XUÂN XƯA
 
 

 

Hàng năm, cứ tết đến, nhìn cặp bánh chưng xanh, nhìn những rộn ràng mua sắm, lòng tôi lại bâng khuâng nhớ về những ngày tháng cũ, những ngày tháng êm đềm, vui vẻ dưới mái ấm gia đình với một bầy anh chị em đông đúc, quây quần bên cha mẹ, và nhớ xót xa về bà nội tôi, bố tôi, những người đã ngàn trùng xa cách.



 

Cứ bắt đầu sang tháng chạp, trời hơi se lạnh là mẹ tôi đã lo sửa soạn sắm tết. Trước hết hai mẹ con tôi đi rảo chợ An Đông và chợ Bến Thành để mua vải, mẹ và tôi, là chị lớn của bầy em, lo cắt may cả tuần mới xong cho cả nhà, mỗi người hai bộ quần áo mới và bộ màn cho các cửa sổ và cửa ra vào. Sau ngày rằm mẹ tôi xuống chợ Cầu Ông Lãnh mua rau cải, hành về muối dưa; mấy loại củ về phơi làm dưa món; gạo, nếp, đậu, vài ống giang… sửa soạn cho nồi bánh chưng; đồ khô như nấm, bóng, miến, tôm, mực … để nấu cỗ.

 

Chúng tôi thích nhất nồi bánh chưng ngày tết. Thuở mới di cư, nhà ít người, chúng tôi còn bé nên nồi bánh nhỏ. Khi tôi lớn lên, nhân số gia tăng dần, bố tôi đặt một cái thùng tôn thật to hình khối vuông, cao cả thước để sắp bánh cho dễ. Sau tết, thùng đó được để ở gầm cầu thang, chứa các thứ đồ khô cho khỏi chuột. Sát ngày gói bánh mẹ tôi mới mua lá cho tươi.

 

Bữa ăn trưa ngày hai mươi sáu tết vừa xong là nhà tôi bắt đầu nhộn nhịp hẳn lên. Bà nội tôi chỉ huy việc gói bánh chưng. Chị Tư, người giúp việc cùng mấy chị em tôi tíu tít nghe lệnh của bà, trong khi mẹ tôi lặng lẽ ngồi chẻ lạt. Mẹ chẻ lạt rất khéo, mẹ chọn mua mấy ống giang thẳng, không già lắm, đã được ngâm nước mấy hôm cho dễ chẻ. Mẹ pha ra từng thanh, bản to bằng sợi lạt rồi cứ thế mẹ chẻ thanh giang ấy làm hai rồi lại làm hai, làm hai nữa cho đến khi tước thành sợi lạt mỏng tanh. Chả mấy chốc, mấy ống giang đã trở thành mấy bó lạt trắng phau, mềm mại.

 

Một thau nếp đã được vo để ngâm, thau đậu xanh còn nguyên vỏ ngâm nước, để ngay bên cạnh. Chúng tôi xúm vào rửa lá. Bà chia mỗi đứa một cái khăn nhỏ để rửa từng chiếc lá dong. Bà nói lá phải rửa thật sạch và lau thật khô thì gói bánh mới ngon và không bị hỏng. Lá sạch đươc cột thành từng bó để dốc lên cho róc nước. Nồi hình vuông nên rất dễ xếp bánh, chị Tư phải rửa nồi sẵn sàng và bố tôi đã xếp sẵn mấy cục gạch ngay gần bờ giếng bên hông nhà để làm ông Táo, ông xếp củi sẵn sàng theo thứ tự củi nhỏ, củi lớn để củi dễ bắt lửa chuyến đầu tiên. Khi củi cháy đều người có phận sự ngồi canh chỉ việc bỏ tiếp củi để giữ lửa cho đến khi chín bánh. Nhà con đông lại thêm tục lệ biếu tết nên mỗi năm nhà tôi gói hơn sáu chục chiếc bánh, cứ một cặp bánh kèm với một hộp trà tàu hoặc một chai rượu tây là thành một phần quà.

 

Sáng sớm hôm sau mẹ tôi đi chợ thật sớm để lấy thịt đã được đặt sẵn ở sạp thịt quen, không quên mua cho bà tai và mũi heo để bà gói giò thủ, mấy cái chân giò để hầm với măng khô. Trong khi chờ vớt gạo, đãi đậu, bà và mẹ tôi pha thit bỏ vào một thau đầy, ướp nước mắm ngon và tiêu trắng xay nhuyễn. Mũi và tai heo cũng được cạo rửa, luộc chín sẵn sàng để bà sẽ thái ra xào với nấm hương, mộc nhĩ, tiêu muối để gói giò.

 

Đậu xanh đãi vỏ xong bà rắc muối vào rồi bảo xóc đều lên trước khi bỏ vào chõ hấp. Bà chả cần phân lượng, cứ nhắm nhắm, liệu chừng, thế mà ít khi sai lạc. Sau khi đậu chín nhừ bà nói chị Tư lấy muỗng đánh đậu thật tơi rồi nắm lại thành từng cục tròn vừa cho một cái bánh, làm xong xếp cả vào một rổ lớn. Nếp vo sạch, vớt ra mấy cái rá to, bà cứ thò tay vào hũ muối bốc rồi rắc vào rá gạo và sai đứa nào ở gần xóc lên cho đều muối và ráo nước.

 

Mọi thứ sửa soạn sẵn sàng bà hối thúc mọi người làm cho nhanh để luộc bánh cho kịp vớt không để quá khuya. Thường thì phải nấu liên tục tám tiếng nhưng nồi to nên bà bắt sau khi nước sôi phải để hơn mười tiếng cho bánh chín kỹ. Ba chục cặp bánh gói xong, xếp đầy trên tấm phản gỗ, bà không quên gói mấy xâu bánh tép, những chiếc bánh chưng con con cho các cháu.

 

Bao nhiêu đầu, đuôi và cuống lá cắt ra được bỏ hết vào đáy thùng để lót, sau đó bà và mẹ tôi xếp bánh thật chặt chẽ vào thùng, khiêng lên bếp mà bố tôi đã xếp sẵn, đổ nước ngập bánh rồi nổi lửa. Bà gọi chị Tư lấy nồi măng khô đã ngâm từ mấy hôm trước rửa thật sạch, đổ đầy nước, để chèn lên mặt bánh vả một nồi nước to cũng đổ nước thật đầy để lên cạnh nồi măng.

 

Khi nước bắt đầu sôi ùng ục trong nồi bà dặn canh giờ và cứ nước hơi cạn xuống là lấy cái xoong nhỏ có cán làm gáo để múc nước trong nồi chèn đổ xuống nồi bánh rồi lại tiếp nước mới vào nồi chèn. Mùi lá, mùi bánh đã tỏa ra thơm ngát, không gian đã đượm mùi tết.

 

Chúng tôi ngồi quanh chiếc phản xem bà gói giò thủ. Mấy miếng mũi heo và gần chục cái tai đã được luộc chín mềm, bà thái mỏng hết cho vào một thau, thái mộc nhĩ và nấm hương thành sợi trộn vào, cho tiêu, muối, nước mắm và một ít tiêu còn để nguyên hột. Ướp khoảng nửa tiếng rồi cho vào chiếc chảo to, đặt lên bếp xào kỹ, còn nóng bà đổ vào xấp lá dong đã trần sơ, lau sạch, cứ thế bà vừa gói vừa nắn cho cây giò tròn đều và chắc, rồi lấy lạt buộc chặt . Thoáng một cái là xong mấy đòn giò thủ, bà buộc thành từng cặp và treo lên xà bếp.

 

Thuở chúng tôi còn bé, buổi tối ngồi canh nồi bánh chưng bà kể truyện cổ tích, có những truyện nghe đến thuộc lòng mà vẫn thích nghe bà kể đi, kể lại. Lớn lên một chút bà dạy chơi tam cúc. Bà có cỗ bài bé chả biết mua từ bao giờ, mỗi năm cứ đến tết mới giở ra chơi.

 

Sống ở quê hương mới thấy sự thiêng liêng của ngày ba mươi tết. Từ sáng, mẹ cho tháo hết màn cửa cũ xuống, quét màng nhện, lau cửa sổ, lau sàn nhà thật sạch bóng. Bố tôi lo quét dọn bàn thờ, sai trẻ con đánh bộ lư hương, chân nến bằng đồng sáng choang. Năm nào nhà tôi cũng được chú Tám, lính cũ của bố tôi nay đã về hưu, nhà ở Bình Dương có vườn cây cảnh đem biếu một cành Mai thật đẹp. Bố tôi đốt gốc cắm ngay vào cái lọ độc bình. Hoa nở tưng bừng đúng sáng mùng một. Sau khi lo xong nồi bánh chưng, tối hai mươi bảy và hai mươi tám tết nào chị em tôi cũng rủ nhau đi chợ hoa, kén mua cho được một đôi cúc đại đóa thật đẹp và hai chậu quất, quả trĩu cành. Sáng ba mươi tôi được phân công lên chợ hoa phía sau chợ An Đông mua một bó hoa Lay Ơn đỏ tươi và mấy bó huệ trắng để trưng bàn thờ.

 

Buổi chiều, ngoài đường vắng hoe, gần như không có người qua lại. Sau khi dọn dẹp, treo màn cửa mới, trang hoàng nhà xong mẹ tôi lo bầy mâm ngũ quả trên mấy bàn thờ, bà lo mâm cơm đón tổ tiên, ông bà. Thông thường cỗ phải đủ bốn món đĩa, bốn món bát, có canh bóng, miến, nấm, bí. Tôi nhớ mãi bà tôi thường nói, con gà chặt ra làm hai, nửa luộc, nửa quay, lòng mề nấu miến, cổ cánh nấu bí. Ngày xưa thật tiện tặn, có một con gà mà pha ra nhiều món thành ra nồi nước dùng phải thêm mực, thêm tôm khô, các loại củ tỉa hoa làm chân tẩy cho ngọt nước. Mâm cúng Ông Táo có cỗ mũ hàng mã và cũng xôi thịt, bánh trái. Sau khi cúng đón Táo Quân và cúng mời tổ tiên, ông bà về ăn tết với con cháu, bà tôi xoay ra lo chiếc bàn thiên.

 

Bàn thiên bày giữa sân thượng, bà tôi muốn mọi thứ phải tố hảo để tế lễ trời đất, chào đón chúa xuân, cho năm mới được nhiều may mắn, an khang, thịnh vượng. Con gà trống thiến được buộc thành hình con gà quỳ dáng đẹp, cổ thẳng, mỏ ngước lên trời. Sau khi luộc cẩn thận, con gà ngậm bông hoa tươi đặt nằm trên mâm xôi gấc. Đĩa trái cây đủ năm thứ trái và bình hoa Lay Ơn đỏ thắm. Không kể các món đặc biệt tết như bánh chưng, giò chả, mứt, hạt dưa và rượu mùi…

 

Gần đến Giao Thừa, đèn nến lung linh, Giao Thừa là lúc tống cựu, nghinh tân, lúc trời đất giao hòa, chúa Xuân về ngự trị. Bà và bố mẹ tôi mặc quần áo tề chỉnh, sẵn sàng đợi đúng mười hai giờ đêm là thành tâm khấn vái. Tôi đứng sau cảm được sự linh thiêng, ngước mặt lên trời để làn gió lành lạnh mơn man làn da. Cùng đồng loạt pháo nổ rền vang, rộn rã…Tàn một tuần nhang bà tôi lễ tạ, bố mẹ tôi chúc thọ bà, bà chúc lại bố mẹ tôi rồi bắt chúng tôi đi ngủ để sáng sớm sẽ mặc quần áo mới chúc tết và được tiền lì xì. Tôi còn ở lại sân thượng hưởng gió xuân, hít thở khí trời linh thiêng lúc trời đất giao mùa.

 

Đã hơn ba mươi năm xa quê hương, bà và bố tôi đã qua đời. Tôi vẫn nhớ về những kỷ niệm xưa, vẫn nhớ những ngày tết rộn ràng nơi ngôi nhà ấm cúng, vẫn nhớ những giây phút thiêng liêng khi tiễn năm cũ đi, đón năm mới tới nơi sân thượng yêu dấu cũ, của một thời mộng mơ, trẻ dại…

 
Đỗ Dung
 
Nếu bạn nào thích nghe đọc truyện Xuân Xưa thì mời bấm vào link https://www.youtube.com/watch?v=8iKoIhmeHx0

Sưu tầm từ Internet
 
NGHĨA VỤ VÀ YÊU THƯƠNG
 

 
Nghĩa vụ có thể bắt người ta xây dựng một ngôi nhà,
** Nhưng chỉ có sự yêu thương mới làm cho ngôi nhà đó trở thành một gia đình.
 
Nghĩa vụ có thể làm một bữa ăn tối,
** Nhưng sự yêu thương sẽ chưng cất lên thành gia vị cho bữa ăn ngon hơn.
 
Nghĩa vụ viết rất nhiều thư.
**  Nhưng sự yêu thương còn kèm theo một chuyện vui, một bức tranh nghệch ngoạc hình chiếc kẹo.
 
Nghĩa vụ làm người ta khó chịu nếu công sức của người ta không được chú ý,
** Nhưng sự yêu thương giúp người ta cười nhiều và thấy mình được trả ơn ngay trong chính việc mình làm.
 
Nghĩa vụ có thể pha một cốc sữa ,
** Nhưng sự yêu thương sẽ thêm vào đó một chút ngọt ngào.
 
Nghĩa vụ bắt bạn phải hi sinh,
** Nhưng sự thương yêu mang đến cho bạn sự bình yên.
 
Nghĩa vụ bắt buộc ta phải làm, phải biết.
** Nhưng sự yêu thương giúp ta biết quí trọng những gì ta đang có, sẽ có và sắp có.
 
 
CÓ DUYÊN VỚI TUẤT.

 
 
 
 
Mai nuôi con Cún là cái duyên tình cờ. Năm ấy Mai 15 tuổi.
Một buổi chiều cô bé Mai chê cơm sang nhà bác Tâm mua bánh cuốn ăn. Cửa hàng bánh cuốn của bác Tâm là trước cửa nhà, bác vừa tráng bánh vừa bán hàng.
Mai ngồi đợi bác Tâm tráng từng cái bánh cuốn nóng hổi và lơ đãng ngó vào trong nhà thấy một bầy chó con đang tranh nhau bú vú chó mẹ, Mai thích qúa định vào xem thì bác Tâm cản lại :
-  Chó mới đẻ dữ lắm, cháu đừng đến gần nó cắn.
Mai đành ngó từ xa và thích nhất con chó vàng xinh xắn, Mai ngỏ lời xin, bác Tâm nói:
-  Cháu có duyên với nó đấy, đó là con chó còn lại, ba con kia có người xin hết rồi. Bác đợi lũ chó con cứng cáp là bắt cho.
Mai thắc mắc:
-  Sao bác lại cho hết không để nuôi?
-  Mỗi năm chó mẹ mỗi đẻ bác nuôi làm sao cho xuể.
Ban đầu mẹ Mai phản đối không cho Mai nuôi chó, bẩn cả người và bẩn cả nhà. Thấy Mai khóc Mai giận hờn thế là mẹ Mai phải đồng ý.
Những ngày đầu về nhà con chó con tối nào cũng sủa ăng ẳng suốt đêm, chắc là nó nhớ mẹ, nhớ đàn làm Mai càng thương nó hơn, luôn ấp ủ và chăm sóc nó. Mai gọi nó là Cún
Dần dần Cún đã quen Mai và mọi người trong nhà. Mai lớn thêm tuổi nào Cún lớn thêm tuổi ấy, nó luôn quấn quýt bên Mai. Cún đã là một thành viên trong gia đình.
Mỗi mùa Xuân đến, tết về, Mai phụ mẹ đãi đậu xanh, rửa lá dong, thái thịt heo chuẩn bị mọi thứ để gói bánh chưng.Mai làm gì con Cún cũng lăng xăng bên cạnh, nó thông minh lắm, biết đây là những ngày vui.
Bác Xi hàng xóm sẽ sang nhà gói bánh chưng giùm. Khi bác gói thì Mai ngồi bên cạnh phụ bác các việc vặt hoặc bác sai bảo gì, con Cún ngoan ngoãn nằm bên cạnh Mai để hưởng niềm vui này.
Đêm giao thừa, khi tiếng pháo đón giao thừa vang rền Mai vui thích nhảy lên reo hò “Chào mừng năm mới” thì Cún cũng cao hứng nhảy cỡn lên mừng vui với Mai và cuống quýt cắn vào gấu quần Mai mấy lần, Mai phải vỗ đầu Cún dặn dò:” Cún đừng cắn rách gấu quần chị nhé ”
Vài năm sau nữa Mai đã là cô giáo tiểu học dạy ở trường gần nhà. Cô Mai xinh đẹp có nhiều chàng trai theo đuổi, nhưng gắn bó kiên trì nhất là anh Thế và anh Hậu, họ chạc tuổi nhau, thường xuyên đến chơi nhà.
Anh Thế đến Cún quẫy đuôi đón mừng, anh Hậu đến thì Cún sủa gắt gỏng ra điều khó chịu. Cún biết là cô chủ mến anh Thế hơn anh Hậu.
.Anh Thế dạy cấp ba một trường trung học cùng trong thành phố.
Anh Hậu là cháu của bà Thu, bạn của mẹ Mai. Bà Thu thích Mai và giới thiệu cho đứa cháu cưng của bà. Anh Hậu làm trưởng phòng trong một công ty.
Ngày Thế ngỏ lời yêu và cầu hôn với Mai, cô khẳng định lòng mình đã yêu anh và nhận lời, nhưng mẹ Mai thì dãy nảy lên:
- Mẹ không chê gì anh Thế, nhưng mẹ vẫn thích anh Hậu làm rể nhà này.
Có vẻ như mẹ Mai muốn làm vừa lòng bà bạn thân.
Rồi mẹ hỏi tuổi anh Thế để đi xem tuổi có hợp với Mai không, bà lại càng dãy nảy thêm:
-  Anh Thế tuổi Tuất con tuổi Mão sẽ lục đục như chó với mèo đấy. Lấy anh Hậu tuổi gì cũng được miễn là không phải Tuất mẹ sẽ yên tâm hơn.
Nhưng Mai vẫn cương quyết không từ bỏ tình yêu của mình. Như ngày xưa mẹ chiều Mai cho nuôi chó, một lần nữa mẹ Mai lại chiều con gái dù bà vẫn tiếc chàng rể hụt là anh Hậu. Bà chép miệng thở than:
-  Chỉ tội cho anh Hậu.
Mai an ủi mẹ:
-  Mẹ làm như không lấy được con thì anh Hậu thất tình vào chùa tu ấy. Biết đâu anh ấy đang có hàng tá cô gái để làm quen.
Qủa nhiên sau khi Mai lấy chồng thì cũng được tin anh Hậu cưới vợ, anh bắt cá hai ba tay không được cô này thì có cô khác ngay.
Bà Thu gặp mẹ Mai, bà khoe:
-  Thằng Hậu hụt lấy con Mai tôi tiếc lắm nhưng lấy đám này cũng tương xứng, Hậu tuổi Tuất, cô dâu tuổi Ngọ Tha hồ ấm êm.
Mẹ Mai thôi tiếc rẻ áy náy, Mai mà lấy anh Hậu cũng không thoát khỏi tuổi Tuất.
Một năm sau Mai sinh con trai đầu lòng. Thằng bé lại sinh vào năm Tuất.
Thế là Mai có hai người thân thương trong đời, chồng và con Tuất lớn và Tuất nhỏ.
Tuy đã lấy chồng ở riêng nhưng mỗi năm tết đến Mai lại về nhà phụ mẹ làm các thứ để gói bánh chưng như mọi năm. Gia đình nhỏ của nàng cũng cần có bánh chưng để biếu tết và ăn tết.
Năm ấy bác Xi đã gìa nhưng bác gói bánh chưng vẫn giỏi, bánh vẫn chặt tay và đẹp đẽ. Bác vừa nhẩn nha gói bánh vừa nói chuyện đủ thứ. Bỗng bác ngắm nhìn con Cún đang nằm thoải mái bên cạnh Mai và chuyển đề tài:
-  Này Mai, con Cún của cháu đã già. Hay ta làm thịt qúach cho xong, nấu món rựa mận, nướng chả, làm dồi hấp dẫn lắm, để nó chết gìa thì uổng phí qúa.
Trời ơi, hình như con Cún hiểu lời bác Xi, nó nằm nép vào bên đùi Mai như cần sự che chở và nhìn bác Xi với đôi mắt gườm gườm xa lạ. Mai nhẹ nhàng vuốt ve từ đầu tới đuôi Cún và nói :
-  Cún đừng lo, bác Xi nói đùa thôi, không bào giờ chị làm thế.
Con Cùn quẫy đuôi bày tỏ sự vui mừng.
Mà Cún gìa thật rồi, nhưng nó vẫn chăm chỉ giữ nhà, vẫn thói quen hết nằm dưới gốc cây hoa giấy trước sân để vui mừng đón khách quen hay sủa ầm ĩ với khách lạ, lại quanh quẩn trong nhà. Mỗi lần Mai về nhà chơi thấy Cún gầy đi mà thương.
Cún biếng ăn càng ngày càng gày thêm cho đến khi thoi thóp nằm một chỗ. Mẹ Mai nói đó là bệnh gìa của chó Cún.
Mai đến bên nó chẳng đủ sức quẫy đuôi mừng nữa, nhưng trong đôi mắt con Cún gìa nua nhìn Mai vừa thân thiết vừa có vẻ buồn rười rượi, chắc nó biết sắp phải chia xa. Đôi mắt con chó ốm buồn ảo não ấy đã làm Mai thổn thức, làm Mai buồn nhiều ngày chưa nguôi.
Vài ngày sau thì con Cún chết. Mẹ Mai chôn Cún dưới gốc cây hoa giấy trước cổng. Cún nằm đây dưới tàn cây hoa giấy mát mẻ và như Cún vẫn còn hiện diện, vẫn trông nhà cho chủ .
Tết nắm ấy lần đầu tiên Mai thấy những ngày mùa Xuân trống vắng vì không còn Cún luẩn quẩn theo đuôi Mai và nằm bên Mai nhìn bác Xi gói bánh chưng nữa. Thay cho con Cún là thằng Tuất nhỏ, con của Mai đã biết đi.
Lúc Mai ngồi xuống chiếu cùng với bác Xi gói bánh chưng thằng Tuất nhỏ ngồi chơi bên cạnh mẹ. Bác Xi lại vừa gói bánh chưng vừa nói chuyện:
-  Năm nay thiếu con Cún bác thấy nhớ thương nó qúa. Bác gói bánh chưng cho nhà cháu chục năm, năm nào chẳng có nó
Mẹ Mai từ nhà trên đi xuống đáp lời thay cho con gái:
- Bác Xi nói đúng, có con Cún nó cứ luẩn quẩn vướng cả chân, không có nó mới thấy thiếu vắng làm sao. Nhưng đã có thằng cháu ngoại của tôi rồi, cũng lẽo đẽo đi theo mẹ theo bà như con Cún và cũng ngồi xem ông Xi gói bánh chưng như ngày nào con Cún đã nằm đây.
Bác Xi gật gù:
- Tôi cũng định nói thế đấy. Kỳ ngộ nhỉ, thằng bé lại là tuổi con chó.
Mẹ Mai vui vẻ kể :
-  Con Mai nhà tôi tuổi Mão, từ bé đã thích nuôi chó, lấy chồng tuổi Tuất mà cái anh Hậu theo nó cũng tuổi Tuất cơ. Đến lúc đẻ con lại tuổi Tuất. Người ta thường nói chó mèo không ưa nhau thế mà vợ chồng “chó mèo” nhà nó lại thuận hoà, hạnh phúc ấm êm. Đúng là con Mai có duyên với Tuất bác Xi nhỉ…
Nguyễn Thị Thanh Dương.
 ( October 20, 2017 )
 

Sưu tầm từ Internet
LỜI HAY THÌ KHÔNG THẬT, LỜI THẬT THÌ KHÔNG HAY
 
Đó là một trong những lời dạy nổi tiếng được Lão Tử để lại cho hậu nhân, đến giờ vẫn còn nguyên giá trị: “Lời hay thì không thật, lời thật thì không hay”.
Trong cuộc sống, những gì chân thật lại thường không màu mè, những người đáng tin cũng thường nói lời thẳng thắn, bộc trực. “Thuốc đắng giã tật, sự thật mất lòng”, nếu như lúc nào bạn cũng muốn nghe được lời khen nịnh, hoa mỹ, ngọt ngào, thì quả là không ổn. Rồi sẽ đến lúc bạn nhận ra rằng những lời này sẽ khiến bạn không phân biệt được thật giả, tốt xấu. Rất nhiều khó khăn sẽ ập đến từ đó.
 
Khi Hoàng đế Càn Long hứng chí làm thơ, quan cận thần Hòa Thân liền ca tụng hết lời: “Thơ của Hoàng thượng hay tuyệt đỉnh, chữ viết như rồng bay phượng múa. Triều đình ta mấy nghìn năm chưa có ai làm thơ hay và viết chữ đẹp như thế!”. Hễ có dịp là Hòa Thân ca tụng: “Công ơn của Hoàng thượng như trời bể, tài đức sánh ngang với Nghiêu, Thuấn!”.
 
Với những lời phỉnh nịnh ngọt ngào như thế, Hòa Thân đã thực sự đã chiếm được hoàn toàn lòng tin của Càn Long, nhân đó mà thừa cơ tham ô, nhận hối lộ, trở thành đại tham quan nổi tiếng lịch sử. Hòa Thân đương nhiên tham lam nhưng vua Càn Long cũng có một phần trách nhiệm vì cái tính thích nghe nịnh của mình.
 
Tuy nhiên, trong lịch sử cũng có nhiều nhà lãnh đạo nhận ra được bản chất giả dối và nguy hại của những kẻ xu nịnh. Thời Tam quốc, Tào Tháo đã viết xuống chiếu cầu hiền: “Trị vì đất nước, thiết tập trăm quan, phải thực sự phòng người xu nịnh”. Có thể thấy rất nhiều tấm gương như vậy trong lịch sử.
 
Tề Uy Vương, Sở Trang Vương cảnh giác trước lời xu nịnh, tuy hay nhưng không thật
 
Chuyện cũ kể rằng quan đại phu nước Tề là Trâu Ký rất khôi ngô, tuấn tú. Qua việc ba bà vợ đều khen ông đẹp trai hơn Từ Công, ông hiểu là người đời thường xu nịnh nên tâu với Tề Uy Vương tìm biện pháp lắng nghe trực tiếp ý kiến của thần dân. Tề Uy Vương ra lệnh: “Ai vạch chỉ ra lỗi lầm của nhà vua trước mặt triều đình thì được thưởng loại 1. Ai dâng biểu hạch tội nhà vua được thưởng loại 2. Ai có lời chỉ trích nhà vua được thưởng loại 3”. 
 
Lệnh vua vừa ban ra, dân chúng kéo đến cổng thành đông như họp chợ. Tề Uy Vương mới bừng tỉnh, biết mình trước đây toàn nghe theo lời của bọn nịnh thần nham hiểm.
 
Trong sử sách cũng còn ghi chuyện Sở Trang Vương thường lo lắng việc nước, luôn hỏi han quần thần. Lũ nịnh thần lúc nào cũng ca tụng Sở Trang Vương sáng suốt, tài ba. Sở Trang Vương rất buồn, ông than: “Ta đây đã ngu mà đình thần lại ngu hơn ta nữa thì nước ta có lẽ khó mà giữ được yên”. Sau đó Sở Trang Vương loại bỏ hết bọn nịnh thần, trọng dụng người tài khiến nước Sở ngày càng hùng mạnh.
 
Tề Uy Vương, Sở Trang Vương không nghe lời xu nịnh nhưng trên thế gian này vẫn còn vô số những người thích nghe những lời tâng bốc đến mức ảo tưởng về mình, khiến cho sự nghiệp tan tành, thậm chí mất đi mạng sống.
 
Ngay đến Lão Tử cũng còn bị lừa
 
Quê nhà của Lão Tử là nơi nổi tiếng với hoa mẫu đơn. Một ngày, có người vào làng bán cây mẫu đơn, nhưng thực chất đó là gốc cây củ gai trông giống hệt như gốc mẫu đơn, được bày trên tấm vải màu đỏ. Người bán hàng dùng những ngôn từ dễ nghe để chào mời khách mua:
 
“Một đóa mẫu đơn tỏa ánh hồng
Màu sắc rọi người khắp nhà thơm
Đóa hoa lớn cỡ cái thau chậu
Diễm lệ vô cùng, vua loài hoa!”
 
Lão Tử nghe ông ta nói hay nói ngọt như vậy, bèn mua thử một cây. Sau khi về nhà, ông cẩn thận vun trồng ở trong sân. Không lâu sau, gốc cây đó đã nảy mầm, mọc ra những lá non. Nhưng đợi mãi đợi mãi mà chẳng thấy hoa đâu, thân cây dần dần lộ ra nguyên hình cây củ gai.
 
Mùa xuân năm sau, lại có một người bán gốc mẫu đơn vào làng. Vì đã mắc lừa lần trước, lần này Lão Tử cẩn thận hỏi người bán rằng: “Thứ ông bán, có phải là mẫu đơn không?”. Người đó không nói nhiều, trước tiên nhìn Lão Tử một cái, tiếp đó không đếm xỉa tới, nói năng thô lỗ rằng: “Chỉ có một đống này, ông muốn mua thì mua, không muốn mua thì thôi!”. Lão Tử cảm thấy người này thật kỳ lạ: “Sao ông ta lại không khen hàng của mình nhỉ?”.
 
Cuối cùng Lão Tử vẫn mua một cây, về nhà ươm trồng ở trong sân vườn. Mười ngày sau, trên mặt đất đã trồi lên mầm non. Không lâu sau, cây mẫu đơn đó lại nở ra mười mấy bông hoa vừa to vừa đẹp, khiến hàng xóm láng giềng đều đến ngắm nhìn thưởng thức. Lão Tử mừng rỡ, bèn kể lại câu chuyện hai lần mua gốc mẫu đơn.
 
Về sau khi viết cuốn “Đạo Đức Kinh”, ông viết: “Lời hay thì không thật, lời thật thì không hay”, chính là lời nói thật thì không hoa mỹ, lời hoa mỹ thì không chân thật. Mong rằng mọi người sau này nhớ lấy lời dạy của cổ nhân mà cảnh giác với những lời ngon ngọt.
 
Chân Tâm - Vườn hoa Phật giáo
 





Sưu tầm từ Internet
 
SÁNG HÔM NAY, BỖNG DƯNG TÔI MUỐN NÓI " CẢM ƠN ĐỜI "
 

… Vì tất cả những gì đời đã ban cho tôi thật dồi dào: sức khoẻ, hạnh phúc, phồn vinh.
 
… Vì những bài học cam go,
 nhờ đó mà tôi hiểu rõ mình hơn và hiểu được tha nhân
… Vì bao nhiêu khám phá về thực tại và về chân lý.
 
… Vì những thất bại tôi kinh qua,
 nhờ đó mà tôi học được lòng khiêm nhu,
 ý thức rằng mình không được ngủ say trên chiến thắng,
 và hiểu rằng những người khác khi thất bại đang cần được nâng đỡ tiếp tay.
 
… Vì những cơ hội để vun trồng
đức nhẫn nại, lòng bao dung, và niềm hy vọng.
 
… Vì những vận may tôi đã gặp,
 những vận rủi tôi đã tránh,
 những giải pháp tôi tìm ra,
 những khả năng tôi đã phát triển,
 những thành công tôi đã đạt,
 những ngày đẹp tôi đã sống qua.
… Vì cha mẹ mà tôi có, bạn hữu tôi đã gặp,
 thầy cô tôi đã học, những cuốn sách tôi đọc qua,
 những chuyến đi tôi đã thực hiện, những bữa ăn tôi đã dùng.
 
… Vì cảnh quan tôi chiêm ngưỡng, mặt trời tôi thấy kia,
 bông hoa tôi ngắm nhìn, khí trời tôi hít thở.
 
… Vì đời trao tặng cho tôi rộng rãi hơn những gì tôi đã đóng góp
 
… Vì ngày càng ý thức hơn rằng
 có một ‘Đấng Nhân Lành’ vẫn trông nom tôi,
 dù cho tôi lỗi phạm, dù cho tôi yếu hèn.
 Người yêu thương dù tôi đầy khuyết điểm, ương ngạnh.
 
… Vì niềm vui thật đơn sơ là thấy mình vẫn còn đang SỐNG
…vì mỗi sớm mai thức dậy, tôi có thêm ngày nữa để yêu thương.
 
KHUYẾT DANH