồ
Trên đời tệ nhất là kẻ ngậm máu phun người, vì thế đừng nói những điều vô căn cứ hoặc thêu dệt. Hãy chứng tỏ mình là người trưởng thành, có nhân phẩm, có gì nói nấy, thành khẩn trong từng lời nói.
 
6. Việc không thể làm, thì đừng nói
Không được dễ dãi cam kết những việc ngoài tầm tay. Phải để cho người ta tin rằng bạn nói được thì sẽ làm được.
 
7. Không nói lời tổn thương người khác
Chúng ta có thể không nóng nảy với người ngoài nhưng lại hay trút giận lên người thân, vì bạn cho rằng người nhà sẽ chấp nhận mọi khuyết điểm của mình. Đây là sai lầm lớn, đối với gia đình, bạn càng cần phải yêu thương và tiết chế những lời nói cay nghiệt, không đáng có. Nói lời tổn thương người khác thì mình sẽ bị khinh thường.
 
8. Chuyện của người khác, nói thật cẩn thận
Cần giữ một khoảng cách an toàn giữa người với người, đừng bình phẩm hay đồn thổi chuyện của người khác mà tạo ra những hiểu lầm tai hại.
 
9. Việc của mình, lắng nghe lời khuyên của mọi người
Những việc của mình nên lắng nghe quan điểm của người ngoài cuộc, một mặt có thể tạo ấn tượng khiêm tốn, mặt khác mọi người sẽ nghĩ rằng bạn là người thấu tình đạt lý.
 
10. Chuyện của vợ chồng, cùng nhau thương lượng
Giữa vợ chồng, sợ nhất một điều là xảy ra mâu thuẫn, cả hai đều ương bướng nên không thể giải quyết và mâu thuẫn càng chồng chất. Hãy cùng trò chuyện, đặt mình vào vị trí của đối phương mà tìm ra hướng hòa giải.
 
SƯU TẦM