TRI-KỶ

    Ngày xưa có một phú ông rất thích trà, phàm là người đến nhà dùng trà, dù là người nghèo hay giàu thì ông đều sẽ sai gia nhân chiêu đãi.
    Một hôm, có một tên ăn mày rách rưới đứng trước cửa, không xin cơm, chỉ xin bát trà. Gia nhân cho hắn vào nhà, đun trà cho hắn. Tên ăn mày nhìn nhìn rồi nói: “Trà không ngon”. Gia nhân nhìn hắn lấy làm lạ, rồi cũng đổi một bát trà khác ngon hơn.
    Tên ăn mày ngửi ngửi, nói: “Trà này ngon, nhưng nước vẫn chưa được, phải dùng nước suối trong.” Gia nhân ngạc nhiên nhìn hắn, liền vội đi lấy nước suối cất trữ từ sáng sớm ra để pha trà.
    Tên ăn mày nhấp thử một ngụm, nói: “Nước rất tốt, nhưng củi sao trà không được, củi phải dùng củi sau danh sơn. Bởi vì củi phía đón nắng của núi chất củi xốp, còn sau danh sơn kia chất củi chắc cứng.”
    Gia nhân thấy người này không hề tầm thường, rất tinh thông trà đạo, liền dùng loại củi tốt đun nước pha lại trà, rồi mời lão gia ra tiếp.
    Sau khi trà được mang lên, phú ông và tên ăn mày đối ẩm một bát. Tên ăn mày nói: “Ừm, bát trà lần này, nước, củi, lửa đều tốt, chỉ có ấm pha trà không ổn”. Phú ông nói: “Đây là chiếc ấm tốt nhất của ta”.
    Tên ăn mày lắc đầu, cẩn thận lấy từ trong tay áo ra một ấm trà bằng đất tử sa đen bóng cao trà, đưa gia nhân pha lại trà. Phú ông vừa nhấp thử, kinh ngạc trước mùi vị ngào ngạt, mê hoặc của trà, lập tức chắp tay thi lễ: “Kính nể, ta xin mua lại chiếc ấm này. Lão cho giá đi, bao nhiêu cũng được”.
    Gã ăn mày nhất định không bán, dứt khoát trả lời: “Không được, chiếc ấm này là cuộc sống của ta, ta không thể bán” rồi vội vàng rót trà ra, cất lại chiếc ấm, vội vàng bước đi
    Phú ông ngăn lại, nói: “Ta đổi một nửa gia sản để lấy chiếc ấm của ngươi” Tên ăn mày vẫn bước tiếp. Phú ông nôn nóng: “Ta xin đổi toàn bộ tài sản để lấy chiếc ấm của ngươi.” Tên ăn mày nghe vậy, mỉm cười nói:“Nếu không phải tôi tiếc chiếc ấm này thì cũng không lâm vào bước đường như hôm nay.” Nói xong quay mặt bỏ đi.
    Phú ông sốt ruột: “Như vầy đi, ấm là của ngươi, ngươi hãy ở lại nhà ta , ta ăn gì ngươi ăn đó, nhưng có một điều-kiện, chính là ngày nào cũng phải cho ta nhìn chiếc ấm, thế nào?”. Giật mình trước lời đề nghị, lão nhíu mày: cũng vì miếng ăn qua ngày mà túng quẫn, chuyện tốt như vậy sao lại không nhỉ?
    Vậy là hắn ở lại. Ngày qua ngày tên ăn mày ăn cùng ở cùng phú ông, ngày ngày cùng nâng niu chiếc ấm trà, chia sẻ với nhau tâm tư, thưởng trà ẩm rượu vô cùng ăn ý. Cứ thế hơn mười năm qua đi, hai người trở thành hai lão già tri kỷ thấu hiểu nhau.
    Thời gian trôi mau, phú ông và tên ăn mày cũng ngày càng già đi. Một hôm phú ông nói: “Ông già hơn tôi, không có con cháu nối dõi, không có ai thừa kế chiếc ấm trà, chi bằng một mai, khi ông khuất núi, để tôi giúp ông bảo quản, ông thấy thế nào?” Lão ăn mày rưng rưng đồng ý.
Không lâu sau, lão ăn mày thanh thản ra đi, phú ông thỏa ao ước có được chiếc ấm tử sa. Lúc đầu, ông chìm trong cảm giác vui sướng, cho đến một ngày, lúc phú ông đang ngắm nghía trên dưới trước sau chiếc ấm, đột nhiên cảm thấy bản thân như thiếu thứ gì đó, cảm thấy lẻ loi. Lúc này trước mắt ông hiện lên hình ảnh ngày trước cùng lão ăn mày vui vẻ thưởng trà. Chợt hiểu, lão lạnh lùng ném mạnh chiếc ấm xuống đất...
    Theo dòng thời-gian, có rất nhiều thứ đổi-thay, tình-nghĩa giữa lão và tên ăn mày đã vượt qua cái giá-trị ban đầu của ấm trà, thứ dù có tốt đến đâu nếu không có ai cùng thưởng-thức thì cũng mất đi ý-nghĩa của nó, thứ đáng giá đến đâu cũng không đáng giá bằng tri-kỷ!
    Trong cuộc sống có được một người bạn tri-kỷ là quá đủ! Đây là điều mà bao người từng trải đúc- kết được! Tình tri-kỷ, như một thứ ấm-áp không lời, một sự đồng-hành vô hình.
    Tri-kỷ thật sự, là hiểu, là thân-thiết, là đồng-điệu. Giống như một chén trà xanh, chan-chát mà thấm vào tận trong tim. Có những khi chỉ cần một cái ôm, một ánh mắt, là hiểu tất-cả mà không cần dùng đến lời nói; có những khi chỉ cần một đoạn tin nhắn là có thể cảm-động mãi sau này.
    Tri kỷ, không cần che đậy, cũng không cần giải-thích, tự nó đã hiểu, tự nó cảm-nhận. Không cần dốc hết sức, cũng không cần chuẩn-bị, tự nó sẽ đem đến niềm vui, tự nó sẽ như ý thơ. Không tác-động vào thế-giới mỗi người, chỉ đồng-hành trong tâm-hồn; không trở-ngại cuộc sống mỗi người, chỉ mang cùng tiếng nói tâm-hồn.
 
 
   (Sưu-tầm)
Mùa Xuân Trở Lại
(Sưu tầm từ Internet )
  Cách ít ngày trước Tết, tôi không nhận ra sự thay đổi của đất trời, đi chợ với mẹ như một nghĩa vụ, thở dài cảm thán những ngày Tết buồn chán tẻ nhạt chỉ như những ngày nghỉ dài. Nhưng có bố về mọi chuyện lại khác.
1. Những ngày cuối năm không khí trong nhà tôi không có gì khác lạ. Nếu như những gia đình khác lục đục mua sắm Tết, dọn dẹp nhà cửa đón Xuân mới về thì nhà tôi vẫn mỗi người một nơi. Mẹ tôi làm việc từ sáng đến tối tại cửa hàng ăn gia đình, chị em tôi tiếp tục với đống bài vở hẹn trả thầy cô ngay sau Tết. Còn bố tôi vẫn ở phương xa chưa có lịch hẹn về đoàn tụ cùng mẹ con tôi những ngày Tết sắp tới. Tết là đoàn viên, là sum họp, nhưng với tôi, những ngày Tết như những ngày nghỉ dài, không có gì đặc biệt.
– Năm nay nhà mình mua cành đào, một ít bánh kẹo tết, cũng không cần nhiều con nhỉ?
Mẹ tôi gón gọn mấy từ đơn giản, vừa ghi chép sổ sách bán hàng vừa nhắc nhở tôi. Hai mươi bảy Tết, nhà tôi vẫn bình chân như vại. Bởi hai mươi tám mẹ tôi mới bắt đầu nghỉ công việc ở cửa hàng để chăm lo cho gia đình. Chị em tôi ở nhà giúp mẹ dọn dẹp nhà cửa, cuộc sống đơn giản của ba mẹ con vẫn trôi qua đều đặn như thế kể từ ngày bố tôi đi. Đã có lúc tôi nghĩ, bố tôi đừng bao giờ trở về với cuộc sống bình yên của tổ ấm khuyết này thêm một lần nào nữa. Đã có lúc tôi nghĩ, mẹ con tôi cứ ấp ủ những điều nhỏ nhặt nhất cũng có thể tự mang lại hạnh phúc. Người đàn ông trong gia đình chỉ có ý nghĩa khi trở thành một chỗ dựa đáng tin cậy. Mà điều ấy, bố tôi đã lỡ tay đánh mất từ trong quá khứ.
Tôi mang đống xoong nồi ra cọ rửa, trong đầu hiển hiện lại rõ nét từng chi tiết, từng lời nói của ngày mà bố tôi ra đi. Hôm đó là một buổi chiều muộn mùa Đông, gió lạnh thổi se sắt từng đợt. Mẹ tôi ngồi chở bố tôi và tôi phía sau, bàn tay run rẩy bấu chặt vào tay ga xe máy. Tôi không còn nước mắt để khóc cho những sự việc đau lòng lặp đi lặp lại. Bố tôi tiếp tục rơi vào những vết chân cũ mà bố từng đi qua, giẫm nát những mầm hy vọng nhỏ nhoi đang cố gắng vươn lên sống trong trái tim khô cằn của mẹ.
– Nếu có thể, bố đừng về nữa! Bố để cho mẹ con con bình yên!
 Xe máy chở ba người chúng tôi bị ngã xõng xoài trên đường, mẹ tôi run rẩy với những giọt nước mắt ướt mèm trên mặt, tôi phủi bụi ở vết thương trên đầu gối, nhanh chóng đứng dậy đỡ mẹ, dựng xe và lên trước cầm lái để chở bố mẹ tôi về nhà. Đó là câu nói của tôi trong lúc tức giận, cũng là câu nói cuối cùng tôi nói với bố mình trước khi ông ra đi. Kể cả sau này, thi thoảng bố tôi gọi điện về nhà hỏi han ba mẹ con, tôi không một lần nào nói chuyện điện thoại cùng ông, hỏi han ông giống như cách mà đứa em trai mình vẫn làm. Tôi biết, vết thương trong tôi ngày một lớn dần, tôi càng cố chấp quay đầu đi, vết thương càng mở miệng rỗng hoác. Những ngày bố tôi đi cũng là những ngày giáp Tết của một năm nào đó. Ông đi đến một nơi đủ xa để làm lại cuộc đời mình, dù muộn màng, dù đau xót, tôi cũng chỉ mong ông có một cuộc sống bình yên và không còn nhiều khổ cực, day dứt nữa.
 2. Hai mươi tám Tết, mẹ tôi cho hai chị em tôi cùng đi chợ. Vốn đã là đứa con gái hai mươi hai tuổi đầu, tôi không quá háo hức cho những bộ quần áo mới, những món bánh kẹo đồ ăn vặt như ngày còn bé nữa. Tôi có thể đi làm thêm, tự dành dụm được mỗi tháng một ít tiền, có thể tự mua sắm lặt vặt cho bản thân. Mẹ tôi nói, tôi hãy cứ đi chợ cùng em trai, cùng mẹ chọn đồ cho nó. Em trai tôi học lớp tám, là một đứa rất yêu bố nhưng không bao giờ thể hiện ra trước mặt tôi. Nó vẫn nghĩ, tôi ghét bố, và nếu nó thể hiện ra, tôi cũng sẽ ghét nó.
– Tết nhất đến nơi mà chẳng đứa nào đòi quần áo mới. Ô hay mấy đứa nhà này lạ nhỉ?
Mẹ tôi vừa đi vừa nói, bà dắt tay cậu em tôi đi vào thẳng trong chợ. Dù làm lụng một năm vất vả, một mình nuôi nấng và săn sóc hai đứa con tuổi ăn tuổi lớn không có chồng bên cạnh, mẹ tôi vẫn chăm chút và lo lắng để chị em tôi không thua thiệt điều gì so với bạn bè cùng trang lứa. Tết đến, mẹ tôi vẫn giữ quan niệm của một người lớn tâm lý, muốn mua cho các con những bộ quần áo mới, muốn cho nhà cửa có chút lộc lá sum xuê. Tôi bằng lòng đi chợ với mẹ, chọn quần áo cho em trai. Lúc nhìn những bộ quần áo ướm trên người em mình không phải là những bộ đồng phục trường mà nó hay mặc, tôi mới nhận ra rằng em trai tôi lớn quá rồi. Bây giờ, nó trở thành người đàn ông của gia đình chứ không chỉ là một đứa trẻ út ít được cả nhà chăm bẵm. Tôi nhoẻn cười với nó, vỗ vai khi thấy nó ngượng ngùng thử những bộ quần áo mới. Em tôi giống bố như đúc, lúc nó cười, lúc nó dùng tay hất tóc, thậm chí cái dáng đi cũng khiến tôi hình dung ra bố đang ở trước mặt, cùng mẹ con tôi đi chợ. Tết đến, tôi không biết bố tôi có bộ quần áo mới nào hay không?
 Buổi chiều muộn, tôi cùng mẹ mua những thứ thực phẩm dự trữ trong kỳ nghỉ Tết. Mẹ tôi có phương châm làm lụng mọi thứ trọn vẹn trước thời khắc giao thừa để khi năm mới vừa sang có thể dành thời gian đưa chúng tôi đi thăm họ hàng, chúc tụng ngày Tết, không phải lo nghĩ đến chuyện thức ăn đồ uống hay nấu nướng lách cách gì khác. Tôi cùng mẹ đi vòng quanh chợ, mua cân thịt, mua bó lá dong, ngắm nghía cành đào. Bất giác tôi sờ tay vào một nụ hoa đào phai màu hồng nhạt, hỏi mẹ.
– Mẹ, tết này bố có về không?
 3. Mẹ tôi cũng giống em trai tôi, không mấy khi nhắc đến bố trước mặt tôi. Mọi người đều biết tôi bị ám ảnh bởi những lần bố làm cả nhà phải long đong lận đận. Vì thế nên hầu như tất cả mọi người đều cố ý né tránh việc nhắc đến bố tôi như một thói quen. Khi tôi hỏi về bố và dự định ăn Tết của bố ở nơi xa, mẹ tôi ngạc nhiên quay lại nhìn tôi. Mẹ tôi dặn dò.
– Bố có thế nào cũng là bố của con.Con đừng trách bố, nhé!
 Tôi lẳng lặng đi trước. Vết thương trong tôi đã lành da, chỉ còn lại những vết sẹo mờ mà thời gian phủ lấp. Nhìn những gia đình khác đoàn tụ bên nhau hạnh phúc, tôi không khỏi chạnh lòng. Việc ba mẹ con tôi nương tựa vào nhau để sống đã là quá sức khó khăn. Chỉ có một mình bố tôi tự tựa vào thân mình để sống còn khó khăn hơn nhiều lần. Tôi không trách bố, từ lâu đã không trách bố, thay vào đó là lo lắng cho ông. Tuy vậy, tôi cũng không dễ dàng học được cách bộc lộ cảm xúc của mình.
 Hai mươi chín Tết, mẹ bảo hai chị em tôi mặc quần áo mới được mẹ mua cho rồi cùng mẹ đi đến một nơi. Tôi ngồi trên xe taxi nghĩ mông lung, đã mường tượng ra điều gì đó sắp xảy ra. Mẹ tôi từ ngày được nghỉ Tết và sau khi nghe điện thoại của bố đã thấy nét cười tươi tắn trên khuôn mặt. Tôi nói chuyện với bác làm cùng mẹ tôi thì được nói cho biết rằng mấy ngày sắp được nghỉ, mẹ tôi cứ hay cười tủm tỉm ra điều vui vẻ lắm. Tôi nhún vai. Vậy là bố tôi sắp về!
Bố về nhà khác hơn so với ý nghĩ của tôi. Tôi chào bố thân mật, chạy lại xách vali cho bố ra dáng đứa con gái hai mươi hai tuổi đã lớn và trưởng thành. Tôi hỏi han bố, nhìn ra sự thay đổi từ những sợi tóc bạc trên đầu, với gò má nhô cao, với nước da đen sạm. Bố tôi hẳn là đã vất vả phong sương ngoài phương xa nhiều lắm, thời gian bạc bẽo hằn dấu lên dáng gầy lênh khênh của bố. Lúc cả nhà ngồi vào taxi ra về, nghe giọng bố thân thuộc vang lên hỏi han mẹ và em trai, tôi thấy sống mũi mình cay cay. Tôi thương bố!
Bố về dọn dẹp lại nhà cửa một lần nữa quạnh quẽ trước sau, sân vườn cây cối đều được bàn tay bố chăm sóc cẩn thận. Bố cũng là người nội trợ vào bếp cùng mẹ tôi nấu những bữa cơm ngon. Tôi lân la hỏi bố công thức nấu ăn, rồi bố con cặm cụi vào bếp tranh phần của mẹ. Nhà tôi cũng gói bánh chưng, có dưa hành cho ngày Tết.
 
Cách ít ngày trước Tết, tôi không nhận ra sự thay đổi của đất trời, đi chợ với mẹ như một nghĩa vụ, thở dài cảm thán những ngày Tết buồn chán tẻ nhạt chỉ như những ngày nghỉ dài. Nhưng có bố về mọi chuyện lại khác. Tôi cảm nhận rõ rệt không khí mừng Xuân mới nhộn nhịp từ trong nhà ngoài ngõ, lúc đi dạo trên phố còn mê say ngắm nhìn những cành đào, cây quất trên tay người người về nhà họ để cùng họ đón một năm mới sum vầy. Nhà tôi cũng tấp nập tiếng nói cười chào hỏi. Nhà tôi có Tết về, giữa một mùa Xuân tổ ấm không còn khuyết dáng gầy của bố. Nhà tôi có ánh mắt hiền rạng ngời hạnh phúc của mẹ, có sự chờ mong của cậu em trai, có cả lòng thành từ trong sâu thẳm tim tôi dành cho bố.
Ngày bố về, bố mang mùa Xuân trở lại…
 
TẾT ĐẾN BẤT NGỜ.
 
 
 
  Ngọc Ngà nằm ở ghế sofa xem ti vi, mẹ cô ngồi đối diện, bà đang cắt tỉa những cành hoa để cắm vào bình, chuẩn bị chưng lên bàn thờ Tết.
Đã có bánh chưng xanh, đĩa trái cây là một nải chuối sứ xanh với những qủa cam vàng, hộp trà, hộp mứt màu đỏ, thêm một bình hoa tươi thì đúng là ngày Tết với các sắc màu.
Bà Bông vừa làm vừa nói chuyện với con gái:
-         Năm nay mồng Một Tết rơi vào ngày thứ Năm, nhưng cộng đồng Việt Nam ở đây sẽ tổ chức đón Tết sớm, vào thứ Bảy này.
Ngọc Ngà hỏi nhưng chẳng mấy quan tâm:
-         Tại sao lại làm sớm hở mẹ?
-         Thì vào ngày cuối tuần người ta mới nghỉ, tổ chức hội hè vào ngày thường sẽ vắng tanh vì người ta bận lo chuyện cơm áo. Ngay như chuyện trong nhà, nhiều gia đình cũng phải làm giỗ hay sinh nhật vào cuối tuần thay vì ngày thường, thôi thì ông bà tổ tiên cũng thông cảm cho đám con cháu lưu vong xứ người.
-         Con thấy mẹ thích ngày Tết qúa đấy, mẹ lo mua sắm cả tuần nay rồi.
-         Tết là quê hương, là gia đình. Trong cuộc đời mỗi người Việt Nam đều có cái Tết bên cạnh, không thể nào quên, ai cũng có kỷ niệm với Tết. Ngày xưa ở Việt Nam, mẹ bằng tuổi con bây giờ, vào ngày gần Tết như thế này là mẹ mừng vui rạo rực lắm…Tiếc rằng con đã không được sinh ra ở Việt Nam, để biết cảm giác này.
-         Con chỉ thích Tết vì được ăn mấy món Tết ngon
-         À, mẹ biết rồi, gìo thủ và thịt gà luộc lá chanh…phải không?
Ngọc Ngà reo lên vì được mẹ nhắc tới tên những món cô thích:
-         Vâng, vâng đúng thế…
Bà Bông nghiêm giọng:
-         Con phải nghe mẹ chỉ dẫn đi là vừa, năm nay vào đại học rồi, lớn rồi, mẹ sẽ chỉ con cách luộc gà cho ngon. Trước hết phải lựa gà tơ, đừng mua gà gìa là hỏng hết…
Thấy Ngọc Ngà vẫn mải nhìn vào màn hình ti vi bà Bông sốt ruột:
-         Nghe mẹ nói đây…sao con lơ đãng, hờ hững thế?
-         Con có bao giờ đi chợ đâu mà mẹ chỉ dẫn cho mất công, nhưng mua gà là hên xui may rủi, tất cả đều đông lạnh trông giống nhau .
-         Bởi thế mới cần để ý và lựa chọn, Theo kinh nghiệm của mẹ, gà to thường là gà gìa.
-         Vậy con sẽ mua những con gà bé nhất chợ cho chắc ăn mẹ nhé? Còn các món gìo mẹ mua ở đâu mà ngon thế?
-         Gìo thủ, gìo lụa cũng như bánh chưng năm nào mẹ cũng đều đặt ở tiệm quen, loại đặc biệt họ chỉ làm bán cho ngày Tết nên gía khá đắt, còn món gà luộc thì mới do chính mẹ làm, gà luộc sôi trong nồi chừng 15 phút, tắt bếp đậy vung kín 15 phút nữa là chín, lấy ra ngâm ngay vào nước lạnh cho da gà không bị thâm vẫn giữ nguyên màu vàng, rồi chặt ra dĩa, mà phải biết cách chặt cơ đấy, để dao lên miếng gà và lấy chày gõ xuống. Hiểu chưa?
-         Chưa hiểu mẹ ơi, việc gì phải làm cầu kỳ, khổ công thế?
-         Nếu con cứ phang dao bất kể thì miếng gà to bé không đều, chặt kiểu của mẹ thì miếng gà đều tăm tắp, khi xếp ra đĩa mới đẹp mắt, rồi rắc ít lá chanh thái mỏng lên đĩa gà cho đẹp thêm, thì ăn sẽ cảm thấy ngon thêm. Sau này con có học giỏi và làm ra tiền bạc đến đâu mà bếp núc vụng về, gia đình cũng kém vui.
Cô xòe bàn tay ra ngắm nghía:
-         Bàn tay con không biết chặt thịt gà kiểu cọ như mẹ đâu, bàn tay này để chồng sẽ nắm lấy và dẫn đi nhà hàng mẹ ơi….
Bà Bông mắng yêu con gái út:
-         Con lấy hoàng tử mới được chiều thế thôi.
Ngọc Ngà nũng nịu:
-         Nhưng hoàng tử nước Anh đã lấy vợ,  hoàng tử em thì đã có người yêu rồi. Còn các hòang tử nước khác không nổi tiếng, con không thích.
Bà Bông để bình hoa lên bàn thờ và ngắm nghía có vẻ hài lòng, rồi hỏi con gái:
-         Mai thứ bảy con đi xem hội hoa Xuân với  mẹ nhé?
Cô chợt băn khoăn khi nhớ lại hội chợ hoa Xuân năm ngoái, hai mẹ con đang đứng trước những chậu hoa Cúc, hoa Đào, Thuỷ Tiên, Hướng Dương, Hoa Lan rực rỡ…nhạc Xuân mở tưng bừng lồng lộng trong không gian, trong đám đông người, ai cũng mặc quần áo đẹp, đang chen vai ngắm hoa, đi dạo hay chơi các trò chơi Tết xung quanh đó. Một bài hát quen thuộc vì Ngọc Ngà vẫn thường nghe ké với mẹ ở nhà vang lên: “Đón Xuân này tôi nhớ Xuân xưa, một chiều Xuân anh đã hẹn hò…”
Chỉ một câu hát cũ, với một chút hình ảnh xưa, mà cô thấy mẹ đã lặng người đứng khóc, nên ngạc nhiên hỏi mẹ:
-         Sao mẹ khóc?
-         Chỉ vì mẹ chợt nhớ lại một thời rất trẻ của mẹ thôi. Cũng một mùa Xuân, cũng một bài hát….
Thì ra ai cũng có một thời kỷ niệm để nhớ.
Ngọc Ngà cũng có một kỷ niệm. Ngay bây giờ Ngọc Ngà nghĩ đến anh Hiếu, người mà cô đã gặp một lần, là bạn thân làm cùng hãng với anh Tiến ở Seattle , đã theo anh Tiến  về nhà chơi vào mùa hè vừa qua, những ngày hè ngắn ngủi mà kỷ niệm đong đầy. Anh Tiến, anh Hiếu và Ngọc Ngà cùng đi biển Corpus Christi, dừng chân ở River Walk, San Antonio, cô đã đi bên anh, dọc theo bờ sông, bên loài cây màu tím với cái tên lạ lùng Wandering Jew. Chẳng hiểu sao sau mùa hè ấy Ngọc Ngà hay nghĩ và nhớ đến anh Hiếu qúa?
Cô hỏi mẹ:
-         Mẹ ơi, ước gì có anh Tiến về nhà ăn Tết cho vui nhỉ?
-         Anh con đã về mùa Hè và dịp lễ Giáng Sinh rồi.
Thật ra cô mong anh Tiến mà mong có cả anh Hiếu nữa, nhưng đời nào cô dám nói ra điều ấy? anh Hiếu hẹn mùa hè tới lại theo anh Tiến về đây chơi, và Ngọc Ngà lại cùng hai anh đi biển Corpus Christi . Ôi mùa hè sẽ đẹp biết bao, nhưng chưa bao giờ cô thấy mùa hè xa xôi đến thế!
Ngọc Ngà buột miệng thốt ra:
-         Con chỉ thích mùa Hè.
-         Con thật là mâu thuẫn, không thích mùa Xuân thì làm gì có Tết cho con ăn món gìo thủ, giò lụa đặc biệt và thịt gà luộc chấm muối tiêu chanh? Những món này ngày thường không ngon vì không có ý nghĩa của ba ngày Tết. Cũng như người Mỹ chỉ thích ăn Gà Tây vào dịp lễ Thanksgiving hơn là ngày thường.
Ngọc Ngà vội vàng nói lại:
-         Nhưng ngày mai con vẫn thích đi chơi hội hoa Xuân với mẹ. Mà sao mẹ không về Việt Nam ăn Tết và tìm lại cảm giác ngày xưa có phải là thực tế hơn không?
-         Không bao giờ tìm thấy đâu, vì thời gian và không gian đã khác, cảm xúc của mỗi thời mỗi khác, mình phải sống ở Việt Nam, từng ngày trôi qua, hết nắng lại mưa, hết chiều lại tối, thì mới thấy sự đổi thay của trời đất khi mùa Xuân đến, tưng bừng và mới mẻ.
Ngọc Ngà kéo tấm chăn lên tới cổ, mắt cô khép lại vì buồn ngủ. Trời cuối tháng Một lành lạnh, nằm trong chăn ấm, một bên là ti vi, một bên là mẹ, cả hai đang nói giọng đều đều như ru cô vào giấc ngủ…
-         Ơ kìa, con ngủ đấy à? Vào phòng ngủ cho thoải mái …
-         Con thích nằm đây dễ ngủ hơn.
Ngọc Ngà vừa tìm giấc ngủ vừa nghĩ tới anh Hiếu, cô thấy mùa hè kỷ niệm, bờ biển xanh, có cô cùng anh Tiến, anh Hiếu đã chạy trên bãi cát, đã chìm trong làn nước biển và đã lênh đênh, bập bềnh theo từng con sóng đến rồi đi. Đã có buổi sáng êm đềm trên biển vắng, đã có buổi chiều mệt nhoài mà vui cho đến khi biển dần dần thưa người…
Anh Hiếu là người dưng khác họ, luôn gần gũi và săn sóc cho Ngọc Ngà bằng cử chỉ và những lời ngọt ngào nhất mà chưa bao giờ anh Tiến có được. Thì ra những ông anh ruột chỉ thích gắt gỏng với em gái mình, còn những ngọt ngào tử tế để dành cho người con gái khác.
Ngọc Ngà mơ màng nghe thấy tiếng cười nói của anh Hiếu vọng lên từ phía biển khơi lồng lộng gío, anh đứng ở một nơi nào đó, xa khuất hẳn đám đông và réo gọi tên cô:
-         Ngọc Ngà ơi, anh nhớ em…
Ngọc Ngà chạy đi tìm anh theo tiếng gọi ấy, cô cũng hét to lên giữa muôn trùng sóng vỗ:
-         Anh Hiếu ơi, em cũng nhớ anh….
Bỗng hình như ai đó đã lay cô thật mạnh làm cô hụt hẫng, chơi vơi:
-         Ngọc Ngà ơi, dậy đi con.
Tiếng mẹ mắng:
- Con gái ngủ trưa nằm mợ thấy gì mà vùng vẫy cả tay chân. Hư qúa !
Ngọc Ngà mở choàng mắt, mẹ đang hối hả túm chăn gối và dựng cô dậy:
-         Nhanh lên, con về phòng ngủ đi, nhà có khách…
Nhưng không kịp nữa, Ngọc Ngà bàng hoàng không biết là thật hay mơ, đứng trước mặt cô đã là anh Tiến và anh Hiếu. Đây không phải là biển Corpus Christi , đây là nhà của mình mà. Giấc mơ và thực tế gần nhau đến thế sao? Cô không hiểu gì cả???
Nhưng anh Hiếu bằng xương bằng thịt rõ ràng, khi anh nói:
-         Chào Ngọc Ngà, anh đến bất ngờ làm mất giấc ngủ trưa của em hả?
-         Anh Hiếu…
Cô ngỡ ngàng thốt tên anh và nghẹn lời vì mừng vui.
Anh Tiến giải thích với mẹ:
-         Hiếu đi công tác ở San Antonio vào thứ hai và thứ ba tới đây, có ý định ghé thăm nhà mình cuối tuần này, nên con cũng xin nghỉ 2 ngày ấy để đưa Hiếu về đây từ hôm nay, chơi cuối tuần và ăn Tết với nhà mình cho vui, trước khi Hiếu đến San Antonio làm việc
Bà Bông âu yếm trách :
-         Thế mà con và anh Hiếu chẳng báo trước cho mẹ biết gì cả.
Anh Tiến chỉ vào Ngọc Ngà:
-  Nhờ thế mới bắt gặp con bé lười biếng ngủ ngày, ngay tại phòng khách.
Ngọc Ngà đã tỉnh ngủ hẳn, cô xấu hổ chạy bay vào phòng để soi lại mặt mũi mình, mái tóc này hơi bù xù và bộ quần áo nhiều vết nhăn vì nằm ở ghế sô fa coi ti vi cả mấy tiếng đồng hồ.
Trời ơi, không biết anh Hiếu đã nghĩ gì? Có chê không? Chắc hình ảnh đầu bù tóc rối này đã làm anh ấy …hết hồn? bao giờ mẹ cô cũng đúng, phải chi lúc nãy cô nghe lời mẹ vào phòng ngủ.
Thay lại bộ quần áo và chải tóc xong Ngọc Ngà mới ra ngoài, anh Hiếu cũng đã cất túi hành lý trong phòng và đang ngồi ngoài phòng khách. Thấy Ngọc Ngà, anh Hiếu mỉm cười, bắt đầu câu chuyện:
-         Anh đến bất ngờ có làm phiền em không?
Bây giờ thì Ngọc Ngà tự tin hơn:
-         Có đấy, anh làm em mất một giấc ngủ trưa ngon lành, em đang mơ nữa kìa…
-         Mơ chuyện thần tiên hả? kể cho anh nghe đi…
-         Vâng, chuyện thần tiên mà bí mật lắm, không sao kể được.
-         Còn anh, mấy lần mơ thấy anh trở về  biển Corpus Christi , và chỉ muốn đến đấy lần nữa.
Ngọc Ngà trêu chọc:
-         Nhưng anh ơi, bây giờ là mùa Đông mình không đi tắm biển được đâu.
-         Em cũng là biển, là sóng đấy….
Cô thẹn thùng nói sang chuyện khác:
-         Ngày mai gia đình em đi chợ Tết hội hoa Xuân, anh đi nhé? Có trưng bày nhiều loại hoa và nhiều trò chơi ngày Tết làm trẻ con thích lắm.
-         Anh không là trẻ con mà anh cũng thích nếu được đi cùng em.
Cô thêm thẹn thùng không biết dấu vào đâu. May qúa, anh Tiến ra, thế là câu chuyện không chỉ hai người, căn nhà vui vẻ tiếng nói cười và ấm cúng hẳn lên. Đúng là mùa Xuân về, dù ngoài trời đang là mùa Đông với gío lạnh lê thê.
                                 *************
Ngày thứ bảy cả nhà đi chơi hội hoa Xuân và về nhà ăn bữa cơm Tết thật ngon, anh Hiếu cũng phải khen món thịt gà luộc đơn giản của mẹ, gà ăn với lá chanh và chấm muối tiêu chanh, miếng thịt gà chắc thịt đậm đà, mùi lá chanh non thơm tho và vị mặn của muối, chút cay của hạt tiêu, vị chua của nước chanh, kết hợp thành miếng ngon lạ lùng.
Ngẫu nhiên mà sở thích của anh Hiếu cùng giống với Ngọc Ngà, làm cô cảm động.
Bà Bông còn múc cho cả nhà mỗi người một bát canh miến gà nóng, rồi bánh chưng, củ kiệu, gìo lụa, giò thủ…Tết ở quê người mà không thiếu món quê hương.
Bà Bông giới thiệu với Tiến và anh Hiếu:
-         Bữa cơm hôm nay có công của Ngọc Ngà đấy nhé, nó đã giúp mẹ xé phay thịt gà để trộn gỏi bắp cải rau răm.
Ngọc Ngà khoe thêm:
-         Và em cũng rửa rau răm cho mẹ …
Anh Tiến cười đùa:
-  Em tôi đảm đang từ bao giờ ? rửa rau răm mà cũng kể ra. Nhưng mới là thợ phụ bếp thôi, bao giờ em lên thợ nấu bếp chính thức đây?
Bà Bông từ tốn nói đỡ cho con gái:
-         Ai cũng bắt đầu học từ vỡ lòng mà, phải đánh vần A, B, C, rồi mới tiến xa hơn. Tại em nó bận học, nên chưa có thì giờ tập tành bếp núc nhiều.
Anh Tiến không tha cô em:
- Vâng, con cũng chúc em con sớm trở thành một đầu bếp danh tiếng.
Anh Hiếu bênh vực cho cô:
-         Ngọc Ngà thông minh lắm, anh tin là em sẽ làm bếp giỏi như mẹ em.
-         Cám ơn anh.
Và trong đôi mắt của Ngọc Ngà đã nhìn anh Hiếu với đầy vẻ biết ơn .
Hôm nay là bữa cơm đầu Xuân, ngày mai cô sẽ vào bếp phụ mẹ nữa, chắc là mẹ vui lòng lắm, vì xưa nay mẹ cứ băn khoăn là con gái mẹ tính tình xồng xộc như con trai, chẳng biết dịu dàng, chẳng màng bếp núc gì cả.
Rồi thứ ba này mẹ sẽ làm bữa tiệc tiễn Xuân nhân dịp tiễn anh Tiến và anh Hiếu về Seattle . Trên mâm cỗ đón Xuân và tiễn Xuân năm nào cũng có món thịt gà luôc.
Cô sẽ học mẹ cách luộc gà và cách chặt gà một cách đàng hoàng, nghiêm chỉnh, không phải vì cô thích ăn thịt gà, mà vì anh Hiếu thích.
Cô kín đáo ngắm bàn tay mình, bàn tay xinh xắn, cô chau chuốt những móng tay gọn gàng, sạch sẽ, bôi lotion thơm tho mỗi buổi tối trước khi đi ngủ, cổ tay cô đeo vòng làm điệu, nhưng bàn tay này cũng sẽ biết nấu cơm ngon như mẹ, biết rửa bát quét nhà như mẹ, cho xứng đáng với lời khen của anh.
Chưa bao giờ Ngọc Ngà đón Tết vui như bây giờ.
Mùa Xuân đến, Tết về, là chuyện tự nhiên của đất trời, nhưng anh Hiếu đến mới là cái Tết bất ngờ của riêng Ngọc Ngà.
Lần đầu tiên trong đời cô đón Tết với cảm giác xôn xao,  rạo rực, y như lời mẹ nói hôm qua, như một thời thanh xuân của mẹ ở Việt Nam .
                            Nguyễn thị Thanh Dương